Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 505: Không cảm xúc.

- Bí thư, chúng ta cứ như vậy quay về sao?
Trên đường quay về xã Trường Thanh, Hoàng Hải có chút lo lắng hỏi Từ Quân Nhiên, hai ngày nay anh ta lại nghe được không ít tin đồn liên quan đến Từ Quân Nhiên, không có một tin nào là tốt. Mọi người đều đang truyền nhau, vị bí thư trẻ tuổi miệng còn hôi sữa của xã Trường Thanh này, vì việc mỏ vàng đắc tội lãnh đạo trong huyện, chỉ sợ sẽ bị điều đến nơi không có phúc lợi tài trợ gì.
Là tâm phúc của Từ Quân Nhiên, Hoàng Hải tất nhiên hiểu, tiền đồ của mình đã bị buộc chung với Từ Quân Nhiên, cho nên anh ta mới lo lắng như vậy.
Sắc mặt Từ Quân Nhiên bình tĩnh, nhìn không ra rốt cuộc là vui hay buồn, nghe thấy lời của Hoàng Hải dừng lại một chút, lúc này mới chậm rãi nói:
- Chuyện này, không gấp, sau khi trở về nên làm cái gì, tất cả đều có tôi.
Hoàng Hải nhìn sắc mặt Từ Quân Nhiên, thấp giọng trả lời, nhưng trong lòng, lại thở dài một hơi, cũng không biết bí thư Từ có thể vượt qua được nguy cơ lần này hay không.
Việc đầu tiên khi trở lại xã Trường Thanh, Từ Quân Nhiên bảo người tìm Cát Đại Tráng đến.
- Bí thư Từ, cậu tìm tôi có việc?
Cát Đại Tráng đi vào văn phòng của Từ Quân Nhiên, sau khi ngồi xuống vừa cười vừa nói.
Từ Quân Nhiên nhìn thoáng qua Cát Đại Tráng, nhàn nhạt mở miệng nói:
- Trưởng thôn Cát, tôi tìm anh đến là muốn nói qua một chút việc khai thác mỏ vàng.
Trong khoảng thời gian gần đây, Từ Quân Nhiên vẫn đang suy nghĩ hướng phát triển xã Trường Thanh, nếu xã Trường Thanh phát hiện ra mỏ vàng rồi, lại thêm tài nguyên khoáng sản khác bảo đảm, theo cách nghĩ của Từ Quân Nhiên, hoàn toàn có nền tảng phát triển công nghiệp, có thể phát triển công nghiệp ở chính quyền và Đảng ủy xã, nông thôn xung quanh có thể dựa vào chợ nông nghiệp phát triển nông nghiệp phụ, như vậy, đồng thời cũng có thể kéo theo sự phát triển của các sản nghiệp khác. Để phối hợp với kế hoạch này, Từ Quân Nhiên dự định lên lịch trình xây dựng đường cái xã Trường Thanh.
Muốn giàu có phải sửa đường trước, đây là một chân lý không thể nghi ngờ.
- Ha ha, bí thư ngài nói, tôi nghe đây.
Cát Đại Tráng nghe vậy ôn hòa nở nụ cười, đứng dậy đốt một điếu thuốc cho Từ Quân Nhiên. Tuy bây giờ trong lòng ông ta rất xem thường Từ Quân Nhiên, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra tôn kính Từ Quân Nhiên, dù sao Từ Quân Nhiên cũng là bí thư Đảng ủy.
- Trưởng thôn Cát, công tác trọng điểm bước tiếp theo trong xã, tôi hy vọng có thể xây dựng công trình nền móng, đặc biệt là xây dựng giao thông, tài nguyên khoáng sản xã chúng ta phong phú như vậy, sau khi xây xong chợ nông sản, lưu lượng người sẽ nhiều hơn, nếu không có giao thông tốt là không được. Tôi định để một công ty phát triển chuyên môn do xã hình thành, với vốn của doanh nghiệp, thôn dân thống nhất mở với hình thức nắm cổ phần. Như vậy, doanh nghiệp chiếm được phần lớn trong sản xuất tiêu thụ, người dân cũng có mức thu nhập nhất định, đây là một việc cả hai cùng có lợi.
Giọng của Từ Quân Nhiên rất bình tĩnh, nhưng trong lòng có chút gấp gáp, vì bây giờ hắn nói không chính xác, bản thân lúc nào sẽ rời xã Trường Thanh. Nếu thực sự phải rời đi, hắn định trước khi đi, phát triển nền tảng xã Trường Thanh thật tốt, bây giờ Từ Quân Nhiên một lòng suy tính làm thế nào giúp người dân nâng cao thu nhập.
- Không có vấn đề, bí thư, những công việc này ngài nói là được, tôi nhất định kiên quyết ủng hộ.
Vẻ ngoài Cát Đại Tráng thì cười nhưng trong lòng không cười nói:
- Chỉ cần có thể đảm bảo lợi ích cho người dân xã chúng ta, lão Cát tôi chắc chắn toàn lực phối hợp công tác của Đảng ủy.
Lúc nói những lời này, Cát Đại Tráng không có cảm giác sợ hãi Từ Quân Nhiên như trước kia, vẻ kiêu ngạo cũng không nhỏ, Từ Quân Nhiên bên này nói, ông ta bên kia chỉ cúi đầu hút điếu thuốc trong tay mình.
- Ha ha, anh nói rất có lý, chuyện này trong thao tác, chính quyền phải tiến hành giám sát. Chúng tôi phải dựa vào mỏ vàng tiến hành kêu gọi thương nghiệp, nhà đầu tư phụ trách bỏ vốn, người dân không tham gia kinh doanh, chỉ là chia hoa hồng theo cổ phần.
Thấy biểu tình không mặn không nhạt của Cát Đại Tráng, trong lòng Từ Quân Nhiên thầm cười lạnh, dù sao mình cũng nói qua với ông ta rồi, việc thao tác vốn cũng không trông cậy vào hắn, Cát Đại Tráng mặc kệ là tốt nhất, nếu thực sự thò một chân vào chỉ lộn xộn thôi.
Nghĩ nghĩ, Từ Quân Nhiên mở miệng vừa muốn nói chuyện, liền thấy Cát Đại Tráng đứng lên, ôn hòa hỏi:
- Bí thư Từ còn chuyện gì không?
Từ Quân Nhiên nhướng mày, hắn tất nhiên nhìn ra được, đây là Cát Đại Tráng không kiên nhẫn nói tiếp cùng mình. Lúc trước tên này cũng không phải dạng này, trước khi điều chỉnh phòng ban xã, Cát Đại Tráng thường kính cẩn trước mặt mình, hận không thể xin chỉ thị mình bất cứ chuyện gì, nhưng bây giờ rõ ràng có chút không để mình trong mắt rồi.
Khoát khoát tay, Từ Quân Nhiên không nhiều lời:
- Không có chuyện gì nữa, anh đi làm việc của mình đi.
Cát Đại Tráng gật đầu, đứng dậy rời văn phòng của Từ Quân Nhiên.
Công tác cơ sở không chú trọng nhiều như vậy, trên thực tế Đảng ủy và chính quyền xã cùng xử lý, chỉ có điều một đại viện treo hai tấm bảng mà thôi. Từ Quân Nhiên đứng ở cửa văn phòng của mình, rõ ràng thấy sau khi Cát Đại Tráng ra cửa, trước mặt đụng phải một hình dáng yêu kiều, người phụ nữ đó mở miệng nói:
- Ơ, trưởng thôn Cát, sao ngài đã đi rồi?
Nghe ra được, đây là tiếng của Lý Thúy trợ lý Liên đoàn phụ nữ, Từ Quân Nhiên mang máng nhớ hình như có người nhắc qua với mình, tác phong của Lý Thúy này không được tốt lắm, trước kia không rõ ràng với một lãnh đạo xã nào đó, nhưng sau này hình như người kia bị điều đi, bây giờ xem ra đang cấu kết với Cát Đại Tráng rồi.
Quả nhiên, thấy Cát Đại Tráng kia nghe thấy lời của Lý Thúy, lúc ngẩng đầu, trong mắt sớm đã đầy mừng rỡ, biểu tình giống như nở hoa vậy.
Không biết họ thấp giọng nói gì đó, hai người vừa nói vừa cười đi xa dần, nhìn bộ dáng là đi về phía văn phòng của Cát Đại Tráng.
- Phì, đôi gian phu dâm phụ.
Trong lòng Từ Quân Nhiên mắng một câu, bất đắc dĩ lắc đầu, đây là hiện thực trên quan trường, mình cũng không có cách nào.
Ngồi trong văn phòng, Từ Quân Nhiên yên lặng châm một điếu thuốc cho mình, một ngụm rồi một ngụm hút, hiện nay thế cục trong xã và trong huyện rốt cuộc đến trình độ nào, trong lòng Từ Quân Nhiên nay đã có tính toán, Chu Trạch Thành vẫn không nói gì với mình, vậy cho thấy ông ta ở trong huyện chịu áp lực rất lớn, nếu không theo tính cách của Chu Trạch Thành, sớm đã cho mình viên thuốc an thần rồi.
Tục ngữ nói quan huyện không bằng quản huyện, cho dù sau lưng Từ Quân Nhiên có thể có một vài nhân vật lớn trong thành phố hoặc trong tỉnh, nhưng trong mắt một vài lãnh đạo của huyện Phú Lạc đó đều là việc quá xa xôi. Nay Từ Quân Nhiên chạm đến lợi ích của người khác, vậy thì họ dù đắc tội người sau lưng Từ Quân Nhiên, bây giờ cũng phải kéo Từ Quân Nhiên từ vị trí bí thư Đảng ủy xã Trường Thanh xuống!
- Đã muốn liều một phen, vậy liều thử xem, xem xem rốt cuộc là thủ đoạn của Từ mỗ tôi cao, hay là bản lĩnh của vài tên sâu mọt các người lớn!
Từ Quân Nhiên hút hết điếu thuốc trong tay mình, hung tợn lẩm bẩm. Lúc này, hắn hạ quyết tâm, nhất định phải hung hăng trừng trị một vài người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận