Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 840: Nửa đường gặp Trình Giảo Kim

- Có chuyện gì ? Không phải đã đặt trước chỗ rồi sao?
Từ Quân Nhiên cau mày, hỏi Tưởng Mẫn một câu.
Hôm nay là ngày đầu tiên mình gặp mặt toàn thể cán bộ văn phòng thường trú, vốn hắn đã giao hẹn với Chu Bác Học, phải chọn căn phòng tốt một chút, dù sao văn phòng thường trú có tất cả hai mươi mấy người, tối thiểu có thể ngồi ba bàn.
Nhưng nghe ý tứ của Tưởng Mẫn, hình như có sự cố gì xuất hiện.
- Chủ nhiệm, vốn chúng tôi đã đặt trước một phòng lớn, nhưng khi đến nơi mới biết Quốc Mậu lại nhường phòng đó cho người khác nên chủ nhiệm Bác Học đang thương lượng cùng khách sạn.
Tưởng Mẫn cười khổ nói với Từ Quân Nhiên.
Cô ở Thủ Đô đã lâu, đương nhiên biết rõ trong Thủ Đô nhiều Ngọa Hổ Tàng Long, giống như ở tỉnh Đông Hải, một nơi như Thủ Đô, chưa nói khách sạn Quốc Mậu là chỗ nào, bên trong không biết có bao nhiêu nhân vật lớn.
Hà Viễn Phương hơi sửng sốt, nhưng không lên tiếng, chỉ nhìn về phía Từ Quân Nhiên.
- Từ chủ nhiệm, anh xem chuyện này?
Bất kể nói thế nào thì từ hôm nay Từ Quân Nhiên mới là người đứng đầu văn phòng thường trú, có chuyện gì đều là do hắn phụ trách.
Từ Quân Nhiên mỉm cười, tựa như không thấy động tác nháy mắt của Tưởng Mẫn với mình, nhàn nhạt khoát khoát tay:
- Đi thôi, vào xem nói sau.
Hắn cũng không để chuyện này trong lòng, dẫn thẳng đám người kia đi vào
Hà Viễn Phương cùng mấy người bên cạnh liếc nhau một cái, nở nụ cười, lắc đầu cũng đi vào theo.
Hai mươi mấy người đi vào khách sạn Quốc Mậu, cách đó không xa Từ Quân Nhiên thấy một người mặc đồ vét nam đang cười khổ giải thích cái gì đó với Chu Bác Học.
- Thành thật xin lỗi, chúng tôi thật sự không còn phòng.
- Các anh có chuyện gì? Không phải đã gọi điện thoại đặt trước rồi sao? Tại sao bỗng nhiên cho người khác thuê?
Chu Bác Học thở phì thò nói, hôm nay là lần đầu chủ nhiệm tổ chức hoạt động tập thể lại bị mình làm lỡ dở, nếu lát nữa Từ chủ nhiệm đến, chính mình nên giải thích thế nào.
Ngay vào lúc này, Từ Quân Nhiên đi tới bên người Chu Bác Học, nhàn nhạt hỏi:
- Đồng chí Bác Học, có chuyện gì vậy?
Chu Bác Học ngây người một lúc, quay đầu lại thấy những người lãnh đạo trong văn phòng đều đã đến, chỉ biết thầm cười khổ một cái, quay người giải thích tình huống cho Từ Quân Nhiên, cuối cùng bất đắc dĩ nói:
- Từ chủ nhiệm, bọn họ nói phòng chúng ta thuê đã bị người khác chiếm.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu, quay đầu nhìn về phía người quản lý kia, cười cười nói:
- Vị đồng chí quản lý này.Anh xem, là chúng tôi thuê trước, làm sao lại biến thành người khác rồi?
Hắn biết rõ, loại chuyện này quản lý không quyết định được, nếu như không có lực lượng nào lớn đứng sau, một người quản lý làm sao có lá gan này.
Về phần khó xử cho đối phương, Từ Quân Nhiên căn bản không để ý tới, hắn cũng không phải kẻ ngu ngốc, ở Thủ Đô thì chuyện Ngọa Hổ Tàng Long là thật. Nhưng một nhân vật lớn đâu có làm khó xử một quản lý khách sạn nho nhỏ.
Người quản lý kia nghe Từ Quân Nhiên nói…, mặt lộ vẻ khó xử, nói nhỏ.
- Vị đồng chí này. Tôi biết chuyện này đúng là là chúng tôi sai, nhưng tôi cũng không có cách nào khác. Anh không biết, phòng này vốn là để cho các anh, kết quả vừa mới có một vị khách nóng bỏng tới. Chúng tôi thật sự không làm sao được…
Dừng một chút, y nhìn Từ Quân Nhiên mà nói với vẻ mặt bất đắc dĩ i:
- Tôi nói thật với anh, đám người này các anh không thể trêu vào, nếu các anh chấp nhận chờ một chút…,sau một lát tôi xem có thể cho các anh chuyển một phòng khác hay không. Hoặc là các anh tới đại sảnh cũng được.
Y nghe ra, đám người này không phải người địa phương, cho nên mới có ý tốt nhắc nhở họ, dù sao người trong phòng không phải người mà bọn họ có thể chọc nổi.
Đúng lúc này, Hà Viễn Phương đi đến bên cạnh Từ Quân Nhiên, giảm thấp thanh âm nói:
- Chủ nhiệm, chúng ta đi đại sảnh đi, nếu không đổi một nhà hàng khác cũng được.
Từ Quân Nhiên nhìn y một cái, nhưng không có lên tiếng, mà nhìn về phía người quản lý kia:
- Bên trong là ai?
Nguyên nhân rất đơn giản, nếu như người chiếm phòng không có thế lực lớn, quản lý sẽ không nói những lời như vậy.
Quản lý cười khổ một cái:
- Là công tử Tôn Vũ Dương con của Tôn Bí thư ở tỉnh ủy Giang Nam và bạn của y, anh có lẽ không biết Tôn công tử, cha của hắn chính là Tôn…
Nói xong, y nói nhỏ cho Từ Quân Nhiên một cái tên.
Sắc mặt đám người Chu Bác Học cùng Hà Viễn Phương lập tức trở nên khó coi, cái tên Tôn gia ở Thủ Đô như sấm bên tai, thanh thế Tôn gia hôm nay tuy không bằng lúc trước, lão gia tử đã lùi về, nhưng hai vị cấp chính bộ đời thứ hai vẫn còn tại vị, cũng không phải là người văn phòng thường trú Đông Hải có thể trêu chọc.
- Chủ nhiệm, cùng lắm thì chúng ta đổi chỗ khác đi
- Đúng vậy, chủ nhiệm, chúng ta chuyển sang nơi khác ăn đi
Mấy phó chủ nhiệm cũng bắt đầu vây quanh Từ Quân Nhiên khuyên giải, bọn họ sợ vị Từ Quân Nhiên không biết suy nghĩ lấy trứng chọi đá. Những người ở đây còn chưa thấy ai dám đấu với đại thiếu gia họ Tôn. Huống chi, bọn hắn cũng tuyệt đối không có ý nghĩ chết chung cùng Từ Quân Nhiên. Dù sao ai cũng biết, vị Từ chủ nhiệm này đấu tranh thất bại mới bị điều từ văn phòng Tỉnh ủy tới văn phòng thường trú này. Trên quan trường có một cách nói: Đốt (nấu) lò lạnh khó, xào cơm nóng dễ dàng. Tốn rất nhiều củi đốt (nấu) lò lạnh, phải có ánh mắt chiến lược và mục tiêu lâu dài, hơn nữa đốt (nấu) lò lạnh tiền đồ khó lường, nguy hiểm nhiều, không có kiên nhẫn cùng nghị lực là rất khó làm được, nhưng là “lò lạnh” một khi đốt (nấu) nóng lên, đốt (nấu) lò lạnh như là thuộc về thử thách kinh nghiệm một cách đáng tin rồi.
Tiếp xúc đã là như thế, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi thì tối thiểu đối tượng cũng phải có giá trị đầu tư mới được, mà ở trong mắt các cán bộ văn phòng thường trú này, Từ Quân Nhiên cũng không có giá trị cao như vậy.
Đây là tác phong cơ quan, ở trước mặt thì nhận lời, sau lưng thì kéo dài, lén quở trách, rồi cáo trạng.
Việc trong cơ quan, ai cũng biết, cấp bậc giống nhau, vị trí cùng chức năng lại khác, khả năng cách làm khác nhau một trời một vực. Người trong quan trường hiểu rõ nhất tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, không ai muốn bị điều từ thực quyền sang hư danh.
Mặc dù văn phòng thường trú chưa tính là vị trí ngồi chơi xơi nước, nhưng nếu so sánh với văn phòng Tỉnh ủy, thì lại khác. Không ai cảm thấy, một chủ nhiệm văn phòng thường trú sẽ có tiền đồ hơn người đứng đầu là bí thư Tỉnh ủy, cho nên trong suy nghĩ của nhiều người, hôm nay Từ Quân Nhiên nghiễm nhiên trở thành một người thất thế. Đây cũng là lý do tại sao, Hà Viễn Phương dám âm thầm ngáng chân Từ Quân Nhiên, bởi vì y cảm thấy, bất quá là một phế vật bị người của văn phòng Tỉnh ủy đuổi ra ngoài, chính mình hoàn toàn có thể đối phó hắn.
Mà giờ này khắc này, trong mắt mọi người của văn phòng thường trú Đông Hải, Từ Quân Nhiên trở thành hình tượng là một tên điên không biết tự lượng sức mình muốn đấu với đại thiếu gia ở Thủ Đô.
Bạn cần đăng nhập để bình luận