Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 584: Áp lực to lớn của Bí thư Khương.

Trong phòng họp Huyện ủy huyện Phú Lạc, vì một câu nói của bí thư Khương mà không khí trở nên căng thẳng.
Tất cả mọi người đều biết, vì việc xử trí hậu sự của Quách Toàn mà bí thư Khương cùng chủ tịch huyện Từ đã xảy ra tranh chấp. Bây giờ bí thư Khương đem chuyện trực tiếp nói ra, chẳng lẽ là muốn công khai chuyện mâu thuẫn của hai lãnh đạo đứng đầu hai bộ đảng ủy và chính phủ?
Từ Quân Nhiên đối với phản ứng của đám người thường ủy chính là thờ ơ không quan tâm, đợi đến lúc bí thư Khương nói xong, liền dứt khoát gật đầu, nói:
- Đúng vậy, ý của tôi là công lao là công lao, sai phạm là sai phạm, nên xử lý phải xử lý, cần biểu dương vẫn phải biểu dương.
- Theo như tôi biết, đồng chí Quách Toàn trong giờ làm việc luôn đi ra ngoài giải quyết việc riêng, hơn nữa là do ông ấy sau khi uống say mới xảy ra chuyện. Đối với chuyện đã xảy ra, trong lúc này chúng ta ai cũng thấy thương tiếc cho đồng chí Quách, nhưng chẳng lẽ mọi người không nghĩ đến là lý do gì dẫn đến chuyện đó sao? Văn phòng Huyện ủy sẽ xử lý thế nào? Tính kỷ luật trong công việc nằm ở đâu? Chẳng lẽ chỉ vì người đã chết, chúng ta liền không cần sự thật, không để ý đến nguyên tắc, lựa chọn quên đi sao?
Từ Quân Nhiên đặt ra liên tiếp câu hỏi, ngữ khí vang dội mạnh mẽ, tràn đầy khí lực. Hơn nữa ánh mắt đầy sắc bén nhìn chằm chằm về phía Tiền Ích Khiêm đối diện, nói gần nói xa không hề tách rời khỏi vấn đề trách nhiệm của văn phòng Huyện ủy, không có gì phải nghi ngờ ý tứ chính là muốn hướng Tiền Ích Khiêm chất vấn.
Nhưng đối mặt với sự chất vấn của Từ Quân Nhiên, Tiền Khiêm Ích trái lại không lên tiếng, mà chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào cây bút trong tay, tựa như ở trên đó có khắc hoa vậy. Chuyện thế này đương nhiên cũng nằm cả trong dự liệu từ trước của Từ Quân Nhiên, chuyện không may lần này của Quách Toàn chẳng qua cũng chỉ là một chất xúc tác khiến Từ Quân Nhiên ra tay sớm hơn dự định mà thôi. Còn bản thân Tiền Khiêm Ích, ông ta tất nhiên vẫn tin rằng, chỉ cần có bí thư Khương ở đây Từ Quân Nhiên có thể làm gì ông ta chứ?
Những người khác càng không lên tiếng, bọn họ là đang nhìn chằm chằm bí thư Khương và Từ Quân Nhiên, chờ đợi kết quả của cuộc giao phong giữa hai vị lãnh đạo này.
Ánh mắt Từ Quân Nhiên toát ra chất chính trực nghiêm nghị, hơi dừng lại một lát, không đợi những người đó lên tiếng lại nói tiếp:
- Với chuyện lần này, tôi kiến nghị, trước hết chúng ta phải làm rõ ràng nguyên nhân đồng chí Quách Toàn rơi xuống nước có phải là vì việc công hay không, tiếp theo phải xác minh lại ý kiến liên quan đến xử lý hậu quả. Thứ hai nếu như đồng chí Quách Toàn tử vong không phải vì việc công, ngược lại tôi muốn hỏi chủ nhiệm Huyện ủy Tiền các anh định xử lý như thế nào đây? Là một phó chủ nhiệm Huyện ủy, chưa nói đến chuyện trong thời gian làm việc tự ý rời khỏi cương vị công tác, thế mà còn ra ngoài đi uống rượu nữa. Thử hỏi một phó chủ nhiệm như vậy có xứng đáng làm lãnh đạo không?
Không khí trong phòng họp bỗng chốc ngưng trọng hẳn lên, sự tình đã phát triển đến nước này, mọi người đều thấy rõ. Chủ tịch huyện Từ chính là muốn nhân chuyện này của Quách Toàn để gây khó dễ cho trưởng phòng huyện ủy Tiền Ích Khiêm cũng như bí thư Khương, người đứng phía sau Tiền Khiêm Ích.
Trần Văn Cử yên lặng theo dõi mọi thứ, nhưng trong lòng lại hơi thấy lo. Chủ tịch huyện Từ làm thế hơi quá rồi, đây là hội nghị thường ủy huyện ủy, nếu như Từ Quân Nhiên cố ý đối phó với Tiền Khiêm Ích, hoàn toàn có thể ở cuộc họp bí thư đem chuyện này nói ra, ít nhất còn có khả năng điều đình. Nhưng ngay tại lúc này liền đưa ra trước hội nghị thường ủy, nói không chừng sẽ trở thành “bê đá tự đạp vào chân”, tạo ra sai lầm lớn.
Trong lòng Trần Văn Cử bất đắc dĩ thở dài một hơi, trên mặt nở một nụ cười gượng gạo, móc một điếu thuốc ra đốt, hít vào một hơi thật sâu để hương vị của thuốc lá kích thích thần kinh của mình. Trần Văn Cử biết rõ, chốc nữa phải giơ tay biểu quyết, ông tất nhiên sẽ ủng hộ Từ Quân Nhiên.
Thế nhưng, ông cũng hiểu lúc này Từ Quân Nhiên tùy tiện hành động, chỉ sợ tám chín phần mười không chỉ mất thể diện mà còn khả năng trở thành trò cười cho người ta.
Bí thư Khương gương mặt lúc này tái nhợt, đến mức dọa người. Như vậy Từ Quân Nhiên là muốn gióng trống khua chiêng khiêu khích mình đây. Bây giờ chẳng có gì để nói nữa, chỉ có một cách đơn giản mà hữu dụng nhất, chính là khiến chàng thiếu niên ngông cuồng này phải nhận thức lại, ở đây ai mới thật sự là người làm chủ ở cái huyện Phú Lạc này.
Ho khan nhẹ một tiếng, bí thư Khương liếc qua một loạt đám người thường ủy, thản nhiên nói:
- Nếu Chủ tịch huyện đã cảm thấy không ổn, vậy chúng ta cùng thảo luận một chút vậy.
Nói xong, ông ta nở nụ cười, vươn tay ra gõ gõ mấy cái trên mặt bàn:
- Tất cả mọi người cứ thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình đi.
Vốn dĩ với chuyện này bí thư Khương không hề dự định để Từ Quân Nhiên toàn thân trở ra. Nếu Từ Quân Nhiên đã chủ động nói ra, vậy thì dứt khoát một lần, cho vị chủ tịch huyện trẻ tuổi một bài học “thật tốt”, để hắn ta biết thế nào là “gừng càng già càng cay”.
Tiền Khiêm Ích lập tức đứng dậy, hôm nay Từ Quân Nhiên chính là muốn nhắm vào mình, nếu như ông ta còn không nói thì chính là để bọn họ xem thường. Cho nên Từ Quân Nhiên mang thái độ vô cùng cương quyết, trực tiếp phản bác ý kiến của Từ Quân Nhiên:
- Đồng chí Quách Toàn cũng đã nhiều năm làm việc tại văn phòng Huyện ủy chúng ta, là người chăm chỉ chịu khó. Bây giờ chuyện xảy ra như vậy chính là tổn thất của huyện ủy chúng ta, đưa cho thân nhân đồng chí Quách một khoản trợ cấp an ủi cũng là chuyện nên làm, tôi nghĩ xử trí chuyện này như vậy là rất thỏa đáng.
Tiền Khiêm Ích vừa nói vừa liếc sang Từ Quân Nhiên, rất rõ ràng câu này đương nhiên chính là muốn nhắm vào hắn ta.
Từ Quân Nhiên bĩu môi, không thèm để ý đến Tiền Khiêm Ích. Nói thật dễ nghe, cái gì mà chăm chỉ chịu khó. Từ Quân Nhiên cũng không phải thằng ngu, Tiền Khiêm Ích đến huyện Phú Lạc mới được bao lâu? Quách Toàn chẳng qua là sau vụ điều chỉnh ban cán sự trong huyện ủy, là người đầu tiên nhập quân của Tiền Khiêm Ích, mà bây giờ Tiền Khiêm Ích dĩ nhiên đứng lên nói mấy lời kia không nằm ngoài việc muốn vì thân tín của mình tranh thủ chút ít lợi ích. Nói khó nghe là làm mấy việc để người sống nhìn.
Bí thư Khương gật gật đầu, trên mặt hiện rõ một nụ cười đắc ý, đồng thời ánh mắt nhìn về phía trưởng ban tuyên truyền Phùng Toàn Hữu. Bây giờ, chỉ cần Phùng Toàn Hữu lên tiếng thêm mấy câu nữa, như vậy là bên ông đã có ba phiếu ủng hộ. Hơn nữa, ngày thường lão Sở thư ký kỷ ủy luôn chướng mắt với từ Quân Nhiên, thế là ông sẽ có một nửa số phiếu ủng hộ. Đến lúc đó, cho dù Từ Quân Nhiên có bản lĩnh bằng trời, cũng sẽ không có cách nào lật chuyển được tình thế, cuối cùng rồi cũng phải ngoan ngoãn chịu thua thôi.
Đương nhiên, xem xét đến phần bối cảnh như ẩn như hiện đứng sau lưng Từ Quân Nhiên, bí thư Khương quyết định sẽ để cho giữ ta lưu lại một chút mặt mũi, sẽ không khiến cho chủ tịch huyện tiểu Từ phải rơi vào cảnh quá mức khó coi.
Phùng Toàn Hữu, trưởng ban tuyên truyền thấy ánh mắt của bí thư Khương, liền gật đầu tỏ ý đã biết, ho khan một tiếng, nói ra:
- Tôi xin được phát biểu vài lời.
Bí thư Khương như bắt được tín hiệu từ chỗ của Phùng Toàn Hữu, trong lòng lập tức vui vẻ, quay đầu nhìn Từ Quân Nhiên, tự nhủ: Tiểu tử nhà ngươi còn non lắm, trên đời này không phải chỉ dựa vào chính nghĩa lẽ phải là có thể ôm lấy thiên hạ.
- Tôi cho rằng, tiền trợ cấp an ủi, chúng ta không cần phải đưa.
Một câu của Phùng Toàn Hữu, thật là ngoài dự đoán của mọi người, còn bí thư Khương kinh ngạc đến mức thiếu chút rớt cả cằm.
- Lão Phùng, ông đang nói gì đấy?
Rất rõ ràng lời Phùng Toàn Hữu vừa nói khiến bí thư Khương không thể tin vào tai mình, theo bản năng vội hỏi lại một câu. Lão Phùng từ trước tới nay luôn là bạn đồng minh với ông, sao tự nhiên lúc này lại đứng ra ủng hộ Từ Quân Nhiên.
Phùng Toàn Hữu nhìn thoáng qua bí thư Khương, khẽ cắn môi, nói thật:
- Bí thư, ý kiến của của tôi là chúng ta không cần thiết phải đưa ra tiền trợ cấp an ủi. Dù sao đồng chí Quách cũng không phải hy sinh khi làm nhiệm vụ, mà do uống rượu say khi đi ra ngoài. Không truy cứu trách nhiệm của ông ta đã là sự an ủi lớn nhất rồi.
Nói xong mấy câu đó, Phùng Toàn Hữu cúi đầu xuống viết viết vẽ vẽ cái gì đó trên sổ nhật ký của mình, sau đó cũng không nói thêm gì nữa.
Không khí phòng họp phút chốc rơi vào cảnh yên lặng như chết, ai ai cũng há mồm trợn mắt vì kinh ngạc, thậm chí đến cả tiếng hít thở cũng làm người ta có cảm giác áp lực.
Gương mặt bí thư Khương như có chút vặn vẹo, hai mắt trừng to chẳng khác nào mắt trâu, nhìn sang Phùng Toàn Hữu chiến hữu cũ của mình bằng một cái nhìn không thể tin nổi, còn Phùng Toàn Hữu chỉ biết cúi đầu như một con đà điểu, nếu như không phải người bên cạnh cũng phản ứng giống mình thì bí thư Khương thậm chí còn hoài nghi bản thân đang thấy ảo giác nữa. Kể từ lúc đến huyện Phú Lạc nhậm chức đến nay, Phùng Toàn Hữu luôn dốc hết sức ủng hộ ông, luôn can tâm tình nguyện làm “ngựa” của ông, ấy thế mà hôm nay thế nào lại tự dưng đứng ở bên Từ Quân Nhiên!
Không chỉ bí thư Khương mà đến Trần Văn Cử cũng suýt chút nữa là đánh rơi chén trà trong tay xuống đất, ông ngẩng đầu mờ mịt nhìn Từ Quân Nhiên đầy kinh ngạc. Rốt cuộc vị chủ tịch huyện Từ đã dùng biện pháp gì lại có thể khiến Phùng Toàn Hữu trước nay luôn ở phe bí thư Khương cư nhiên trở mặt.
Ngược lại Từ Quân Nhiên lúc này sắc mặt bình tĩnh, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, thản nhiên vuốt vuốt chén trà ở trước mặt.
Mặc dù chấn kinh một hồi, nhưng trong lòng Trần Văn Cử hiểu không thể cứ tiếp tục giữ im lặng, nếu không sợ là sẽ chẳng còn cơ hội nào để mở miệng mất:
- Tôi đồng ý ý kiến của chủ tịch huyện Từ, tiền lệ này không thể mở. Chúng ta nên tiến hành kiểm tra một lần với cán bộ trong huyện về vấn đề tác phong làm việc, nếu có đồng chí nào tại thời gian công tác đi làm việc riêng nhất định phải xử phạt nghiêm khắc.
Hồ Ái Quốc bộ vũ trang hắng giọng một cái, nói đúng một câu:
- Ý kiến của chủ tịch huyện Từ, tôi đồng ý.
Nói xong, Hồ Ái Quốc lại nhắm mắt, giống như chẳng hề nói gì,tiếp tục duy trì tác phong trước sau như một trong mỗi cuộc họp thường ủy huyện ủy.
Bí thư Khương rốt cuộc nói không ra lời, cả người như hồn bay phách lạc ngồi nguyên tại chỗ, có chút sững sờ.
Từ Quân Nhiên bĩnh tĩnh nhìn bí thư Khương, nghĩ xem ra bí thư Khương nằm mơ cũng không hề nghĩ tới, cuộc họp mà mình vất vả tốn sức tiến hành cuối cùng sẽ biến thành cục diện này. Chẳng lẽ tất cả người của thường ủy huyện ủy đều bị Từ Quân Nhiên mua chuộc hết sao?
Từ Quân Nhiên thực sự đã mua chuộc người khác?
Đáp án đương nhiên là không, Từ Quân Nhiên rất rõ ràng, hắn là đâu ra bản lĩnh lớn như thế để mua chuộc bằng ấy người trong thường ủy Huyện ủy chứ?
Trần Văn Cử ủng hộ thì vốn đã nằm trong dự liệu của Từ Quân Nhiên, nhưng còn sự ủng hộ của Phùng Toàn Hữu, Từ Quân Nhiên từ sớm đã làm công tác. Nguyên nhân rất đơn giản, với tư cách là người đứng đầu ban tuyên truyền, Phùng Toàn Hữu muốn được thăng quan nhất định ở phương diện công tác quảng cáo phải làm ra thành tích. Mà chuyện này đối với người khác thì xem như hơi phiền phức, nhưng với Từ Quân Nhiên hắn, muốn bài viết của trưởng ban tuyên truyền Phùng Toàn Hữu xuất hiện trên đầu báo thủ đô, giới thiệu ông ta cho một vài người bạn trong giới truyền thông trên thủ đô, hoàn toàn không phải chuyện phí sức gì.
Chính là vào ngày hôm qua, Phùng Toàn Hữu đã nhận được một cuộc điện thoại từ một người bạn cũ ở tỉnh thành, nói là bài viết liên quan đến công tác xây dựng Đảng của ông đã được đăng trên báo thanh niên Trung Quốc, người ở thủ đô bên kia còn cố ý gọi điện cho Ban tuyên truyền Tỉnh ủy tỉnh Tùng Hợp để khen ngợi đồng chí Phùng Toàn Hữu. Đương nhiên, đối phương cũng nói, người đề cử bài viết này lên tòa soạn báo bọn họ không ai khác chính là đồng chí Từ Quân Nhiên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận