Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 566: Sự phòng bị của bí thư mới.

Nửa tháng sau, Chu Trạch Thành bị điều đi, bí thư Khương mới nhậm chức tìm Từ Quân Nhiên nói chuyện.
Bộ dạng bí thư Khương khoảng 50, đeo kính đen dày cộp, nhìn giống như một lão hủ nho những năm 50, 60, lúc tìm Từ Quân Nhiên nói chuyện rất khách khí, trực tiếp lựa chọn làm theo chỉ thị trong thành phố, Từ Quân Nhiên chủ tịch trưởng kiêm phó bí thư huyện phụ trách chủ yếu công tác kiến thiến kinh tế và quần chúng Đảng viên. Điều này khiến Từ Quân Nhiên có chút bất ngờ ra, lại có chút cảnh giác. Dù sao vua nào thần nấy, vị bí thư Khương này nghe nói là tâm phúc của Hoàng Thanh Vân chủ tịch thành phố mới nhậm chức, đi lên từ vị trí phó chủ nhiệm văn phòng chính quyền thành phố.
Từ Quân Nhiên biết, quan hệ của mình và Hoàng Thanh Vân, không thể nói tới hòa thuận gì, càng không cần nói đến cấp trên là tâm phúc của Hoàng Thanh Vân, xem ra có vài người không hy vọng cuộc sống của mình trôi qua quá an nhàn, luôn muốn cho mình chút thuốc mắt. Nếu không cũng sẽ không để bí thư Khương đến huyện Phú Lạc làm bí thư huyện ủy này, vị bí thư huyện ủy có chút khiến người ta nhìn không thấu này, Từ Quân Nhiên không cho rằng, hắn có ấn tượng tốt gì về mình.
Nay Từ Quân Nhiên là người đứng đầu thứ hai ở huyện Phú Lạc, chỉ có điều dựa theo thể chế hiện tại phân lượng huyện Đảng ủy vượt trên chính phủ quá nhiều, cho nên địa vị của hắn cũng gần như cao hơn một chút so với phó bí thư huyện ủy khác, dù sao trong Đảng ủy huyện ủy, ngoài chủ tịch huyện và phó chủ tịch huyện thường vụ ra, phó chủ tịch huyện nghiệp vụ khác cơ bản không được xếp hàng trên, trừ phi là phó bí thư đặc biệt có trọng lượng mới có thể vào được danh sách thường ủy, hơn nữa lúc này người ta cũng không phận biệt chính phủ với Đảng ủy quá nhiều, vì thế Từ Quân Nhiên chủ tịch huyện này mới có thể phụ trách công tác Đảng quần chúng.
Công tác Đảng quần chúng là một trong những công tác quan trọng nhất, Ban bổ chức, Bộ tuyên truyền, Ủy ban Kỷ luật kiểm tra cùng các cơ cấu Đảng khác đều dưới sự lãnh đạo của Từ Quân Nhiên, đương nhiên, đây cũng chính là quản lý tổng hợp, sự vụ các bộ ngành cụ thể có lãnh đạo bộ trưởng các bộ, lại có vài bộ ngành có phó bí thư phân quản, tóm lại cơ cấu bây giờ cồng kềnh khó điều khiển. Hiện tượng phân công chồng chéo và nhiều quản lý rất nghiêm trọng, vì thế sức nặng của máy phó bí thư không đơn giản xếp trước sau như vậy, còn phải xem bản lĩnh của nhân mạch.
Lại nói, Từ Quân Nhiên là chủ tịch huyện, theo lý không nên phụ trách nhiều công việc của Đảng ủy, nhưng cớ của bí thư Khương rất tốt, nói mình vừa đến huyện Phú Lạc nhậm chức, còn chưa hiểu rõ tình hình trong huyện, muốn Từ Quân Nhiên giúp ông ta làm nhiều hơn một vài công việc, người ta nói đến phần đạo lý như vậy, Từ Quân Nhiên muốn từ chối, cũng không có cớ gì.
Nhẫn nại nhìn vị bí thư Khương trước mặt, Từ Quân Nhiên có thể nói lão hồ ly này, người ta quả nhiên không hổ là người từng trải nhiều năm ở cơ quan thành ủy, người trong nghề vừa ra tay liền biết có hay không, sắp xếp công việc này cho mình, nhìn thì quyền cao chức trọng, nhưng trên thực tế lại gần như mình bị nướng trên giá lửa. Cái khác không nói, chỉ vẻn vẹn là quyền nhân sự. Có thể khiến bản thân đau đầu rồi, phải biết rằng quản lý Đảng quần chúng quan trọng nhất là nắm được quyền nhân sự, phải phụ trách công việc của ban tổ chức, nhưng Từ Quân Nhiên tự biết rằng. Tuy có quan hệ của Chu Trạch Thành và Tạ Mỹ Quyên, quan hệ của mình ở ban tổ chức không thành vấn đề, nhưng đừng quên rằng, trưởng ban tổ chức huyện ủy mới nhậm chức không phải là người mình quen biết, bản thân trẻ tuổi như vậy làm chủ tịch huyện, vốn đủ khiến người ta ghen ghét rồi, chủ tịch huyện lại đột nhiên nắm quyền nhân sự Đảng ủy, hai mắt đen thui, nhóm huyện ủy lần này có phần lớn đều là người mới, số ít mấy nhớm lần trước ở lại mình cũng không tiếp xúc quá nhiều.
Dưới tình huống không hiểu gì các nhóm huyện ủy. Bản thân nắm quyền nhân sự chỉ thiệt thòi, chỉ sợ chưa đến mấy ngày sẽ bị mấy hồ ly lớn lớn nhỏ nhỏ của ban tổ chức và bí thư khác cho đi tàu bay giấy.
Thở phào một cái, Từ Quân Nhiên mỉm cười, cố gắng để mình nhìn có chút thành ý:
- Bí thư Khương, cảm ơn sự tín nhiệm của tổ chức. Nhưng công tác xây dựng kinh tế của chính quyền bên kia đối với tôi đã là gánh nặng rất lớn rồi. Lại quản lý công tác Đảng quần chúng, tôi sợ minh phụ sự kỳ vọng của tổ chức.
Nghe được những lời này của Từ Quân Nhiên, bí thư Khương lập tức khẽ giật mình, dường như không ngờ Từ Quân Nhiên lại dùng đáp án này đối phó với mình.
Đối với chủ tịch huyện trẻ tuổi này, bí thư Khương cảm thấy rất kỳ quái, nói là trăm mối cảm xúc ngổn ngang cũng không đủ, nếu không phải đối phương mở nắp huyện Phú Lạc, mình cũng không có cơ hội béo bở được điều từ chính quyền thành phố đến huyện Phú Lạc làm bí thư, cấp trên trực tiếp phó chủ tịch thành phố Hoàng của mình càng không có khả năng trở thành chủ tịch thành phố. Nhưng, đối với ông ta mà nói, Từ Quân Nhiên không phải người bên mình, vì hiềm khích của hắn với chủ tịch thành phố Hoàng mình đã từng tìm hiểu rõ ràng.
Cũng chính vì nguyên nhân này, đối với Từ Quân Nhiên, bí thư Khương rất tò mò, một người trẻ tuổi có thể giằng co với gia tộc đứng sau lưng bí thư Hoàng, bối cảnh của hắn cũng như vậy mình không thể chọc nổi. Vì thế cảm giác ông ta đối với Từ Quân Nhiên rất phức tạp, trong sự tò mò lại ẩn ẩn chút kính sợ, khi ông ta vừa bắt đầu nhậm chức, đã nghe ngóng rõ ràng nền tảng huyện ủy thường ủy, chỉ có Từ Quân Nhiên này, nghĩ hết biện pháp cũng không mò được lai lịch của hắn. Mà chủ tịch thành phố Hoàng cũng không tỏ vẻ rõ bản thân nên làm thế nào đối với Từ Quân Nhiên ở huyện Phú Lạc, chỉ là nhàn nhạt nói một câu “tất cả xử lý theo lẽ công bằng” liền không nói gì nữa. Từ việc này, bí thư Khương loáng thoáng cảm thấy chủ tịch thành phố Hoàng dường như đối với Từ Quân Nhiên, cũng có chút ý kiêng kỵ.
Cho dù như thế nào, đối với bí thư Khương người lão luyện trên quan trường, Từ Quân Nhiên nhân vật chưa biết còn có nguy hiểm gì này, họ sẽ không dễ dàng tiếp xúc, cho dù sau lưng Từ Quân Nhiên có ngọn núi lớn không, hoặc hắn có bản lĩnh lớn gì, bí thư Khương rất rõ, đó đều không phải mình có thể đối phó, nói câu không dễ nghe, bản thân không có tư cách.
Đương nhiên, nói trở lại, chủ tịch huyện Từ này không biết có bối cảnh lớn gì, nhưng phải nói bí thư Khương bị Từ Quân Nhiên áp chế ở huyện Phú Lạc, bí thư Khương cho dù thế nào cũng không đồng ý. Ông phí thời gian nửa đời người, không dễ gì có cơ hội ở những năm cuối sự nghiệp, làm đến vị trí bí thư huyện ủy, làm sao có thể cam tâm để một người còn nhỏ tuổi hơn con mình đè trên đầu chứ?
Cách giải quyết tốt nhất, là tìm lý do khiến Từ Quân Nhiên rời đi. Còn lý do gì, bí thư Khương phải từ từ suy nghĩ.
Giờ này khắc này nghe Từ Quân Nhiên nói không có ý định phụ trách công tác Đảng quần chúng, dù thấy Từ Quân Nhiên thành tâm thành ý, nhưng lăn lộn trong cơ quan nhiều năm bí thư Khương nửa phần cũng không tin, một tên nhóc mới ra đời, còn muốn lừa lão thợ săn ta? Khỏi cần phải nói, bí thư Khương cảm thấy bất luận kẻ nào cũng sẽ không ghét việc nắm quyền lớn trong tay, đây là tâm tính thống nhất của người làm quan, nếu mỗi người đều cam thâm làm tiểu binh, thì nguyên soái lấy đâu ra?
Ho khan một tiếng, bí thư Khương lộ ra nụ cười tự cho là thân thiết, khách khí nói với Từ Quân Nhiên:
- Chủ tịch Huyện Từ, ông anh tôi đây cũng nhiều tuổi rồi nói chuyện thoải mái một chút đi. Cậu đấy, tuy thực sự là cậu trẻ tuổi, nhưng nếu cấp trên đã bổ nhiệm cậu là phó bí thư huyện ủy, còn cho cậu thay mặt chủ tịch huyện, vậy cho thấy ban tổ chức rất công nhận năng lực của cậu.
- Ngay cả thủ trưởng tối cao cũng tán dương năng lực làm việc của cậu, cậu nói xem bây giờ cậu khiêm tốn có phải có chút không đúng không? Chủ tịch cũ từng nói qua, người trẻ tuổi như mặt trời lúc 8, 9 giờ, sau này tương lai đất nước chúng ta, dựa vào những lão già chúng tôi là không được, cần chính là những người trẻ tuổi có năng lực như các cậu. Lại nói, có bộ xương già tôi ở đây, cậu còn có gì băn khoăn.
Nói lưu loát một đống lớn như vậy, ý của bí thư Khương rất đơn giản, trên Từ Quân Nhiên cậu có người, hai mươi mấy lên làm chủ tịch huyện, nếu nói không có năng lực cũng có chút làm kiêu. Người đứng đầu bí thư huyện ủy tôi đây, bảo cậu làm gì thì làm đó, làm gì nói nhảm nhiều như vậy?
Từ Quân Nhiên ngạc nhiên, bản thân lần này thực sự đụng phải đối thủ, lão hồ ly bí thư Khương này quả thực diễn trò hơn cả mình, nói trong nói ngoài mức độ này không phải cao bình thường.
Tuy rất mất kiên nhẫn với những loại giả bộ ân cần này, nhưng Từ Quân Nhiên thật sự không có cách, nhẫn nại nói với bí thư Khương:
- Nếu trên tổ chức tín nhiệm tôi như vậy, vậy tôi cung kính không bằng tuân mệnh. Nhưng, bí thư tôi nói trước với ngài, tôi trẻ tuổi, rất nhiều việc nghĩ vẫn còn chưa chu toàn, xảy ra vấn đề gì không hợp lý. Vì thế, việc công tác Đảng quần chúng, tôi chắc chắn sẽ thường làm phiền ngài, có chỉ thị của ngài tôi mới chấp hành. Nếu bí thư ngài không chê tôi phiền toái, sau này văn phòng bí thư, tôi sẽ thường lui tới.
Dù sao bản thân không tránh được, Từ Quân Nhiên dứt khoát hạ thấp tư thái một chút, thay vì chờ đợi bị người ta cho ngồi tàu bay giấy, dứt khoát đem quyền lực của bí thư Đảng quần chúng, nhường cho bí thư Khương.
Bí thư Khương lần này thật sự có chút bất ngờ, không ngờ Từ Quân Nhiên thật sự muốn cự tuyệt quyền lực của bí thư Đảng quần chúng.
Nửa tin nửa ngờ nhìn Từ Quân Nhiên, bí thư Khương vừa cười vừa nói:
- Vậy cũng được, nghe theo cậu. Tôi làm hậu thuẫn cho cậu, buông tay đi làm đi.
Bình tĩnh mà xem xét, ông ta không tin những lời này của Từ Quân Nhiên, trong cách nghĩ của bí thư Khương, lời nói lúc này của Từ Quân Nhiên chẳng qua là lừa gạt mình mà thôi. Còn sau này rốt cuộc phát triển thành cái dạng gì, bí thư Khương bỗng có chút chờ mong, xem xem người trẻ tuổi Từ Quân Nhiên này, rốt cuộc sẽ làm thế nào xử lý công việc của huyện Phú Lạc.
Rời văn phòng của bí thư Khương, Từ Quân Nhiên trở lại văn phòng chủ tịch huyện của mình, nhìn phòng làm việc mới, không nhịn được cười khổ lắc đầu. Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ, những lời này của người xưa thật không lừa ta, mình chẳng qua thăng tiến có chút nhanh, lập tức dẫn đến sự chú ý của rất nhiều người. Lại thêm chấn động của huyện ủy Phú Lạc là mình vén ra, tất nhiên cũng là cái gai trong lòng vài người, làm đến nổi người khác vừa sợ vừa hận mình, giống như bí thư Khương, chỉ sợ trong huyện Phú Lạc có rất nhiều.
Từ Quân Nhiên thông minh đến bậc nào, tất nhiên phân biệt ra được, hôm nay bí thư Khương đề phòng mình đến cỡ nào, nói cho cùng, hắn sợ dẫm phải vết xe đổ của nhóm lần trước.
Ngẩng đầu, nhìn bầu trời bao la bên ngoài, Từ Quân Nhiên đột nhiên cảm thấy, huyện Phú Lạc sau này, e rằng còn náo nhiệt hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận