Thăng Thiên Chi Lộ

Chương Tuyết Kiều bị bất ngờ cái ót đụng trúng chỗ ngồi phía sau, kêu lên.

Tuy nhiên Từ Quân Nhiên chẳng hề lo lắng, ngược lại nội tâm còn vô cùng sảng khoái. Người phụ nữ này không dọa một chút, thật đúng là tự cho mình là thiên kim đại tiểu thư. Nghe nói gần đây đang rất thịnh hành loại tiểu thuyết tình yêu tự do dân chủ, xem bộ dạng tự cho mình là đúng vừa rồi của cô ta hóa ra cũng chỉ là cô gái đầu óc chứa đầy nước của mấy loại con ông cháu cha.
Từ Quân Nhiên lái xe càng lúc càng nhanh, Chương Tuyết Kiều cũng dần dần tỉnh táo lại, đưa mắt nhìn ra cảnh vật bên ngoài cửa kính trôi đi không ngừng, bỗng phát hiện không biết từ bao giờ xe bọn họ đã đi đến chỗ rừng hoang núi vắng nào đó. Hơn nữa trời cũng bắt đầu tối dần, khiến cho Chương Tuyết Ánh không khỏi sợ hãi trong lòng. Đã mấy lần định mở miệng nói chuyện, nhưng cứ nhìn vẻ mặt của khó chịu của Từ Quân Nhiên liền câm nín, chịu không dám mở lời.
Từ Quân Nhiên nhìn qua gương thấy rõ biểu tình trên mặt của Chương Tuyết Ánh, trông không khác gì là gặp hỏa hoạn, thực ra bọn họ đi cũng không xa lắm, qua một đoạn nữa là đến vùng núi và đi ra đường quốc lộ thôi. Đây là khu Giang Bắc thuộc thành phố Tân Châu, vừa hay gần đó còn có một công viên nhỏ. Từ Quân Nhiên lái xe thẳng đến công viên rồi cho xe dừng lại.
Hắn tháo dây an toàn, thở dài một tiếng, nói:
- Chính là chỗ này, xuống đi.
Nhưng kì lạ thay, Chương Tuyết Kiều thế mà chẳng có một chút động tĩnh nào. Quay đầu lại nhìn, hóa ra cô bị dây an toàn quấn lại như cái bánh chưng, tay không ngừng dùng sức ấn ấn chỗ nút chốt của dây an toàn.
Nhìn cảnh này, Từ Quân Nhiên quả thật không nói nên lời, nhịn không được mỉm cười một cái. Xem ra dây an toàn bị quấn rất lâu rồi, cô ta lại là người nóng tính, kết quả biến thành bộ dạng như bây giờ.
Từ Quân Nhiên nhún nhún vai, không nói gì cũng không giúp cô ta, đứng một bên nhìn Chương Tuyết Kiều tự mình xử lý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận