Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 686.1: Sự cố nhỏ.

Lúc này, cô gái kia dường như nhìn thấy bóng dáng hai người họ, sau khi nói vài câu với mấy người bên cạnh, chầm chậm đi đến. Từ Quân Nhiên chỉ cười nhẫn nại, bản thân lại bị tên nhóc Phương Kiệt cấp cho một tấm thẻ người tốt.
- Phương Kiệt, không phải anh bảo đi gặp bạn sao?
Người chưa đến, tiếng đã đến, giọng nói thanh thúy dễ nghe như tiếng chim hoàng anh.
Nói xong, cô trừng mắt liếc Phương Kiệt đang rụt cổ lại, quay đầu nhìn Từ Quân Nhiên có chút ngượng ngùng:
- Anh Từ, chắc chắn anh bị tên khốn này kéo đến, đúng không?
Từ Quân Nhiên cười nhìn hai anh em, khóe miệng nhấc lên một đường cong theo thói quen, lộ ra nụ cười tế nhị. Nha đầu này tên là Phương Du, là con gái nhỏ của Phương Trung Nguyên, lớn lên ở thủ đô từ nhỏ, tất nhiên cũng biết Từ Quân Nhiên là người thế nào, đối với người đàn ông gây ra sóng gió lớn như vậy ở thủ đô, Phương Du rất khâm phục, dù sao vòng quan hệ ở thủ đô lớn như vậy, chút nội tình đó của Từ Quân Nhiên không phải là bí mật gì ở Phương gia, hơn nữa Phương gia và Trần gia còn có quan hệ thân mật.
- Phương Du, anh của em đi vòng vòng với anh.
Từ Quân Nhiên cười nói, cho dù như thế nào, Phương Kiệt cũng là bạn của mình, không thể để cậu ta bị lép vế.
- Làm việc?
Nghi ngờ nhìn thoáng qua Từ Quân Nhiên và lão Phương nhà mình, Phương Du có chút kinh ngạc liếc họ một cái. Nếu Phương Kiệt nói những lời này, trăm phần trăm Phương Du không tin, nhưng đổi thành Từ Quân Nhiên nói, lại có chút khiến cô tin tưởng, dù sao Từ Quân Nhiên không giống Phương Kiệt, dùng lời của Phương Trung Nguyên, Phương Kiệt cả đời đến lúc chết cũng chỉ là một thương nhân, không thành được việc lớn gì, nhưng Từ Quân Nhiên này, sau này trở thành nhân vật phong hầu phong tước.
Từ Quân Nhiên thấy Phương Du có chút kỳ lạ, cười nói:
- Huyện bọn anh phải sửa đập chứa nước, anh nhờ anh trai em giúp đỡ giới thiệu vài người, xem có thể thu được chút đầu tư không.
Hắn nói như vậy, Phương Du lại gật đầu:
- Cha em nói qua rồi, hi hi, anh Từ, có thời gian em qua thành phố Đan Giang tìm anh chơi nha.
Kể từ đó, trong ánh mắt thương tâm của anh trai Phương Kiệt, Phương Du nhẹ gật đầu nói tiếp:
- Ngoan ngoãn giúp anh Từ làm việc đi, anh coi như có chút hữu dụng.
- Sao, bị em gái đả kích?
Từ Quân Nhiên cười nói.
Vẻ mặt Phương Kiệt u oán nhìn Từ Quân Nhiên, một bộ biểu tình anh bồi thường tình cảm cho em.
- Ha ha, nói chuyện nghiêm túc, chậm nhất cuối năm sau, chúng ta sẽ phải làm chuyện buôn bán lớn.
Từ Quân Nhiên lắc lắc ly rượu trong tay, cười nói.
Trong trí nhớ của hắn, ngày 28 tháng 10 năm 1989, Liên Bang Xô Viết tuyên bố thực hiện tỷ suất hối đoái hai tầng. mà chính là bắt đầu từ lúc đó, đồng Rúp bị mất giá mạnh trên phạm vi lớn lần đầu tiên trong gần 30 năm qua, một đô Mỹ giá 0.6 Rúp đến một đô Mỹ giá 1.80 Rúp. Cơ hội lớn như vậy, nếu bản thân không lợi dụng một chút, thật sự có lỗi với ông trời.
Phương Kiệt nháy mắt, gật đầu, cười hắc hắc nói:
- Em nghe theo anh, dù sao anh hai Tào họ cũng tham gia.
Anh ta nói không sai, sở dĩ hôm nay hỏi đến việc này, thực ra cũng là ý của mấy người Tào Tuấn Vĩ, vì Từ Quân Nhiên bắt đầu từ tháng trước, đã thông báo với tất cả bạn bè của mình, chỉ cần có việc làm ăn trong tay, phải cố gắng thu nhiều tiền mặt trong tay. Mấy người Tào Tuấn Vĩ tuy nói tín nhiệm Từ Quân Nhiên trăm phần trăm, nhưng nay việc làm ăn của họ đã không chỉ là của riêng bản thân, còn có phần trong nhà, tất nhiên phải hỏi nguyên nhân một chút.
Từ Quân Nhiên gật đầu, nhưng không nói thêm gì nữa.
Phương Kiệt nói với Từ Quân Nhiên mấy câu, đứng dậy đi tìm người khác nói chuyện; tất nhiên cũng có một đám bạn vây quanh trong vòng quan hệ, hơn nữa Từ Quân Nhiên không phải người thích náo nhiệt, dứt khoát đuổi Phương Kiệt đi, bản thân ngồi ở một góc uống rượu.
Thứ bia rượu này, gần đây đều uống rất tùy tiện, nhưng Westvleteren vừa uống vào miệng lại khiến hắn ngạc nhiên, theo hắn được biết, loại bia này do mấy nhà máy có sản lượng nhỏ nhất của bia Trappist. Nó chỉ là một phần xuất khẩu có hạn. Loại bia màu nâu này có bọt trắng béo ngậy, vị trơn mịn, vị caramel là chính, còn có chút vị lê, nho và mơ. Westvleteren là điển hình của bia Bỉ. Vị của nó rất mạnh, nồng độ cồn cao.
Thấy trên sàn nhảy ngày càng nhiều người, Từ Quân Nhiên cười cười, tụ họp như thế này, thực ra không dơ bẩn như người ngoài nghĩ, hôm nay Đổng Cương mở tiệc, chỉ sợ ngoài việc khoe mười đại mỹ nữ gì đó ra, cũng có ý kết giao hào kiệt, dù sao vòng quan hệ của Tân Châu lớn như vậy, trẻ tuổi không tránh được việc đụng chạm nhau.
Loại tụ họp của công tử thế gia, đời sau sẽ bị nghĩ là rất không hợp lý, cái gì mà quy tắc ngầm, rồi cái gì mà gái điếm, trên thực tế ở những 80, 90, loại tụ hội này có nhiều người trẻ tuổi cùng tham gia, nói chuyện, uống rượu, hát hò, khiêu vũ, thể hiện sự bất mãn đối với cuộc sống của họ, cho dù là vừa mắt, người ta cũng sẽ liên hệ riêng, căn bản không thể xuất hiện ở trường hợp ban ngày.
Đều là người trưởng thành, lại không phải là loại thanh niên nhiệt huyết nóng đầu gì, sau lưng mỗi người đều liên lụy đến một gia tộc, ai cũng không phải kẻ ngốc, thực sự có suy nghĩ gì, cũng sẽ không dễ dàng để người khác nhìn ra.
- Bị mù a!
Một tiếng tức giận truyền đến, mọi người đều chú ý đến tiếng nói đó, lập tức quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh.
Từ Quân Nhiên cũng quay đầu lại, phát hiện cách mình không xa, một nhân viên phục vụ hoảng loạn nhìn người phụ nữ trước mặt, nếu bản thân không nhìn sai, người phụ nữ kia hình như là người mới khiêu vũ với Đổng Cương, cũng là quán quân của cuộc thi sắc đẹp.
Mà đối diện với cô ta, là một nhân viên phục vụ tràn đầy vẻ kinh hoảng trên mặt, xem ra cũng chỉ mới 18, 19 tuổi, dáng vẻ rất thanh tú.
- Thực xin lỗi, không phải tôi cố ý.
Nhân viên phục vụ cúi thấp đầu, không ngừng xin lỗi. Cô gái kia vừa rồi đột nhiên xông ra từ phía bên, đụng phải đĩa của cô, rượu bị hất lên người cô ta, lập tức khiến cô ta tức giận.
- Trang phục này là mua bên Lĩnh Nam, cô đền được sao, đồ hai lúc!
Dường như cô ta uống nhiều, mắng người không tha.
Từ Quân Nhiên cau mày, thực sự không biết Đổng Cương nghĩ gì, loại phụ nữ không có chiều sâu như thế này cũng nhìn trúng được.
- Thực xin lỗi, thực sự rất xin lỗi.
Nhân viên phục vụ kia vội vàng lau sạch trang phục chô cô gái kia.
- BA~!
Một âm thanh giòn vang vang lên, cũng không biết là do uống nhiều hay xảy ra việc gì, cô gái kia giơ tay lên tát nhân việc phục vụ một cái.
- Cút sang một bên!
Cô gái tức giận mắng.
Sắc mặt Từ Quân Nhiên trầm xuống, từ từ đứng dậy, cho dù thế nào, nguyên tắc làm người nói với hắn, lúc này không nên khoanh tay đứng nhìn.
Cô gái kia định nói tiếp, lại nghe thấy một âm thanh vang lên:
- Bao nhiêu tiền? Trang phục của cô bao nhiêu tiền?
Quay đầu lại, Từ Quân Nhiên bình tĩnh đứng trước mặt cô ta.
- Anh là ai?
Cô ta rất kinh ngạc, tuy cô ta có chút ngốc, nhưng cũng biết, có thể xuất hiện ở đây, phần lớn là khách Đổng Cương mời đến, thân phận của những người này rất cao quý, không phải người mình có thể đắc tội. Đánh một nhân viên phục vụ cũng đánh rồi, nếu đắc tội người không nên đắc tội, cô ta cảm thấy Đổng Cương sẽ không ra mặt vì mình.
Từ Quân Nhiên nhàn nhạt nhìn cô ta:
- Tôi là ai không quan trọng. Cô gái này làm bẩn trang phục của cô, tôi đền cho cô là được. Bao nhiêu tiền.
- Anh…
Cô gái bị ngữ khí ngông cuồng của Từ Quân Nhiên làm cho câm nín không nói gì được, cô ta cũng không thể nói bản thân gây sự với nhân viên phục vụ là có nguyên nhân, vì trước kia cô ta vô tình nghe được, Đổng Cương nhìn trúng nha đầu này, đối với người tranh sủng với mình, cô ta không thể có ý tốt.
Vốn định dạy cho nhân viên phục vụ này một bài học, không ngờ nửa đường lại xuất hiện một Trình Giảo Kim, người đàn ông trước mắt tuy không biết là làm gì, nhưng lại khiến người khác cảm thấy áp lực, nhưng đối mặt với một ngọn núi lớn không thể chạm được.
- Anh Từ, làm sao vậy?
Đang nói chuyện, xung quanh xúm lại nhiều người, Phương Du cùng mấy cô bạn thân đi qua, có chút bất ngờ nhìn Từ Quân Nhiên, cô biết, Từ Quân Nhiên không phải người gây sự vô lý, hôm nay đến đây, chỉ sợ cũng là bị lão anh nhà mình kéo đến, chẳng qua ngại Phương Kiệt lấy Từ Quân Nhiên làm lá chắn, Phương Du không tiện nói toạc ra.
Từ Quân Nhiên mỉm cười, khóe mắt nhìn mấy bóng dáng cách không xa, cười cười nói:
- Không có gì, có chút hiểu lầm mà thôi.
Xem ra, buổi tiệc hôm nay, ngày càng náo nhiệt rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận