Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 624: Đầu quân.

- Bí thư Bạch, chuyện này mà không giải quyết, lỡ như đám công nhân lại làm loạn lên, chúng ta giải thích với họ thế nào đây?
Từ Quân Nhiên nhìn Bạch Lâm, nói rất chân thành.
Bạch Lâm lộ vẻ bất đắc dĩ:
- Chủ tịch huyện Từ, theo lý mà nói cậu đã đồng ý giải quyết vấn đề của xưởng dây đay, tôi không nên làm vướng chân cậu. Tiền tôi có thể đưa cho cậu, nhưng có một điểm, nếu trong huyện xảy ra chuyện gì nữa, cậu không thể đến tìm tôi đòi tiền tiếp được.
Gã nói những lời này là thật, khoản tiền năm mươi ngàn của Phòng tài vụ, là do mình kiếm về từ trên tỉnh, qua khỏi cửa ải của xưởng dây đay này, nếu những nơi khác lại xảy ra chuyện gì, Bạch Lâm thật sự không thể tìm đâu ra tiền nữa.
Từ Quân Nhiên trầm mặc không nói, hắn biết Bạch Lâm đang nói thật, huyện Nhân Xuyên này, đặc điểm nổi bật nhất, chỉ một chữ nghèo mà thôi.
- Bí thư, chuyện này không thể không giải quyết?
Từ Quân Nhiên trầm mặc một lúc, nói với Bạch Lâm.
Bạch Lâm cười ha hả:
- Tôi tin là Chủ tịch huyện Từ sẽ có cách. Đương nhiên, nếu hiện tại cậu thực sự không có cách, tôi có thể cân nhắc, cùng với cậu xin thành ủy giúp đỡ.
Những lời cuối cùng này, lúc nói Bạch Lâm rất chân thành, nhìn về phía Từ Quân Nhiên như thực sự suy nghĩ gì đó.
Từ Quân Nhiên liếc nhìn Bạch Lâm, gật đầu:
- Vậy thì tốt, chuyện này để tôi nghĩ cách.
Nhìn theo bóng lưng Từ Quân Nhiên, Bạch Lâm nở nụ cười. Tuy nói trước mặt người khác gã đã đủ nể mặt vị Chủ tịch huyện tân nhiệm này, nhưng trong lòng, đối với Từ Quân Nhiên, Bạch Lâm vô cùng cảnh giác, dù sao vị trí Bí thư và Chủ tịch huyện không giống nhau, giữa người đứng đầu như mình và một Chủ tịch huyện như Từ Quân Nhiên, chung quy vẫn có chút xung đột. Đối diện với đối thủ mình chưa hiểu rõ, Bạch Lâm rất muốn biết, rốt cuộc Từ Quân Nhiên có sức mạnh lớn nhường nào.
Vốn gã đang mong chờ xem có thể tìm cơ hội để thử Từ Quân Nhiên một chút, không ngờ vừa ngủ gật đã có người đưa gối, đám công nhân xưởng dây đay gây chuyện, đã cho Bạch Lâm một cơ hội để thăm dò Từ Quân Nhiên. Theo cách nghĩa của Bạch Lâm, chuyện này giao cho Từ Quân Nhiên xử lý, xem thử rốt cuộc hắn có quan hệ gì trên tỉnh không. Nếu như Từ Quân Nhiên có thể xử lý tốt chuyện này, vậy chứng tỏ tân Chủ tịch huyện hắn không hề đơn giản, sau này mọi chuyện ở huyện Nhân Xuyên, mình phải thương lượng xử lý với Từ Quân Nhiên.
Ngược lại, nếu Từ Quân Nhiên không giải quyết được chuyện xưởng dây đay, cuối cùng phải để Bí thư huyện ủy là mình đây ra mặt thu dọn tàn cuộc, vậy thì xin lỗi, trong huyện Nhân Xuyên sau này, vẫn sẽ do Bạch mỗ tôi định đoạt, Chủ tịch huyện đại nhân không có những mối quan hệ như anh, ngoan ngoãn cụp đuôi làm người là được rồi.
Từ Quân Nhiên cũng hiểu rõ đạo lý này, sau khi rời khỏi văn phòng Bí thư trở về văn phòng Chủ tịch huyện của mình, hắn ngồi trong văn phòng hút một điếu thuốc.
Ngày đầu tiên đến nhậm chức ở huyện Nhân Xuyên, đã gặp phải chuyện khó giải quyết như vậy, đôi lúc Từ Quân Nhiên không thể không cảm khái, vận khí của mình không phải tốt ở mức bình thường nữa. Chỉ cần giải quyết được chuyện này, chắc chắn mình có thể lập được uy danh ở Ủy ban nhân dân huyện Nhân Xuyên, nhưng nếu giải quyết không được, e là trong Hội nghị thường vụ huyện ủy, mình sẽ phải âm thầm lặng lẽ một thời gian.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên quyết định mình không thể chờ chết như vậy, cho dù huyện Nhân Xuyên này là đầm rồng hang hổ, mình cũng phải xông vào một lần, làm cho long trời lỡ đất một trận!
Cân nhắc trong chốc lát, cuối cùng Từ Quân Nhiên cảm thấy mình cần nghĩ cách tìm hiểu tình hình, nếu không sợ rằng ba ngày sau mình sẽ không thể tìm được cách giải quyết vấn đề.
Tuy nhiên, tìm hiểu vấn đề không có nghĩa là Từ Quân Nhiên mù quáng tin vào các bản báo cáo, làm cán bộ nhiều năm, hắn quá hiểu cách làm báo cáo tốt khoe xấu che trong chốn quan trường, huống hồ hiện tại mình đối với đám cán bộ huyện Nhân Xuyên, chẳng qua chỉ là một Chủ tịch huyện mới đến mà thôi, bọn họ có chịu nói thật với mình hay không vẫn là một ẩn số.
So với việc để người ta dùng những lời lẽ hồ đồ dối gạt, chẳng thà tự mình xuống cơ sở lắng nghe tiếng nói thật sự của người dân.
Nghĩ đến chủ ý này, Từ Quân Nhiên đứng dậy,bước ra khỏi phòng làm việc của mình.
Đường của huyện Nhân Xuyên rất tồi tàn, so với kiến trúc tương đối hoành tráng của huyện Phú Nhạc, huyện Nhân Xuyên vẫn mang đậm nét nông thôn hơn, so với huyện Vũ Đức năm đó không khác gì mấy. Từ Quân Nhiên nhớ mang máng, trước khi mình học đại học, huyện Vũ Đức cũng giống như thế này. Tuy nhiên cùng với sự phát triển những năm gần đây, huyện Vũ Đức đã thay đổi rất lớn. Đợt trước Lâm Vũ Tình có về một lần, thăm trấn Lý gia và một vài người quen trong huyện, mới thấy, huyện Vũ Đức sớm đã tiến vào thời kỳ hiện đại hóa rồi.
Đi được một lát, Từ Quân Nhiên tìm người hỏi thăm, đã đến được xưởng sợi đay huyện Nhân Xuyên, nơi này gần với thị trấn, chiếm một vùng đất rất lớn, nhìn xung quanh, Từ Quân Nhiên tìm thấy một quán cơm, chọn vài món, gọi hai chai bia, tự ăn tự uống.
Vẫn còn khá sớm, giờ là hơn bốn giờ chiều, mùa hè phía Bắc ban ngày tương đối dài, thông thường năm sáu giờ tối người ta mới ra ngoài tản bộ, sau khi Từ Quân Nhiên ăn xong, thấy cách đó không xa bắt đầu có người, tụ năm tụ ba trò chuyện, còn có vài người đang ngồi đánh cờ.
Móc tiền ra để lên bàn, Từ Quân Nhiên gọi chủ tiệm cơm ra tính tiền, lúc này mới đứng dậy đi về phía tụ tập nhiều người nhất.
Người đi dạo, tán gẫu ở đây hầu hết đều sống xung quanh, cũng có vài công nhân viên chức về hưu của xưởng dây đay, xem đánh cờ một lát, Từ Quân Nhiên bắt đầu tùy ý trò chuyện với mấy cụ già.
- Ông cụ, xưởng dây đay này lớn thật đấy!
Từ Quân Nhiên làm như vô tình cười hỏi một cụ già.
Ông cụ gật đầu, liếc nhìn Từ Quân Nhiên:
- Cậu nhóc, không phải người ở đây sao?
Từ Quân Nhiên cười cười:
- Vâng, vừa mới đến huyện Nhân Xuyên hôm nay, đến cùng một vị trưởng bối.
Hắn không hề nói dối, thực sự hôm nay là lần đầu tiên mình đến huyện Nhân Xuyên, cũng đúng là lãnh đạo cấp trên Lý Đức Minh đã đưa mình tới.
Ông cụ kia thở dài một hơi, lắc đầu cười khổ nói:
- Xưởng dây đay này, hài, cũng chẳng biết duy trì được mấy ngày nữa.
Từ Quân Nhiên chớp mắt, hỏi tiếp:
- Sao vậy, chẳng lẽ xưởng dây đay không kinh doanh được? Không phải doanh nghiệp nhà nước sao?
Mấy ông cụ bên cạnh nghe Từ Quân Nhiên nói vậy, lập tức nở nụ cười, có người cười giễu giễu nói:
- Cậu nhóc này, xem ra đang định xin vào làm việc ở xưởng dây đay đây.
- Đúng đấy, thanh niên vẫn tốt hơn nhỉ, chẳng biết gì cả.
Ông cụ nói chuyện với Từ Quân Nhiên đầu tiên, đưa tay vỗ vai Từ Quân Nhiên nói:
- Tôi nói này chàng trai, ông đây khuyên cậu một câu, xưởng dây đay này đã nợ tiền lương công nhân nửa năm chưa trả đấy, cậu từ bỏ ý định vào làm ở xưởng này đi.
Từ Quân Nhiên nghe vậy gật đầu, hỏi:
- Cháu nghe nói, xưởng này của nhà nước đúng không? Sao lại không phát nỗi tiền lương?
Hắn cảm thấy rất tò mò, theo lý thuyết doanh nghiệp nhà nước vào lúc này, cho dù hiệu quả và lợi nhuận hơi kém một chút, cũng không đến nỗi không phát được lương chứ.
Ông cụ kia cười lạnh:
- Doanh nghiệp nhà nước đấy, hừ, nhưng quản chuyện này, là con người!
Cho dù Từ Quân Nhiên có là đầu đất, cũng hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, đối với hắn mà nói, những chuyện thế này không phải hiếm trong tương lai, một công xưởng vốn đang không ngừng phát triển, vì một sai lầm nào đó của người đưa ra quyết sách, và vấn đề của người kinh doanh, cuối cùng rơi vào cục diện không thể nào gỡ được, xưởng dây đay của huyện Nhân Xuyên, cũng rơi vào tình trạng này.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên lại cùng mấy cụ già hàn huyên, lúc này mới biết, sở dĩ xưởng dây đay rơi vào tình trạng như hiện nay, nguyên nhân căn bản, là vì quyết sách sai lầm của huyện, lúc đầu sản phẩm sản xuất ra đều cung cấp cho một doanh nghiệp lớn trên tỉnh, kết quả không biết nghe được tin đồn ở đâu, nói là dây chuyền sản xuất mới tung ra có thể xuất khẩu đi nước ngoài. Kết quả mua được máy rồi, nhưng đây là dây chuyền sản xuất nước ngoài đào thải, sản xuất không hiệu quả, ngay cả những khách hàng cũ cũng mất hết.
Tình hình này kéo dài một thời gian, kết quả sản phẩm của xưởng dây đay chất chồng như núi, không tiêu thụ được, dĩ nhiên cũng không có tiền trả lương cho công nhân.
- Nói cho cùng, chuyện này vẫn phải nghĩ cách để tìm nguồn tiêu thụ.
Trên đường quay về, trong lòng Từ Quân Nhiên thầm nghĩ.
- Chủ tịch huyện, ngài về rồi.
Vừa vào cửa nhà khách Ủy ban nhân dân huyện, Từ Quân Nhiên đã nhìn thấy Lưu Hoa Cường Chủ nhiệm văn phòng Ủy ban nhân dân huyện đứng trước cửa, vẻ mặt căng thẳng hỏi.
Đối với Lưu Hoa Cường Chủ nhiệm văn phòng Ủy ban nhân dân huyện, Từ Quân Nhiên không hiểu rõ lắm, chỉ nghe Lý Đức Minh giới thiệu, nói từng là cấp dưới của mình, cho nên mới có chút ấn tượng với người này. Hôm nay lúc đến tham quan văn phòng Ủy ban nhân dân huyện, Lưu Hoa Cường luôn âm thầm đi sau Từ Quân Nhiên và Đặng Văn Binh, để lại cho Từ Quân Nhiên ấn tượng, đây là một người rất giỏi che giấu bản thân. Đương nhiên, đối với những người như vậy Từ Quân Nhiên không dám coi thường, người có thể sống trong cơ quan nhà nước, không có ai là ngọn đèn cạn dầu.
Nhìn thoáng qua Lưu Hoa Cường, Từ Quân Nhiên cười nói:
- Chủ nhiệm Lưu, có chuyện gì sao?
Đối với bất kỳ cán bộ nào của huyện Nhân Xuyên, trước khi xác định đối phương có giá trị sử dụng gì với mình không, Từ Quân Nhiên không dám lôi kéo họ, dù sao mình cũng không rõ, người mình muốn lôi kéo có thật lòng đầu quân cho mình không, hay trong lòng có mục đích nào khác. Trên chốn quan trường những chuyện như vậy không hiếm, cũng không phải nói chuyện thay đổi phe cánh là chuyện đáng xấu hổ, chẳng qua nếu hắn lôi kéo một đám người không hiểu rõ thì không biết vào thời điểm mấu chốt nào đó sẽ bị cấp dưới đâm cho một dao sau lưng, vậy chẳng bằng tụ tập một đám cán bộ không thành công, dù sao người do mình đề bạt lên, hầu hết đều đáng tin cậy hơn một chút.
Chuyện này, ở huyện Phú Nhạc Từ Quân Nhiên đã được nghiệm chứng.
Lưu Hoa Cường năm nay 39 tuổi, làm việc ở Văn phòng ủy ban nhân dân huyện Nhân Xuyên chín năm, từ một cán bộ bình thường của Văn phòng ủy ban nhân dân huyện, lên chức Phó chủ nhiệm, sau đó là Chủ nhiệm. Nhưng đứng trước mặt Từ Quân Nhiên vị lãnh đạo tuổi tác không lớn hơn con mình bao nhiêu, trong lòng Lưu Hoa Cường vẫn rất căng thẳng.
Hôm nay y chủ động đến tìm Từ Quân Nhiên báo cáo công việc. Nguyên nhân rất đơn giản, Lưu Hoa Cường không nỡ vứt cái vị trí Chủ nhiệm Văn phòng ủy ban nhân dân huyện này.
Quan trường hiện đại có một hiện tượng lạ, đó là năng lực của người đứng đầu không quan trọng, có nghe lời hay không mới quan trọng nhất. Đặc biệt là những nhân vật như Chủ nhiệm Văn phòng ủy ban nhân dân, nếu lãnh đạo không thích anh, cho dù anh có năng lực cỡ nào đi chăng nữa cũng chỉ vô ích.
Lưu Hoa Cường tự thấy mình làm ở vị trí Chủ nhiệm Văn phòng ủy ban nhân dân huyện Nhân Xuyên này cũng không tệ, nhưng vấn đề là, y là do Chủ tịch huyện tiền nhiệm đề bạt lên, ở trong huyện cũng chẳng có bối cảnh hay chỗ dựa gì, nếu như Chủ tịch huyện tân nhiệm Từ Quân Nhiên này không hài lòng với y, vậy thì tám chín mươi phần trăm là phải nhường lại vị trí Chủ nhiệm này rồi.
Lưu Hoa Cường rất không cam tâm!
Y biết rõ, nếu muốn giữ vị trí của mình, nhất định phải đi trước người khác, dựa vào Chủ tịch huyện mới đến.
Ở huyện Nhân Xuyên làm việc nhiều năm như vậy, Lưu Hoa Cường biết rõ một đạo lý, cán bộ huyện Nhân Xuyên quá nhiều. Nếu mình không tiếp cận với lãnh đạo cấp trên, sẽ không thể lọt vào tầm mắt của họ, bọn họ sẽ không thể nhìn thấy mình. Cho dù mình có nỗ lực thế nào, liên khiết ra sao, xuất sắc nhường nào, cũng có thể bị mai một. Vì thế, trong một khoảng thời gian nhất định, y buộc phải tiếp cận lãnh đạo.
Đương nhiên, tiếp cận không phải là giao dịch với lãnh đạo, không phải thực hiện vụ mua bán, mà phải khiến lãnh đạo cảm nhận được sự tồn tại của mình, ưu điểm của mình, đặc biệt là sự trung thành của mình, mình là người của hắn, hoặc là người đại diện cho tập đoàn lợi ích của hắn. Ai cầm quyền cũng đều thích dùng người của mình, điểm này, từ xưa đến nay, cho dù là thời đại nào, cũng không ngoại lệ. Nhưng, làm quan đến tầng nhất định, một cấp bậc nhất định, sẽ không đi tìm người nữa. Vì lúc này, bản thân đã nổi lên khỏi mặt nước rồi, đã nằm trong tầm mắt của lãnh đạo rồi. Làm đến cấp Ban huyện này, chỉ cần anh không phạm lỗi lầm quá lớn, dùng thêm một bước nữa thế nào, có cần dùng thêm bước nữa không, trên căn bản không liên quan lắm đến biểu hiện công tác của cá nhân. Chủ yếu là căn cứ theo nhu cầu. Và ở tầng cao, chuyện nhu cầu này, trên thực tế rất phức tạp, rất vi diệu, rất mẫn cảm, nhiều lúc không thể nói rõ, và nhiều chuyện không thể đoán ra được.
Vị trí Chủ nhiệm văn phòng ủy ban nhân dân huyện với Lưu Hoa Cường mà nói, chính là nhu cầu của y, đồng thời cũng là vị trí Chủ tịch huyện mới Từ Quân Nhiên buộc phải nắm được.
Liếc nhìn Từ Quân Nhiên, Lưu Hoa Cường thành thật nói:
- Chủ tịch huyện Từ, tôi có vài việc, muốn báo cáo với cậu.
Sắc mặt Từ Quân Nhiên không thay đổi, ừ một tiếng, suy nghĩ một chút thì gật đầu:
- Được, vào phòng tôi hẵng nói.
Hắn được Văn phòng ủy ban nhân dân huyện sắp xếp cho nghỉ ngơi ở nhà khách ủy ban nhân dân huyện. Bên Ban tiếp đãi của văn phòng ủy ban nhân dân huyện cũng không dám thất lễ, cử bốn nhân viên chia làm hai ca, ngày đêm túc trực ngoài phòng Từ Quân Nhiên chuyên phục vụ cho hắn, dù sao đây cũng là Chủ tịch huyện đại nhân, lỡ như làm gì không tốt, khiến Chủ tịch huyện tức giận, Ban quản lý sự vụ của văn phòng ủy ban nhân dân huyện có thể phải gánh trách nhiệm.
Đối với Từ Quân Nhiên mà nói, hắn không sợ Lưu Hoa Cường tặng quà cho mình, nên biết có hai điều đáng buồn nhất của lãnh đạo: Một là tham ô nhận hối lộ, đó là đánh mất nhân cách. Hai là nói không ai nghe, đó là đánh mất quyền uy. Muốn thật sự lăn lộn trong chốn quan trường, có thể thẳng lưng bước ra đường trong xã hội, vậy thì phải: Sống trong sạch, làm việc thành thật.
Đây cũng là lý do vì sao Từ Quân Nhiên không bao giờ nhận quà của cấp dưới, vì hắn biết, trong lòng mình có một mục tiêu to lớn hơn, muốn đi xa hơn trên con đường làm quan, vậy thì không thể bị những thứ này ràng buộc.
Cái gọi là công tác lãnh đạo, đôi lúc trên thực tế là công tác làm người. Bộ máy lãnh đạo đoàn kết, sức ngưng tụ chính là sức sản xuất. Nếu bộ máy lãnh đạo chia năm xẻ bảy, nhân tâm rời rạc, tinh lực đều tập trung vào việc đấu đá cá nhân, vậy thì còn sức đâu mà làm việc.
Cho nên trước khi Từ Quân Nhiên làm Chủ tịch huyện, việc đầu tiên phải giải quyết, là phải giúp cho bộ máy ủy ban nhân dân toàn huyện đoàn kết, bằng không đến lúc đó nếu xảy ra xung đột với bên Đảng ủy, Chủ tịch huyện mình đây chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ bị người ta biến thành kẻ điếc kẻ mù đơn độc, lúc đó Từ Quân Nhiên kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay mất.
Đương nhiên, Từ Quân Nhiên cũng không dễ dàng vì một câu nói của Lưu Hoa Cường mà coi đối phương là tâm phúc, tuy nói Lưu Hoa Cường này là người đầu tiên đầu quân cho mình, là cán bộ chủ động đầu quân. Nhưng Từ Quân Nhiên cũng biết, mình không thể nào lơ là, không thể tin tưởng người khác lung tung. Vì trong chốn quan trường, từ tâm phúc này không phải quan trọng bình thường. Nhân vật bi kịch trong chốn quan trường, phần lớn những có kết cục ám muội, không có ai là không có dính líu đến tâm phúc của họ. Một khi đã có tâm phúc, một khi đã có thân tín, sẽ có họa thân tín. Cho nên, tuyệt đối không thể dễ dàng làm tâm phúc của người khác, cũng không thể dễ dàng quyết định bồi dưỡng thân tín cho mình.
- Nói đi, có chuyện gì cần tìm tôi?
Vào trong phòng mình ngồi xuống, Từ Quân Nhiên tùy tiện dựa vào ghế salon trong phòng khác, châm cho mình điếu thuốc, lúc này mới cười nói với Lưu Hoa Cường đang ngồi trước mặt mình. Hắn rất tò mò, Chủ nhiệm Lưu người đầu tiên chạy đến báo cáo công việc với mình, có thể nói được những điều gì.
Lưu Hoa Cường hơi căng thẳng, nửa mông dính trên ghế salon, không dám ngồi tùy tiện như Từ Quân Nhiên. Lưng thẳng tắp giống như cây tùng vậy.
- Chủ tịch huyện, tôi muốn báo cáo với cậu chuyện của xưởng dây đay.
Lắp bắp do dự một lát, Lưu Hoa Cường nói thật với Từ Quân Nhiên.
Y nghĩ kỹ rồi, Chủ tịch huyện Từ hôm nay vừa nhậm chức đã vớ phải củ khoai nóng, liên quan đến vấn đề xưởng dây đay huyện Nhân Xuyên, Lưu Hoa Cường tin rằng Chủ tịch huyện có rất nhiều chuyện chưa biết, với tư cách là người địa phương, y rất rõ tình hình thực sự của xưởng dây đay, nếu như mình nói tình hình nhà máy dây đay cho Chủ tịch huyện Từ, Lưu Hoa Cường cảm thấy Chủ tịch huyện Từ chắc chắn sẽ hài lòng với biểu hiện của mình.
Không thể không nói, vị chủ nhiệm Lưu Hoa Cường này đúng là cũng có chút thông minh, Từ Quân Nhiên nhìn y, nở nụ cười như có như không:
- Chuyện xưởng dây đay?
- Haha, Chủ nhiệm Lưu, anh nói tôi nghe thử xem, xưởng dây đay huyện chúng ta, rốt cuộc là có ẩn tình gì?
Từ Quân Nhiên đưa tay gõ gõ lên bàn vài cái, chậm rãi nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận