Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 517: Phụ nữ như nước.

- Chuyện của các cậu, tôi không lo, cũng không lo nỗi.
Chu Trạch Thành cười, nói với Từ Quân Nhiên:
- Nhưng mà tôi thật không ngờ được, cậu trốn kĩ như vậy, lại có quan hệ với thủ trưởng cấp cao.
Nói thật, khi Chu Trạch Thành nghe được Trần Đại Dũng nói lần này thủ trưởng cấp cao sẽ chọn Từ Quân Nhiên làm quân tiên phong cải cách, xém chút nữa ném cái điện thoại trong tay xuống, sau mấy phút cũng không nói lời nào, nghĩ nát óc ông ta cũng không ngờ được, người cùng đường bí lối đợi chờ sự giúp đỡ của Trần Đại Dũng hoặc bản thân đến cứu như Từ Quân Nhiên, lại có mối quan hệ này.
Con đường thông thiên mở ra.
Đó là suy nghĩ trong đầu của Chu Trạch Thành lúc đó.
Lăn lộn vào trong quan trường nhiều năm như vậy, đặc biệt công việc đầu tiên là làm việc trong tổ chức, Chu Trạch Thành hiểu rất rõ những lời nói lần này của thủ trưởng cấp cao sẽ có sức ảnh hưởng như thế nào đối với con đường tương lai của một cán bộ, tuy bây giờ trong thành phố không có động tĩnh, nhưng từ việc Trần Đại Dũng nhận chức chủ tịch thành phố Song Tề đã có thể biết được, phe cải cách lần này xem như chiếm thế thượng phong. Điều đó có nghĩa, không lâu nữa, tùy theo sự điều chỉnh của ban tổ chức thành ủy, nói không chừng huyện ủy cũng sẽ tiến hành điều chỉnh lớn hơn.
Mà huyện Phú Lạc nếu như điều chỉnh thì, rất hiển nhiên, là người được thủ trưởng ưu ái như Từ Quân Nhiên, rất có khả năng là một con ngựa đen khiến người khác không ngờ được.
Cho nên, bây giờ Chu Trạch Thành đối với Từ Quân Nhiên, càng cảm thấy mình không thể nhìn thấu được.
Người như vậy, chỉ có thể xem như may mắn mình đã đứng chung một thuyền, nếu không thật sự trở thành kẻ địch, Chu Trạch Thành có chút lo lắng cho Mã Tụ Bảo.
Từ Quân Nhiên nhìn Chu Trạch Thành, bình thản nói:
- Chuyện này tôi cũng mới biết không lâu thôi, có một số chuyện không phải chúng ta có thể khống chế được, anh nói phải không?
Chu Trạch Thành yên lặng gật đầu:
- Trong huyện gần đây có thể có chút thay đồi, cậu phải chuẩn bị sẵn sàng.
Ý của ông ta rất rõ ràng, nếu thành phố đã xảy ra một số thay đổi, vậy không thể trốn tránh được, ban huyện ủy bị điều chỉnh đã là một sự thật không thể nào tránh được.
Từ Quân Nhiên cười:
- Tôi chỉ muốn làm tốt công việc của xã Trường Thanh.
Hắn đâu phải thằng ngốc, lúc này lựa chọn tốt nhất chính là không làm gì cả, dù sao người bên trên đã biết đến tên mình, nó một câu cuồng vọng, Từ Quân Nhiên không tin tưởng huyện ủy Phú Lạc còn có người dám đối phó với hắn đắc tội với cấp trên, cho nên bất kể huyện Phú Lạc thay đổi như thế nào, bản thân chỉ cần ngồi vững trên thuyền là được, có thể giành được thắng lợi lớn nhất. Bởi vì cho dù là ai muốn lên chức, đều không muốn xung đột với mình.
Chu Trạch Thành nghe Từ Quân Nhiên nói, sau một hồi lâu cũng không nói gì, sau đó mới thở dài:
- Cậu đó, về trước đi, nghe nói tối nay cậu phải ăn cơm với Lý Xuân Thủy? Cẩn thận một chút, đó không phải người đơn giản.
Trong huyện ủy này những thứ khác có lẽ không có ích gì, nhưng tốc độ đồn đãi tuyệt đối đứng nhất, Từ Quân Nhiên mới hẹn với Lý Xuân Thủy xong, giờ đã truyền đến chỗ Chu Trạch Thành rồi.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Yên tâm đi, tôi biết nên làm gì.
Đi ra khỏi phòng làm việc của Chu Trạch Thành, Từ Quân Nhiên mới đi ra khỏi sân huyện ủy.
Buổi tối khi đi ăn cơm với Lý Xuân Thủy, bầu không khí không tồi, Điền Hồ cũng đặc biệt từ xã chạy đến, tuy không biết tại sao lý Xuân Thủy đột nhiên thay đổi thái độ với Từ Quân Nhiên, nhưng Điền Hồ lại rất vui vẻ, hơn nữa hai người này một người là anh em mấy chục năm, một người là lãnh đạo đã từng đề bạt mình. Ông ta không hy vọng bọn họ đối lập với mình, nếu như thật sự là vậy thì trái phải đều khó. Bây giờ có thể xuất hiện ở một nơi hài hòa như vậy, Điền Hồ tất nhiên rất là vui.
Ăn xong bữa tối đã sắp tám giờ, mấy người đi ra khỏi nhà hàng. Điền Hồ say xỉn vịn vai Lý Xuân Thủy, nói với Từ Quân Nhiên:
- Bí thư, có cần tôi đưa anh về không?
Từ Quân Nhiên cười, khoát tay:
- Không cần, tôi biết đường, anh đưa bí thư Lý về đi, đi đường cẩn thận.
Điền Hồ nghĩ chút, gật đầu đồng ý, mới cùng với mấy người khác đỡ Lý Xuân Thủy rời khỏi nhà hàng, Từ Quân Nhiên một mình đi về phía xa.
Đi vào nơi ở của Vương Hiểu Nhu, Từ Quân Nhiên gõ cửa, trong nhà rất nhanh truyền đến tiếng bước chân, chỉ trong chốc lát, đã có người lên tiếng.
- Ai vậy?
Giọng nói rất dịu dàng , đáng yêu, có một chút lười nhác, sau đó cửa được mở ra, Vương Hiểu Nhu mặc một bộ sườn xám màu đen gợi cảm để lộ bờ vai đứng đối diện với Từ Quân Nhiên.
- Chị Nhu, là tôi, Từ Quân Nhiên.
Người phụ nữ xinh đẹp trước mặt khiến cho Từ Quân Nhiên nhịn không được nuốt nước bọt. Bộ sườn xám màu đen gợi cảm để lộ bờ vai, đôi gò bồng đầy đặn, dáng vẻ thước tha mềm mại như rắn nước, cùng với đôi chân thon dài trắng nõn, thân hình xinh đẹp đó lộ ra không chút bỏ sót. Đôi tất chân trong suốt, càng tăng thêm vẻ xinh tươi của thục nữ. Đôi cao gót màu trắng càng lộ ra dáng người cao gầy xinh đẹp, còn có vẻ quyến rũ bên ngoài .
- Sao giờ mới đến! Chậc chậc, mùi rượu nồng như vậy, chắc chắn uống không ít.
Vương Hiểu Nhu dùng mũi ngửi, mới cười nói với Từ Quân Nhiên.
- Uống một chút với bọn người bí thư Lý, có nước lạnh không? tôi muốn uống một chút.
Từ Quân Nhiên vừa trả lời, vừa vào nhà thay dép lê.
- Cậu đợi đó, tôi sẽ lấy cho cậu liền.
Vương Hiểu Nhu cười quyến rũ với Từ Quân Nhiên, quay người đi vào trong bếp, cái mông tròn trịa đó, bị bộ sườn xám màu đen bó chặc lại, để lộ đường cong hoàn mỹ hình chữ S càng thêm hấp dẫn, cái eo cái mông lắc lư theo, phối hợp với âm thanh của đôi cao gót, càng thêm kích thích thần kinh người đàn ông phía sau.
- Cậu ngồi đi, đừng đờ người ra đó làm gì?
Vương Hiểu Nhu quay đầu, phát hiện Từ Quân Nhiên thay đôi dép lê nhưng không ngồi xuống, mà đứng ngơ ngẩn ở cửa nhìn cô không chớp mắt, nhịn không được mới cười lơ đãng cười quyến rũ nói, độ cong đôi môi đỏ mọng quyến rũ câu dẫn lòng người, phối hợp với chiếc cầm nhọn, khuôn mặt ngọt ngào trắng ngần, quả thật rất lẳng lơ. Không biết tại sao, chỉ cần cô ở cùng với Từ Quân Nhiên, thì rất thoải mái, hoàn toàn không có chút ngại ngùng của thường ngày.
- Không có gì, tôi đứng nghỉ ngơi một chút.
Từ Quân Nhiên nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng ánh mắt lại luôn dán vào bờ mông của người phụ nữ xinh đẹp trước mắt, vừa nghĩ đến tối nay người phụ nữ quyến rũ này ở dưới thân mình uyển chuyển hầu hạ, Từ Quân Nhiên liền nóng bừng lên.
Từ khi Vương Hiểu Nhu có quan hệ đó với Từ Quân Nhiên, thì rất hiểu người đàn ông này, biết ngay người đàn ông này một khi lộ ra dáng vẻ đó, chắc chắn trong lòng đang nghĩ đến chuyện xấu. Thật ra cô rất thích Từ Quân Nhiên như vậy, hơn nữa cô cũng đã ba mươi rồi, còn có thể mê hoặc một thanh niên trẻ tuổi như Từ Quân Nhiên, chứng tỏ cô vẫn còn rất có mị lực.
Tự nhiên cười, Vương Hiểu Nhu liếc nhìn Từ Quân Nhiên, thấp giọng nói:
- Nhìn dáng vẻ háo sắc của cậu kìa!
Bạn cần đăng nhập để bình luận