Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 481: Khách.

- Anh là ai?
Xuất hiện trước mặt Từ Quân Nhiên là một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi, dung mạo nhìn cũng không tệ lắm, dáng người cũng không cao lắm, nhưng ánh mắt thì lại rất quyến rũ, làn da trắng nõn, cơ thể được chăm chút rất gọn gang, hơn nữa còn có chút hơi đẫy đà, ngược lại khiến cho người ta rất có hứng thú, lúc này vẻ mặt cô ta cũng rất bất ngờ nhìn Từ Quân Nhiên.
- Em Đào, đây là bí thư Từ của chúng tôi mới ở quê lên, bảo lão Lâm nhanh lên đây đi!
Cát Đại Tráng đang ở sau lưng Từ Quân nhiên vội vàng trả lời.
Người phụ nữ này tên là Đào Ái Linh, quê ở Trường Thanh, cả hai vợ chồng đều là công nhân dưới quyền Lâm Cường, người chồng thì chạy việc vòng ngoài, người vợ thì làm kế toán cho Lâm Cường, Lâm Cường đã nhiều năm không về tỉnh bên kia rồi, nếu không phải bắt buộc phải gửi tiền về nhà. thì đã đem người phụ nữ đã kết tóc xe tơ vứt đi đến tận nơi nào rồi, ngược lại còn có rất nhiều phụ nữa khác nữa. Hơn nữa cái cô Đào Ái Linh này cũng có vài phần nhan sắc, lại thông minh, do công việc nên cũng thường xuyên qua lại, cô ta cùng với Lâm Cường đã đắp chung một cái chăn với nhau. Lâm Cường đã hơn 40 tuổi rồi, Đào Ái Linh vẫn chưa đến ba mươi tuổi, hai người ở chung với nhau cũng đã nhiều năm rồi.
Sau khi theo Lâm Cường, Đào Ái Linh cũng vẫn chưa ly hôn. Người đàn ông bị cô ta cắm sừng, suốt ngày phải chạy đến các nơi trên cả nước vì để tìm chỗ tốt nhất cho nên chẳng bao giờ trông coi người phụ nữ chết tiệt của y, người phụ nữ đó trên cơ bản đã là người của Lâm Cường rồi. Ông chủ Lâm đem quyền hạn về tài chính giao hết cho Đào Ái Linh, anh ta cũng rất chung thủy, họ tạo thành một sự kết hợp tuyệt vời như vậy đó.
Nghe nói người đứng trước mặt là bí thư mới của xã Trường Thanh, Đào Ái Linh vốn đang ngơ ngác nhìn Từ Quân Nhiên, ngay lập tức liền vội vàng niềm nở nói:
- Thì ra là có khách quý đến nhà, xin mời vào, xin mời vào.
Tuy bất ngờ với tuổi tác của Từ Quân Nhiên, nhưng cô ta dù sao cũng là người ra ngoài làm ăn, đương nhiên hiểu được người còn trẻ tuổi như vậy đã có thể đến chức vụ bí thư thì chắc chắn không phải là người đơn giản.
Từ Quân Nhiên mỉm cười, mọi người liền bước theo Đào Ái Linh vào một căn nhà kho được sửa chữa thành phòng làm việc.
Cũng giống như trong suy đoán của Từ Quân Nhiên, phòng làm việc này có diện tích không nhỏ. Trong đó còn có cả mấy nhân viên dưới quyền Đào Ái Linh, cô ta rất nhiệt tình tiếp đón mọi người, đưa trà, đưa nước, luôn tay luôn chân.
- Bí thư Từ, trưởng thôn Cát, các vị lãnh đạo, thật sự rất xin lỗi, Tổng giám đốc Lâm hiện giờ không có ở đây, để tôi gọi điện thoại cho ngài ấy ngay lập tức chạy về đây, chúng ta cùng đến nhà hàng Bạch Hạc ăn cơm, cùng nhau tụ họp một hôm.
Đào Ái Linh mặt mũi tươi cười nói với đám người Từ Quân Nhiên, tuy rằng không biết mấy người lãnh đạo xã Trường Thanh đến đây vì mục đích gì, nhưng cô ta cũng hiểu rất rõ, trường hợp này bản thân không thể làm chủ được, cũng chẳng có tư cách làm chủ.
Từ Quân Nhiên cười khoát tay, nhưng không nói gì, Hoàng Hải đứng bên cạnh mở miệng nói:
- Chủ nhiệm Đào, không có gì vội đâu, cô có thể thông bào một chút với ông chủ Lâm không?
Trong giờ làm việc, Đào Ái Linh xưng hô với Lâm Cường là Chủ nhiệm, Hoàng Hải xưng hô như vậy ngược lại lại vô cùng chính xác.
Đào Ái Linh nghe thấy Hoàng Hải nói vậy liền ngây người, vẻ mặt khó hiểu nhìn Hoàng Hải:
- Chủ nhiệm Hoàng, ý ngài là?
Hoàng Hải cười:
- Chúng tôi vốn là muốn đi vào thành phố làm chút việc, khi nào trở lại sẽ đặc biệt tìm ông chủ Lâm nói chuyện.
Anh ta dừng lại một chút rồi bổ sung thêm:
- Hôm nay chúng tôi đi đến Tổng công ty phát triển kinh tế Thành phố, mai sẽ quay lại tìm ông chủ Lâm của các cô.
Nghe Hoàng Hải nói vậy, phản ứng của Đào Ái Linh liền thay đổi ngay. Cô ta theo Lâm Cường cũng đã nhiều năm rồi, đương nhiên là hiểu rất rõ công việc của Lâm Cường, Hoàng Hải đã nói vậy, cô ta ngay lập tức liền trở lại phản ứng như cũ, đôi mày thanh tú khẽ chau lại, bưng ly trà nhìn sang bên cạnh thấy Từ Quân Nhiên cùng với Cát Đại Tráng đang nhẹ giọng nói chuyện gì đó, trong lòng cũng đã hiểu, ngày hôm nay mấy vị lãnh đạo xã Trường Thanh vốn không phải là đến đây để làm tiền, tám người đó đến đây chính là muốn cùng Lâm Cường nói về chuyện chi phí của hợp đồng nhận thầu.
Do dự một lát, sau đó Đào Ái Linh nghiêm túc nói với Hoàng Hải:
- Xin các vị lãnh đạo hãy yên tâm, tôi sẽ liên hệ với ông chủ Lâm ngay, ngày mai nhất định sẽ ở nhà đợi các vị lãnh đạo đại giá.
Tuy nói rằng tỉnh Lâm Hải là nơi tập trung thương mại, nhưng Đào Ái Linh cũng hiểu rất rõ, cho dù có chút quan hệ với tỉnh Lâm Hải bên đó, nhưng để nắm chắc được việc ở thành phố này thì chưa chắc đã có kết quả. Hiện giờ cũng không giống bảy tám năm trước, khi đó là thời kỳ mới cải cách mở cửa, hiện giờ có rất nhiều người càng ngày càng biết được ích lợi khi có nhiều tiền, tất cả những người đi ngoài đường đều đang suy nghĩ làm sao có thể kiếm được nhiều tiền, giống như việc kinh doanh mỏ đá Huỳnh Thạch, sớm đã làm cho người ta đỏ mắt không thôi, hết lần này đến lần khác cái tên chó má Bí thư xã Trường Thanh Mã Tụ Bảo kia không biết trong túi có cái gì, không đến một năm sau khi ký hợp đồng, người này đối với Lâm Cường giống như một cực hình.
Mấy người Từ Quân Nhiên cũng không ở lại lâu, đã ra khỏi nhà kho của Lâm Cường, đi thẳng đến Tổng công ty phát triển kinh tế Thành phố.
Tôn Mậu Vinh cũng đã chuẩn bị tốt tất cả mọi việc từ sớm rồi, lúc mấy người Từ Quân Nhiên đến Tổng công ty phát triển kinh tế Thành phố liền nhận được sự tiếp đón nồng nhiệt nhất, đối phương thậm chí còn phô trương tiếp đón Từ Quân Nhiên, giống như tiếp đón lãnh đạo thành phố về, có thể thấy được lời nói của Trần Đại Xuyên trước đây quả thật không sai, Tổng công ty phát triển kinh tế Thành phố Song Tề này đã lâm vào bước đường cùng, không thể không dựa vào mỏ khai thác đá Huỳnh Thạch ở xã Trường Thanh để duy trì, cho nên y mới có thể dùng tiêu chuẩn đón tiếp cao cấp để tiếp đón đoàn người Từ Quân Nhiên.
- Bí thư Từ, đây là Tổng giám đốc Cung của chúng tôi.
Tôn Mậu Vinh giới thiệu với Từ Quân Nhiên một người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi, người này có vẻ ngoài già dặn hơn tuổi 40 của y, mày rậm mắt to, nhìn qua thì có vẻ rất uy phong.
- Bí thư Từ quả thật là tuổi trẻ tài cao, lão Cung tôi thích nhất là giao thiệp với những người như ngài.
Tổng giám đốc Cung nhiệt tình kéo tay Từ Quân Nhiên, giống như hai người là bạn cũ lâu năm, chỉ còn thiếu điều ôm ấp nữa thôi.
Từ Quân Nhiên cười ha hả, cố gắng thu lại hai tay đang bị Cung Tự Cường nắm lấy, cười nói:
- Tổng giám đốc Cung khách sáo quá rồi, anh còn là đàn anh của tôi nữa .
Đó chính là cái mà người ta gọi là kiệu hoa sặc sỡ đưa mọi người nâng lên cao, cho người ta sĩ diện, ít nhất là trên biểu hiện vẫn thật sự tôn trọng mình, Từ Quân Nhiên đương nhiên cũng sẽ không uổng phí làm tiểu nhân.
Cung Tự Cường vô cùng hứng khởi, khoát tay nói:
- Cũng đâu phải là người ngoài, chúng ta đừng khách sáo nữa, đi nghỉ ngơi trước, sau đó hãy bàn luận tiếp. Đã đến đây thì cũng giống như về nhà thôi.
Nói xong y liền quay lại nói với một người đứng sau lưng:
- Lão Trần, ông đã sắp xếp cho khách ở chỗ nào thế?
Lão Trần kia vốn là một trưởng phòng của Tổng công ty phát triển kinh tế Thành phố, nghe vậy liền hơi mỉm cười:
- Tổng giám đốc Cung, đã bố trí nghỉ ngơi tại nhà khách 81, hiện giờ có thể qua đó luôn rồi.
Cung Tự Cường gật đầu rồi nói với Từ Quân Nhưng:
- Bí thư Từ, xin mời.
Từ Quân Nhiên biết rõ, nhà khách 81 là nhà khách tương đối sang trọng nhất thành phố Song Tề này, tiện nghi, sang trọng, thiết bị, môi trường và phục vụ chu đáo. Xem ra Tổng công ty phát triển kinh tế Thành phố Song Tề vì để chiêu đãi đoàn người của mình xem như là đã bỏ hết tiền vốn rồi.
Khóe miệng nổi lên một nụ cười hòa nhã, dễ gần, Từ Quân Nhiên gật đầu với Cung Tự Cường nói:
- Cung kính không bằng tuân mệnh, Tổng giám đốc Cung đã khách khí như vậy thì chúng tôi cũng không khách khí nữa.
Cung Tự Cường cười lớn, một đoàn người liền lên xe, đi thẳng đến nhà khách 81.
Từ Quân Nhiên cùng ngồi một chiếc xe với Cung Tự Cường, Cung Tự Cường móc thuốc lá trong túi ra đốt, bỗng nhiên mở miệng nói:
- Bí thư Từ, cậu nói thật với ông anh tôi đây đi, lần này cậu đến, có phải là muốn giúp công ty chúng tôi mở ra một con đường sống không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận