Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 739.1: Hàn Thiên Thiên.

- Không phải vậy đâu, thật ngại quá, tôi, là tôi không đúng.
Cô gái nhỏ không biết vì sao mà chỉ một lời xin lỗi lại có thể khiến Từ Quân Nhiên có cơ hội được quan sát tỉ mỉ cô gái tên Hàn Thiên Thiên này.
Ánh mắt của cô rất đẹp, mắt hẹp dài hơi xếch, trong đôi mắt ấy là sự quẫn bách cùng lo lắng, dùng ánh mắt nhìn thấu sự đời của Từ Quân Nhiên để nhận xét thì cô nhóc này không phải là loại con gái thích gì nói đấy, mà là loại con gái kiểu như cô bé hàng xóm đáng yêu thân thiết.
Mặc dù trên mặt không tỏ ra thái độ gì nhưng Từ Quân Nhiên cũng vẫn không giám mở miệng nói năng lung tung. Một mặt là bởi vì hắn thật sự mệt mỏi, mặt khác là vì hắn không biết phải mở miệng thế nào, dù sao thì mới vừa rồi mình cũng đã dọa con gái nhà người ta hoảng sợ bỏ chạy lần thứ nhất rồi, lỡ như lại làm cho người ta bỏ chạy lần thứ hai thì đúng là quá đau lòng rồi. Lúc này xung quanh đã bắt đầu có người qua lại, trong trường đại học chắc chắn sẽ có không ít nam thanh niên nhiệt huyết đứng ra bảo vệ mỹ nữ, Từ Quân Nhiên chắc chắn bản thân sẽ không thể thoát khỏi biển người thiện chiến này.
Không khí trầm mặc tiếp tục kéo dài thêm vài phút đồng hồ, Từ Quân Nhiên không mở miệng, cô gái đó cũng không nói tiếng nào, không khí giữa hai người tựa như thời gian dừng lại vậy.
Một lúc lâu sau Từ Quân Nhiên cử động trước, trong ánh mắt kinh ngạc của cô gái nhỏ, hắn móc ví tiền từ trong túi quần ra, sau đó đưa cho đối phương xem, nói:
- Đây là thẻ chứng nhận đọc sách của tôi!
Vào lúc này chỉ có vật này mới có thể giải quyết được vấn đề thôi. Từ Quân Nhiên cảm thấy bản thân thật may mắn khi lại có ý tưởng đột phát là để Từ Ninh đi làm giúp mình một chiếc thẻ đọc sách.
Cuối cùng Hàn Thiên Thiên cũng có thể thở phào một hơi nhẹ nhõm, biết đối phương cũng là sinh viên khiến cô yên tâm hơn rất nhiều, nhìn thoáng qua thẻ đọc sách của đối phương, cô có chút bất ngờ. Nở một nụ cười như thể đã chút được một gánh nặng vậy, vừa đưa trả lại thẻ chứng nhận cho “Lý Dật Phong”, vừa xoa xoa khuôn mặt của mình, thận trọng hỏi lại:
- Anh cũng là sinh viên của trường chúng tôi à? Khoa nào vậy?
Dừng lại một chút, cô có chút không chắc chắn tiếp tục nói:
- Nhìn qua thì anh không giống như là sinh viên của khoa Tiếng Trung của trường, bởi vì mọi người đều nói, những người học tiếng Trung đều là những con mọt sách.
Lần đầu tiên Từ Quân Nhiên có vẻ mặt xấu hổ như thế này, hắn thật sự không ngờ mình lại khiến cho người ta có ấn tượng “kém đến đau đớn” như vậy. Cũng may là mình đã tốt nghiệp rồi, nếu như vừa mới nhập học mà đã để lại ấn tượng như vậy với mỹ nữ thì quả thật bốn năm này đúng là mất mặt chết người.
Nhưng Hàn Thiên Thiên lại không chú ý đến cái này, có thể thấy được cô gái này từ nhỏ đã được bao bọc vô cùng cẩn thận, một khi đã xác định được Từ Quân Nhiên không phải người xấu sẽ thay đổi thái độ ngay lập tức, cô che miệng cười duyên nói:
- Lúc nãy nghe thấy tiếng người ồn ào bên đó, tôi còn cứ tưởng là mình gặp phải kẻ say rượu mà các chị khóa trên hay nói…
Từ Quân Nhiên nhất thời không thể phản bác lại được, quả thật lúc đó bản thân mình đúng là chút điên cuồng, không ngờ lại bị một cô nhóc nhát gan nhìn thấy, thật đúng là mất mặt chết đi được.
- Thật xin lỗi, bởi vì tôi vốn rất nhát gan, tối qua lại còn đọc một cuốn tiểu thuyết kinh dị, kết quả là hôm nay bị lạc đường, trong đầu đang nghĩ tới nội dung của cuốn tiểu thuyết tối qua, thì anh lại…
Hàn Thiên Thiên đỏ mặt xấu hổ giải thích, với cô mà nói thì chuyện này khá là xấu hổ, nếu như không phải là chạy được một đoạn liền phát hiện ra đồ của mình bị rơi mất thì có đánh chết cô cũng không bao giờ quay lại đây.
Đã có thể thi đỗ đại học thì đương nhiên chỉ số IQ của Hàn Thiên Thiên cũng không thấp, sau khi sợ hãi một lát liền lấy lại tinh thần, phải xác định chắc chắn Từ Quân Nhiên không phải người xấu thì mới dám quay lại.
- Ờ, vậy em muốn đi đâu? Tôi mới từ Thư viện đi qua đây.
Từ Quân Nhiên bất đắc dĩ cười khổ, Hàn Thiên Thiên đã nhận mình là người mù đường, như vậy dù thế nào thì hắn cũng không thể bỏ mặc cô ở chỗ này được, nhất lại là dưới tình huống người ta đã nói mình là người mù đường, làm như vậy thì thật quá không ga lăng rồi, hơn nữa đây cũng không phải là cách hành xử của Từ Quân Nhiên.
Hàn Thiên Thiên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, dường như đang do dự, nhưng người con trai vừa mới dọa mình sợ này lại tỏa ra một loại khí chất khiến người ta yên tâm, đây là một loại khả năng đặc biệt của một người con gái luôn được bố mẹ bảo vệ từ nhỏ đến lớn như cô. Đây cũng chính là pháp bảo giúp cô nhận được sự yêu thích của tất cả các thành viên khác trong phòng, bởi vì Hàn Thiên Thiên luôn cảm thấy trên đời này không có nhiều người xấu đến vậy. Tính cách của cô vô cùng ngây thơ, khiến cho người khác lúc nào cũng có cảm giác muốn bảo vệ cô, cũng chính vì vậy mà trong phòng cũng có người bằng mặt không bằng lòng, nhưng ở trước mặt Hàn Thiên Thiên thì đều vứt bỏ cái tư thái chỉ tay năm ngón của mình.
Nguyên nhân rất đơn giản, đó là vì ở trước mặt một thiên sứ thuần khiết như vậy không ai muốn để lộ bộ mặt bẩn thỉu của bản thân.
Cuối cùng, Hàn Thiên Thiên cũng cảm thấy cần phải tin tưởng người con trai này, dù sao thì người ta cũng đã cho mình xem thẻ đọc sách cùng CMND. Những người có thể đỗ đại học chắc có lẽ cũng không phải là người xấu.
Tính cách của cô chính là như vậy, lúc nào cũng có thể tìm ra được điểm nào đó để bản thân tín nhiệm từ trên người đối phương.
- Cảm ơn anh, tôi đến Thư viện.
Tiếng “Ngô “*(ngôn ngữ của vùng Tỉnh Ngô) mềm mại nhẹ nhàng truyền đến tai Từ Quân Nhiên khiến hắn vô cùng ngạc nhiên nhìn Hàn Thiên Thiên.
- Em là người Tỉnh Ngô?
Từ Quân Nhiên đứng dậy đi phía trước, hỏi cô gái vẫn đang nhắm mắt theo đuôi sau lưng mình.
Nghe thấy Từ Quân Nhiên hỏi vậy, Hàn Thiên Thiên nở nụ cười tươi rói tựa như một đứa trẻ vậy:
- Đúng thế, tôi là người Ngô Trung, là sinh viên năm nhất, tôi cũng học tiếng Trung đấy, hì hì.
Từ Quân Nhiên nhún vai, có chút kinh ngạc nhìn Hàn Thiên Thiên, hắn thật sự không ngờ cô nhóc này lại không có chút tâm tư đề phòng người khác như vậy. Hắn chẳng qua cũng chỉ là thuận miệng hỏi qua một câu thế thôi, vậy mà cô lại trả lời cả một đống như vậy, chẳng lẽ cô không sợ để hắn biết những cái này sẽ có cái gì không ổn sao?
Liếc nhìn Hàn Thiên Thiên một hồi lại phát hiện hình như đối phương không có cảm giác gì không tốt, mà ngược lại vẻ mặt cô thản nhiên mở to đôi mắt vô tội nhìn lại hắn.
Trong khoảnh khắc đó, cuối cùng thì Từ Quân Nhiên cũng đã hiểu vì sao trên người cô gái tên Hàn Thiên Thiên này lại có một loại khí chất khiến người ta yên tâm đến vậy. Đó là bởi vì cô luôn có một loại tín nhiệm không hề nghi ngờ với bất cứ người nào.
Cái này giống như một loại thạch anh quý hiếm vậy!
Kiếp trước, Từ Quân Nhiên đã từng trải qua biết bao thăng trầm của cuộc sống, cũng đã từng vật lộn sứt đầu mẻ trán trong chốn quan trường khốc liệt, cho nên hắn có đủ khả năng có thể nhìn thấu được lòng người có bao nhiêu hiểm ác hay có bao nhiêu tức giận. Nhưng khi đứng trước cô gái tên Hàn Thiên Thiên này, hắn chỉ có thể cảm nhận được sự an bình cùng tốt đẹp.
Có lẽ, cái này chính là cái mà người ta vẫn gọi là duyên phận!
Từ Quân Nhiên cười cười, âm thầm cảm khái.
- Ờ, tôi đạp xe đạp tới đây.
Câu nói này của Hàn Thiên Thiên khiến Từ Quân Nhiên có chút sửng sốt, sau đó hắn liền thấy cô gái nhỏ đi đến phía sau bụi cỏ, lấy ra một chiếc xe đạp dành cho nữ.
- Vậy thì em đạp xe còn tôi chạy theo em.
Từ Quân Nhiên nghĩ ngợi nửa ngày, cuối cùng nói ra một câu.
- Không, không cần như vậy đâu.
Hàn Thiên Thiên vội xua tay.
Dừng lại một chút, sau đó cô nói:
- Hay là, hay là anh ngồi phía trước đạp xe, tôi sẽ ngồi ở phía sau là được.
Nói xong câu đó, cô tựa như một con thỏ nhỏ sợ hãi cúi gằm đầu xuống, Từ Quân Nhiên có thể thấy rõ ràng chếc cổ nhỏ nhắn trắng nõn của cô đang đỏ bừng.
Từ Quân Nhiên cười cười, đột nhiên hắn cảm thấy ở bên cô gái này khiến hắn có cảm giác nhẹ nhõm vô cùng, cái cảm giác này giống như cái lúc còn là trẻ con vô lo vô nghĩ, ngây thơ không biết cái gì là âm mưu quỷ kế, không có lục đục bất hòa, chỉ có sự tinh khiết không nhiễm chút bụi bẩn nào.
Từ Quân Nhiên nhẹ nhàng gật đầu, sau đó nhận lấy chiếc xe đạp, để Hàn Thiên Thiên ngồi lên chỗ ngồi phía sau, hai người cứ như vậy từ từ đi về phía trước.
Tốc độ đạp xe của Từ Quân Nhiên không nhanh, mặc dù xuất thân của hắn không tệ, nhưng từ nhỏ hắn đã sống ở nông thôn, cũng phải đạp xe đạp đến trường. Hắn đạp xe với tốc độ vừa phải, thậm chí cô gái ngồi sau còn không phải bám vào eo hắn vẫn có cảm giác an toàn, từ chỗ này đến Thư viện cũng chỉ mất khoảng bốn năm phút, trên đường đi dần dần xuất hiện các sinh viên đang đi bộ, bọn họ đều dùng ánh mắt đánh giá một đôi tình nhân để nhìn hai người. Từ Quân Nhiên thấy vậy nhưng cũng không quan tâm lắm nhưng cô gái ngồi phía sau lại vô cùng ngại ngùng, không thể không nói, Từ đại nhân đã sử dụng đến năng lực mặt dày vô địch của mình để chở Hàn Thiên Thiên đi qua đám người vừa mới tan học tiến về phía Thư viện.
- Cảm ơn anh, tôi đi trước đây.
Khuôn mặt Hàn Thiên Thiên đỏ bừng, khẽ nói tiếng cảm ơn với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên gật đầu cũng không nói gì thêm, hai người cứ như vậy mỗi người một ngả, thậm chí còn không quay đầu lại nhìn đối phương lấy một cái.
Từ Quân Nhiên cười cười, đang chuẩn bị rời khỏi nơi này quay về trụ sở quân đội thì đột nhiên sau lưng hắn lại có tiếng gọi đầy ngạc nhiên vang lên:
- Anh họ, sao anh lại ở đây?
Từ Quân Nhiên quay đầu lại nhìn, trước mắt hắn là một cậu thanh niên khoảng mười bảy mười tám tuổi, đeo một cặp mắt kính, vóc dáng cao, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trông rất có khí chất thư sinh. Lúc này cậu nhóc đang có vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Từ Quân Nhiên, rõ ràng là vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy hắn ở nơi này.
- Thẩm Thanh, cậu học ở đây à?
Từ Quân Nhiên cũng rất ngạc nhiên, nhìn về phía cậu nhóc hỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận