Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 733.1: Khác nhau

Bình tĩnh xem xét thì Tôn Chấn Hoa có thể nói là xem thường bài báo mà Từ Quân Nhiên viết. Hơn nữa y cũng biết rõ, khác với thái độ chính trị gió chiều nào theo chiều đấy của ông cụ nhà họ Tào, ngay từ đầu cha của mình đã có cách nhìn bảo thủ đối với cải cách. Chỉ có điều cha của y và vị kia không đối phó với chủ trương cải cách sau khi giải phóng của ông cụ, hai người đi ra từ bốn cánh quân dã chiến, về thủ đô chuyển sang nghề tham mưu, vẫn chưa hợp ý với nhau. Nếu không có thủ trưởng ngồi đó, chỉ sợ đã đấu với nhau tới sứt đầu mẻ trán.
Đối với vấn đề cải cách, ông cụ Hoàng vẫn có thái độ bảo thủ, mà rõ ràng trong thâm tâm cha của y đã đồng ý nhưng lại kiên quyết không đứng ở bên phía bảo thủ. Cho tới khi thái độ của ông cụ Hoàng từ từ thay đổi, trở thành người ủng hộ phe cải cách thì ông cụ nhà mình lại chọn phương án thoái ẩn.
- Chắc chắn có người đứng đằng sau thúc đẩy.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tôn Chân Hoa cảm thấy đáp án này là gần với sự thật nhất. Y là người hiểu rõ tính tình của cháu ngoại mình nhất, đơn giản chỉ là một đứa bé quá trọng tình nghĩa. Mặc dù bây giờ Từ Quân Nhiên đã có nhiều thành tích ở địa phương, nhưng e rằng đó chỉ là do những người khác giúp. Còn Từ Quân Nhiên không hiểu được chuyện chính trị ở thủ đô. Vì vậy mà hôm nay mới xuất hiện bài báo này, đẩy ông cụ nhà họ Tôn vào nơi đầu sóng ngọn gió.
Bây giờ, nhìn kẻ đầu sỏ gây họa lớn đang tươi cười ngồi trên ghế salon đối diện với mình, Tôn Chấn Hoa không nhịn được, hừ lạn một tiếng mà nói:
- Quân Nhiên! Con hãy nói thật với cậu cả xem ai khuyến khích con viết bài báo kia. Có phải Đinh Tử ở sau lưng giở trò không?
Bài báo kia Tôn Chấn Hoa đã xem đi xem lại nhiều lần, cũng phải thừa nhận trình độ lý luận rất cao, thậm chí ngay cả người làm công tác tổ chức đã nửa đời như y cũng phải chịu thua. Nhưng càng như thế, y lại càng không nghĩ rằng Từ Quân Nhiên có thể viết được như vậy. mặc dù trình độ lý luận của cháu trai cũng khá nhưng phải nhớ lúc trước Từ Quân Nhiên luôn đi theo hướng cải cách, hôm nay thái độ chuyển nhanh như vậy, rất khó làm cho người ta tin rằng bài báo này là của y. Dù sao thì một người có tri thức lý luận phong phú đến mức độ như thế đúng là làm cho người ta sởn tóc gáy.
Từ Quân Nhiên hơi bật cười, đón ánh mắt của Tôn Chấn Hoa rồi lắc đầu nói:
- Cậu cả, cậu lo lắng quá, không hề có người nào khuyến khích cháu. Cháu cũng không phải là người ngu. Cái bài báo này đúng là do cháu viết.
- Cháu!
Tôn Chấn Hoa chỉ Từ Quân Nhiên mà quát:
- Cháu có nghĩ bài báo này sẽ mang tới hậu quả thế nào không? Cháu làm thế ta phải đối mặt với cụ Hoàng thế nào? Ông ngoại cháu làm sao dám đối mặt với những chiến hữu cũ?
- Anh! Anh hãy bớt giận.
Cậu ba của Từ Quân Nhiên là Tôn Chấn Bang thấy anh cả mình càng nói càng nổi nóng thì vội vàng khuyên nhủ.
- Đúng vậy đấy anh cả.
Tôn Chấn An đưa một ly trà cho Tôn Chấn Hoa mà nói như xin lỗi:
- Anh cả! Quân Nhiên còn chưa hiểu chuyện, anh rộng lượng đừng chấp nhặt với nó.
Tôn Chấn Hoa đón chén trà, uống một ngụm rồi mới nhìn em mình mà nói:
- Hai chú! Tôi đã nói bao nhiêu lần đừng có nuông chiều thằng nhóc này. Chú nói xem trong nhà bao nhiêu người không như nó có thành tài không? Ông bà họ Từ làm hỏng con rồi.
Tôn Chấn An và Tôn Chấn Bang lập tức trở nên lúng túng. Dù sao thì bị răn dạy trước mặt con cháu như vậy cũng hơi mất mặt.
Từ Quân Nhiên hơi nhướng mày. Dám nói hai người cậu thương yêu mình nhất ngay trước mặt như vậy, thì cho dù Tôn Chấn Hoa có là cậu ruột, y vẫn cảm thấy khó chịu.
- Cậu cả! Làm sao cậu biết cháu sai?
Từ Quân Nhiên hỏi thẳng lại Tôn Chấn Hoa.
Tôn Chấn An nhận thấy giọng nói của cháu ngoại hơi gằn liền quay người quát khẽ:
- Quân Nhiên! Câm miệng.
Còn Tôn Chấn Hoa thì giận quá hóa cười, nhìn Từ Quân Nhiên mà nói:
- Thì sao, cháu cảm thấy mình đúng?
Đón ánh mắt đầy châm biếm của Tôn Chấn Hoa, Từ Quân Nhiên trầm giọng nhả từng câu từng chữ:
- Vật cực tất phản. Cậu cho rằng năm đó bắt tay cùng với nhà họ Hoàng thì dòng họ Tôn chúng ta có thể thịnh mãi không suy? Nhưng cậu có nghĩ nếu như…cháu nói nếu như chủ trương của nhà họ Hoàng là sai thì sao? Nếu như phương hướng cải cách theo Đông âu là sai thì sao? Tới lúc đó, nhà họ Tôn không có ông ngoại, mấy cậu lại đứng sai hàng ngũ thì nhà chúng ta lấy gì mà chống đỡ?
Tôn Chấn Hoa thở phì phì bước ra khỏi nhà em mình.
Y thực sự bị chọc tức. Những câu nói của Từ Quân Nhiên chẳng khác nào một cái tát mạnh vào mặt y. một người hơn sáu mươi tuổi bị một thằng nhóc còn chưa tới ba mươi dạy dỗ, thì cho dù nó có là cháu ngoại ruột của mình, nhưng đối với Tôn Chấn Hoa, Từ Quân Nhiên cơ bản không tính là người họ Tôn nên không ngờ tới mình còn bị một đứa cháu dạy dỗ cho như vậy.
Hai người Tôn Chấn An và Tôn Chấn Bang tiễn Tôn Chấn Hoa tới cửa, thấy y đi thẳng vào trong xe, liền quay đầu trở lại phòng khách. Nhìn đứa cháu ngoại đang ngồi trên ghế với nét mặt khoan thai, Tôn Chấn An nói hơi bất đắc dĩ:
- Quân Nhiên! Vừa rồi cháu hơi thái quá.
Tôn Chấn Bang cũng nói:
- Đúng vậy đấy. Cho dù thế nào thì đó vẫn là cậu cả của cháu. Cháu nói với cậu như vậy, cậu cả không tức mới lạ.
Từ Quân Nhiên nhếch mép:
- Cậu hai, cậu ba. Từ trước tới nay cậu cả vẫn không thích cháu, cho dù cháu có giải thích thế nào, chắc chắn cậu cả cũng chỉ thấy cháu sai. Như vậy đi tranh luận với cậu cả chẳng bằng nén chuyện này lại. Dù sao chẳng lâu nữa, cháu biết, cậu cả sẽ tự nhận thấy mình đã sai.
- Cháu.
Tôn Chấn Bang chỉ đứa cháu ngoại mà đầy bất đắc dĩ. Tính tình của đứa cháu ngoại này chẳng khác nào với em gái mình.
Từ Quân Nhiên cười cười rồi chợt nhớ ra một chuyện mà hỏi Tôn Chấn Bang:
- Cậu ba! Có phải gần đây chỗ Bộ tài chính các cậu thường hay nghĩ cách mượn tiền từ nước ngoài không?
Đây là một chuyện mà y đã được nghe từ lâu, trước cả khi liên bang Xô Viết giải thể, Trung Hoa cần có một số lượng tài chính rất nhiều. Tại thời điểm đó có hai lựa chọn, một là nước Mĩ, hai là liên bang Xô Viết. Cuối cùng, Bộ tài chính của Trung Hoa đã chọn theo nước Mĩ, mượn vài trăm triệu đô la. Mà người xử lý chuyện này cũng là bộ Tài chính.
Chỉ có điều, theo những gì mà Từ Quân Nhiên nhớ thì cán bộ phụ trách chuyện này đã hết sức hối hận. Bởi vì nếu lúc ấy chọn Liên bang Xô Viết để mượn tiền…cho dù có mượn vài trăm triệu rúp, thì sau mười năm khi trả lại có lẽ cũng chẳng mất bao nhiêu, nên nhớ sau khi liên bang Xô Viết giải thể, tốc độ mất giá của đồng rúp làm cho người ta không theo kịp. Tính theo tỉ giá hối đoái lúc đó thì một trăm triệu rúp chỉ tương đương với mấy ngàn đô la.
Theo Từ Quân Nhiên thấy thì đây đúng là một cơ hội tốt cho cậu mình thăng quan.
- Sao cháu biết chuyện này? Cháu nghe ai nói?
Sắc mặt của Tôn Chấn Bang hết sức nghiêm túc, hỏi cháu ngoại của mình. Đây là vấn để cơ mật quốc gia, nên y cũng phải thận trọng.
Từ Quân Nhiên cười khoát tay:
- Cậu ba. Cậu không phải để ý chuyện cháu biết từ đâu. Cháu chỉ hỏi cậu, có chuyện đó hay không thôi?
Tôn Chấn Bang do dự một chút, rồi gật đầu:
- Ừ! Hiện tại chuyện này vẫn còn đang thảo luận. Cháu muốn hỏi gì?
Lý trí nói cho mình biết không thích nghe cháu ngoại nói linh tinh. Nhưng trong thâm tâm lại như đang có người nhắc Tôn Chấn Bang rằng, cháu ngoại mình khác với người bình thường, tối thiểu cũng có thể viết ra được bài văn làm cho người ta giật mình thì cũng đủ thấy, đứa cháu ngoại tới từ nông thôn chắc chắn phải làm cho người ta dụi mắt mà nhìn.
Thấy cậu có để ý, Từ Quân Nhiên nâng ly trà lên nhấp một ngụm rồi mới mở miệng:
- Cậu ba! Cháu thấy cậu nên mượn tiền của Liên Xô.
- Hả?
Tôn Chấn Bang hơi cau mày, hỏi lại:
- Tại sao?
- Bởi vì tỉ giá hối đoái của đồng rúp sẽ giảm xuống.
Từ Quân Nhiên nói với cậu mình một cách chắc chắn:
- Bắt đầu từ năm 88, tỉ giá đồng Rúp liên tục giảm, tuy nhiên ngân hàng quốc gia của Liên bang Xô Viết vẫn đang nghĩ cách giải cứu, nhưng chắc cậu cũng biết, cứu vãn chuyện này chỉ như muối bỏ biển mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận