Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 558: Lên giường đi.

Nhìn chai rượu trước mặt đã bị vơi kha khá, Từ Quân Nhiên cố gắng chớp chớp mắt. Hắn giơ tay muốn lấy ly rượu của Thôi Tú Anh. Hơn thế, Từ Quân Nhiên còn làm ra vẻ tự nhiên an ủi cô:
- Rượu trắng rất dễ bốc lên đầu. Cô đừng uống như vậy.
Trong trạng thái toàn thân như bốc lửa, Thôi Tú Anh di chuyển theo động tác của Từ Quân Nhiên. Đối phương kéo ly rượu hơi mạnh. Thậm chí còn bị văng rượu ra váy của cô. Một màu trắng khiến người ta run sợ. Mà cái miệng run sợ cộng với màu trắng da thịt phía dưới rất bắt mắt đàn ông.
Không thể nhìn xuống phía dưới. Bộ váy liền màu hồng khiến Từ Quân Nhiên liên tưởng tới một hôm trong ký túc với Trương Phi. Tên tiểu tử đó với vẻ mặt đầy kỳ bí vứt cho hắn cả đống họa báo về người đẹp. Bikini được vinh dự được nhiều người coi là một trong những phát minh vĩ đại nhất của thế kỷ hai mốt. Nếu thêm một cái áo jacket màu trắng nữa, rồi thêm một cái séc hỏng nữa, thêm đôi má ửng hồng thiếu nữ thì chẳng khác gì vũ khí giết người hạng nặng.
Nhưng phiền một nỗi là nhìn lên trên thì ánh mắt Từ Quân Nhiên lại chạm phải ánh mắt của Thôi Tú Anh.
Cô gái vẫn cứng ngắc không động đậy. Đôi mắt sáng càng sâu hơn. Nó có vẻ hơi lo lắng. Dường như là đôi mắt bị men say đốt lửa, lại còn đôi môi càng ngày càng gần.
Cô vừa định hé miệng lấy gì đó thì đã bị đối phương hôn rồi.
Có vị của rượu, nhưng cảm giác rõ nhất là sự ngọt ngào nồng đượm.
Cô cảm giác được khoang miệng đang bị tách ra, một đầu lưỡi linh hoạt đi vào. Xen vào đó là mùi thơm mê mẩn mạnh mẽ. Thôi Tú Anh không quen với cảm giác này. Tuy nhiên, chỉ chớp mắt cô đã cảm thấy thích nó. Cô không biết phải tiếp tục đối phó như thế nào mà bị động đi theo sự dẫn dắt của đối phương. Cử động dần dần phối hợp với động tác của đối phương.
Mãi lâu sau cô mới phản ứng lại được. Á, mình bị hôn rồi. Gượm đã. Có thể cái hôn này chỉ là do vết thương của hai con người luôn kiên cường giấu kỹ giờ bị bộc phát. Mượn cảm giác ngọt ngào giống như nước trong này để chữa lành vết thương cho nhau.
Từ Quân Nhiên không nói thêm điều gì. Có lúc lời nói không bằng hành động. Tố chất đặc biệt không rõ ràng đang rạng rỡ trên người cô gái khiến cơ thể hắn như có máu nóng tuôn trào dồn hết về một nơi cố định. Không có trở ngại, chỉ có động tác, không chậm trễ, còn nếu có thì chỉ là bị hấp dẫn.
Từ lúc Thôi Tú Anh bắt đầu rên rỉ, Từ Quân Nhiên rõ ràng đã mất kiểm soát. Hắn từ từ sáp lại, sau khi vuốt ve liền bắt đầu tấn công. Rất ngập ngừng? Không sao, đối với kỹ thuật hôn thì hắn rất có nghề. Không cần quá nhiều thời gian, giờ đầu lưỡi hai người chẳng phải đã cuốn lại với nhau rồi sao?
Một tay khẽ vuốt ve khuôn mặt cô gái. Ngón út của hắn để ở cổ có thể cảm nhận được động mạch cổ đang đập mạnh. Nó giống như nhịp tim của hắn lúc này. Cảm giác lúc này chỉ có mùi thơm của kẻ say. Không tính toán mà tiếp tục tiến bước.
Tiếp tục nữa? Bước tiếp theo là cái gì? Không cần phải suy nghĩ, chỉ cần hành động. Một tay khác của hắn đã vuốt ve chân của đối phương. Mềm mại. Mịn màng. Trơn láng. Cảm giác đó chỉ khiến bàn tay hắn nóng lên. Đôi bàn tay lần từ từ từ dưới lên.
Không biết ánh trăng đã rọi vào từ khi nào. Hai người nhắm mắt nhưng đều cảm nhận được điều đó. Tuy nhiên, hơi thở càng ngày càng gấp gáp. Mảng tối trước mắt cũng cảm giác được mùi vị nguy hiểm này. Thôi Tú Anh chỉ cảm thấy mình đang bị mất kiểm soát một cách khó hiểu. Nếu đối phương cũng vậy thì làm thế nào? Hơn thế, cô chưa từng có kinh nghiệm về điều này, hoàn toàn bị đối phương dẫn đường Nhiệt độ cặp đùi cũng bắt đầu nóng lên và cũng ngày càng đi lên. Giống như mệnh lệnh, cô không có cách nào chống đỡ được và dễ dàng chấp nhận tuân theo mệnh lệnh.
Cũng giống như không biết mình là ai. Cũng giống như không biết đối phương là ai. Hoàn toàn làm việc theo dòng máu nóng dẫn dắt. Tiếp theo, tiếp theo như thế nào? Là hai tay bưng lấy mặt đối phương ư? Hay là cũng vuốt ve thân mật đối phương? Rồi sau đó, tiếp tục theo sự dẫn dắt của đối phương ư?
Mở mắt ra, Thôi Tú Anh nắm lấy bàn tay của Từ Quân Nhiên đã gần chạm tới điểm giới hạn của cô. Nhiệt độ bàn tay khiến da cô nóng lên. Một tay kia của cô vẫn ở ngực đối phương, cô cảm giác được đối phương đã dừng lại.
Từ Quân Nhiên cũng mở hai mắt ra. Trong mắt còn đầy hương say nhục tình. Hắn có vẻ chưa nỡ rời tay khỏi sự mềm mại. Vị ngọt ngào cũng bắt đầu khiến hắn đê mê.
Đôi môi tách ra, còn lại là hơi thở nóng hổi của hai người. Từ Quân Nhiên vẫn chưa tỉnh táo lại. Hắn khẽ dùng má cọ vào mũi cô gái rồi cọ sang má cô. Đôi tay để dưới đùi cô không tiếp tục đi lên, nhưng cũng không rút ra.
Mãi cho đến khi lại bị hơi thở nóng phả vào tai, Thôi Tú Anh dường như không ức chế được run lên. Lực tay của cô cũng giảm đi rất nhiều, gần như đã bị mất hẳn. Cho tới khi lại bị nụ hôn bịt miệng lại, cô mới phát ra tiếng nỉ non như tiếng muỗi kêu.
- Ở đây không được … sang phòng tôi …
Nghe giọng nói thì thầm này, Từ Quân Nhiên không dồn dập nữa, nhưng hắn vẫn giữ thế chủ đạo tấn công. Đầu tiên là phải chặn cái miệng đang thì thầm kia lại.
Trừ bàn tay bị đối phương giữ lấy không chịu rời ra, một tay khác của hắn cứ lần lần đi xuống. Cả cơ thể hắn dán chặt lên người cô, như không muốn cô cử động được, như muốn cô vào khuôn khổ. Ngón tay hắn bắt đầu cong lên, nhẹ nhàng như muốn trêu ghẹo làn da trắng nõn kia cho đối phương thêm một lần run rẩy. Cái lưỡi vừa định cự tuyệt hắn lại cong lên. Theo thế tấn công, nhiệt độ ngày càng lên cao, dường như nghe lời đối phương rồi trong chớp mắt tan theo cơn gió đêm. Mấy phút sau, cứ điểm cuối cùng của Thôi Tú Anh đã bị Từ Quân Nhiên chiếm giữ. Da cổ của cô đỏ rần lên mê hoặc. Cái hôn này dường như quá dài. Hai người thở hổn hển, ánh mắt lại thêm phần đê mê, và cũng mang tâm trạng khác nhau.
Một bên vẫn muốn tiếp tục theo nhục cảm. Sự kháng cự này căn bản không đủ để dừng lại. Còn một bên hoảng loạn, sợ hãi và cả mê đắm. Thậm chí còn có cả dư vị của cầu khẩn.
Mãi cho đến khi xuất hiện âm thanh. Dòng chảy kích động trong không gian thu hẹp mới chịu dừng lại.
- Ở đây thực sự không được …. Vào phòng tôi … xin anh đấy …
Cô gái không ngừng van vỉ. Tuy nhiên cô không bảo người đàn ông rời đi.
Sau một lúc yên tĩnh, một giọng nam trầm mới cất lên:
- Ừ.
Một hồi sau, Thôi Tú Anh thầm nhìn trộm Từ Quân Nhiên vẫn đang im lặng. Trong lòng cô dường như một con nai đang đánh trống ngực.
Anh ta tỉnh táo lại rồi ư? Nếu vậy, tại sao nhiệt độ bàn tay vẫn cao như vậy?
Thôi Tú Anh lại nhìn vụng Từ Quân Nhiên một cái nữa. Người đàn ông cúi đầu, cô chỉ nhìn thấy một khuôn mặt nghiêng rất đẹp. Cái mũi khẽ phập phồng thở. Cô không biết sự tình làm sao lại phát triển đến mức độ này. Cô chỉ biết tay mình đang bị người đàn ông này nắm chặt. Nhiệt độ lòng bàn tay của hắn, sức mạnh của hắn chứng tỏ hắn chưa có dấu hiệu đã tỉnh lại.
Đứng lên khỏi phòng khách, Thôi Tú Anh không biết mình đang nghĩ gì. Hắn muốn nắm thì để cho hắn nắm. Đến cửa phòng mình, cô vụng về mở cửa. Đợi đã, có thể nên dừng lại đi. Quan hệ giữa hai người không nên bước qua giới hạn này.
Khi cửa mở ra mới nghĩ tới điều này thì đương nhiên đã muộn.
Nếu không muốn, thì sao không tát cho hắn một cái ngay từ ban đầu? Nếu muốn thì sao lại phải sợ?
Khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại vang lên một tiếng cạch. Nó giống như một tín hiệu. Thôi Tú Anh cảm nhận được lực của bàn tay hắn rất mạnh. Hắn dường như đã khổ sở vì nhịn rồi. Hẳn là vậy chứ? Một tiếng kêu kinh ngạc khẽ vang lên, người phụ nữ bị đẩy vào trong phòng. Khi cô quay đầu lại vẫn là đôi mắt sáng lên trong đêm tối ấy. Hơi thở phảng phất như còn mạnh hơn, tim đập nhanh hơn, máu nóng đang chảy nhanh hơn. Tất cả những phản ứng này khiến nhiệt độ cơ thể cao hơn.
Còn phía Từ Quân Nhiên. Hắn tiện tay đóng cánh cửa căn phòng thơm nức của người phụ nữ lại. Không gian chỉ có một cô nam và một quả nữ khiến Từ Quân Nhiên lại bắt đầu nóng lên. Hắn xoa má cô và có thể cảm nhận được cô đang run rẩy, thực sự hắn đã phải nhẫn nhịn rất vất vả nên giờ hắn chẳng muốn nghĩ gì thêm nữa.
Lại một lần nữa hôn lên bờ môi cô, Từ Quân Nhiên đang cố gắng khống chế bản thân. Hắn muốn dùng cách thức nhẹ nhàng nhất để đối đãi với cô gái như một đóa hồng kiều diễm như thế này.
Cảm được cô gái đang ngượng ngùng đáp lại. Đây là một tín hiệu mê người. Chỉ có điều hứng thú lớn nhất của hắn đã bị tiêu hao gần như không còn. Bàn tay nóng rực lại lần vào trong váy cô. Hắn cảm nhận được sự mềm mại ban nãy. Động tác của hắn ngày càng khó kiềm chế.
Lùi lại lùi lại, cuối cùng Thôi Tú Anh bị rơi vào ghế của mình. Dòng nhiệt lưu không ngừng hướng lên. Nó tiến dần tới phần eo rồi phần hông. Lại vang lên một tiếng “cách” cô chỉ cảm nhận được phần ngực trước đã bị lỏng ra.
Bản năng phụ nữ của Thôi Tú Anh nhận ra mùi nguy hiểm. Dù đây đang là nhà của cô. Đối phương rất biết cách hôn. Nụ hôn còn mang cả sự hấp dẫn ngọt ngào. Nhưng sau nụ hôn là tứ tán. Mãi tới khi vành tai bị đối phương cắn nhẹ một cái, cô mới cảm thấy được một trận run rẩy mê người.
Mà giờ khắc này, lần theo đường cong cơ thể, bàn tay hắn đã dò tới ngực trái của cô. Ngón tay hắn bắt đầu nhào nặn khiến Thôi Tú Anh vất vả lắm mới nói được nên lời. Vẫn là hơi thở mềm mại, một câu nói chẳng có sức uy hiếp:
- Chúng ta nên sang giường …
Cũng may, những lời này không phải cự tuyệt …
Bạn cần đăng nhập để bình luận