Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 727.2: Người tốt

Chưa đến nửa giờ sau, Từ Quân Nhiên đã nghe thấy tiếng nói của Tạ Băng Hân truyền đến:
- Ăn cơm thôi.
Đứng dậy đi ra ngoài phòng ngủ, lúc này Từ Quân Nhiên mới chú ý đến, hoá ra Tạ Băng Hân chuẩn bị phần ăn cho bốn người trên bàn.
Ngồi xuống bàn ăn cơm, Từ Quân Nhiên nhìn thoáng qua Tạ Băng Hân trước mặt, hơi sững sờ, chỉ thấy trên người mặc một chiếc áo jacket bó sát người màu trắng, phía dưới mặc một chiếc quần jean thẳng màu trắng, một bộ đồ trắng, kiên cường đứng thửng, giống như tiên tử xuất trần, xinh đẹp không gì sánh được.
Từ Quân Nhiên cười cười, nhưng không lên tiếng, nhưng trong lòng cũng phải thừa nhạn, cô gái này không hổ là người xinh đẹp nhất Bắc Kinh, quả thực rất đẹp, so ra, cho dù so sánh Lâm Vũ Tình hay Vương Hiểu Nhu với Tạ Băng Hân, trên người các cô đều thiếu một loại khí chất xuất trần như vậy.
Cúi đầu xuống, Từ Quân Nhiên để ý tới, nha đầu này đã tự đổi dép đi trong nhà, lắc đầu cười cười, Từ Quân Nhiên nói:
- Cô cũng không khách sáo.
Tạ Băng Hân dường như không nghe thấy câu hỏi của Từ Quân Nhiên, nhìn thoáng qua thức ăn trên bàn, nghẹo đầu bỗng mở miệng nói:
- Anh không uống rượu chứ?
Từ Quân Nhiên sững sờ, uống rượu! Đây là ý gì?
Chỉ thấy Tạ Băng Hân nhìn thoáng qua Từ Quân Nhiên, rất tự nhiên nói:
- Tôi không thích đàn ông uống rượu.
Từ quân Nhiên choáng váng không nói nên lời, thầm nghĩ mình không nên tức giận với người phụ nữ này, nếu không rất dễ bị tức chết.
Tạ Băng Hân đưa cho Từ Quân Nhiên một chén cơm đầy, dùng một bát súp to ngày thường, tự múc một bát nhỏ cho mình. Từ Quân Nhiên nhìn thoáng qua, cũng không biết cơm có cứng đến nỗi không nhai được không, khẽ cắn môi, vẫn nếm thử một miếng.
Ồ, hương vị coi như tạm được.
Từ Quân Nhiên có chút bất ngờ nhìn thoáng qua Tạ Băng Hân, không ngờ trình độ nấu cơm của cô cũng không tệ, cho dù là thức ăn hay là cơm đều làm rất ngon. Hắn vốn cho rằng loại đại tiểu thư xuất thân tốt như vậy thuộc kiểu không dính dầu khói, không thể tưởng được lại là một tay làm cơm rất tốt.
Sau khi ăn cơm xong, Từ Quân Nhiên giúp Tạ Băng Hân thu dọn chén đũa vào phòng bếp rồi quay ra phòng khách, ngồi trên sofa xem tin tức, kết quả vừa ngồi xuống không đến mấy phút chợt nghe thấy tiếng bát vỡ trong phòng bếp truyền đến, Từ Quân Nhiên cau mày, do dự một chút, vẫn đứng dậy đi vào, chỉ thấy Tạ Băng Hân đang chậm rãi thu dọn cái khay bị vỡ, Từ Quân Nhiên cau mày nói:
- Cô làm gì vậy? Muốn phá nhà sao?
Tạ Băng Hân nghe thấy câu hỏi của Từ Quân Nhiên, cũng không ngẩng đầu, rất bình tĩnh trả lời:
- Rửa chén, sao vậy?
Lời nói mặc dù như vậy, nhưng khuôn mặt của vị đại tiểu thư này không có lấy nửa điểm áy náy hoặc là bất an khi làm vỡ chén dĩa, tất cả đều như chuyện đương nhiên.
Từ Quân Nhiên đau cả đầu, trong lòng tự nhủ đại tiểu thư cô đúng là coi mình như người hầu à, chuyện này truyền ra ngoài, hai lão gia không lột da tôi mới lạ.
Cười khổ một cái, Từ Quân Nhiên khoát tay, nói với Tạ Băng Hân:
- Cô đi ra ngoài đi, tôi dọn dẹp là được.
Hắn cũng không dám để Tạ Băng Hân tiếp tục dọn dẹp, không cẩn thận một cái bị thương chỗ nào, đến lúc đó mình lại có rắc rối.
Tạ Băng Hân cũng không từ chối, sau khi khẽ gật đầu, thản nhiên đi ra khỏi phòng bếp, nhưng không quên nói một câu:
- Cám ơn.
Dọn dẹp xong phòng bếp, Từ Quân Nhiên một thân đầy mồ hôi, làm việc phòng bếp không mệt người nhưng mệt đầu, Từ Quân Nhiên vốn muốn đi tắm, ngẫm lại nha đầu kia ở đây, lại bất tiện, chỉ vào phòng tắm rửa mặt, sau đó đi ra ngoài nói với Tạ Băng Hân:
- Cô không đi sao? Cô đã xem nhà của tôi rồi.
Hai tay nhỏ bé của Tạ Băng Hân bưng một chén trà, đang lẳng lặng thưởng thức trà, gật đầu trả lời:
- Anh phải tiễn tôi về, tôi không có xe.
Từ Quân Nhiên gật đầu nói:
- Tôi muốn đến Bộ công nghệ luyện kim giải quyết việc, cô cũng đi thôi.
Tạ Băng Hân nhẹ nhàng ừ một tiếng, đưa tay nói với Từ Quân Nhiên:
- Đưa chìa khóa cho tôi.
Từ Quân Nhiên bị hành động kỳ lạ này của cô làm cho khó hiểu, hỏi:
- Chìa khóa gì?
Tạ Băng Hân nói như chuyện đương nhiên:
- Chìa khóa cửa nhà anh.
Bây giờ Từ Quân Nhiên không còn sức tranh luận với người phụ nữ này, cô ta tuyệt đối là khắc tinh của mình, nghe thấy lời của cô, không có gì bất ngờ, thở dài một hơi hỏi ngược lại:
- Chìa khóa nhà tôi, vì sao phải đưa cho cô?
Tạ Băng Hân nhìn Từ Quân Nhiên một cái, bình tĩnh nói:
- Nếu anh với tôi là người yêu rồi, vậy nên có chìa khóa nhà của nhau. Tôi ở cùng bố mẹ, không có nhà riêng.
Ngụ ý, anh đã ở một mình, vậy tôi nên có chìa khoá nhà của anh.
Từ Quân Nhiên bị lý luận thần kỳ của cô khiến cho váng đầu, nói chuyện với người phụ nữ này không thể cho ra đạo lý gì, nha đầu kia hoàn toàn sống trong thế giới của mình, cho dù mình nói gì, đoán chừng đều bị cô bỏ qua.
Hơn nửa ngày không nói gì, Từ Quân Nhiên nhìn Tạ Băng Hân như vậy, cuối cùng nhận mệnh thở dài một hơi nói ra:
- Cô nói không sai, có đạo lý, rất có đạo lý.
Nói xong xoay người đi đến tủ trong nhà tìm chìa khóa dự phòng, đưa cho Tạ Băng Hân. Hắn đã không định nói gì với cô gái này nữa, loại người này là đầu gỗ, cho dù anh nghĩ biện pháp nói chuyện thế nào, người ta đều không thèm quan tâm, ai cũng không có cách. Cảm giác gọi là đàn gảy tai trâu, hôm nay Từ Quân Nhiên lần đầu được cảm nhận. Nay hắn cái gì cũng không muốn, chỉ ngóng trông vị này mau chóng rời đi, nếu không nói không chừng bản thân sẽ bị tức đến mức chết đi sống lại.
Từ Quân Nhiên mặc áo khoác da vào, thay giày, cũng không quản Tạ Băng Hân nữ, tự mình trực tiếp ra cửa. Lúc xuống cầu thang nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân, quay đầu lại, Tạ Băng Hân im lặng đi sau lưng mình, bộ dạng không nhanh không chậm như thị nữ từ trong tranh đi ra.
Từ Quân Nhiên nhíu mày một cái, có chút không vui hỏi:
- Cô đi theo tôi làm gì?
Tạ Băng Hân nghe vậy kỳ quái nhìn thoáng qua Từ Quân Nhiên nói:
- Không phải anh đưa tôi trở về sao.
Sắc mặt Từ Quân Nhiên cứng đờ, lúc này mới nhớ ra chuyện mới nói cùng cô ta lúc nãy, gật đầu không nói gì.
Vừa rồi Từ Quân Nhiên đã gọi điện cho lão Vương, bây giờ đứng ở cửa đợi lão Vương qua đón mình, nhìn Tạ Băng Hân đứng bên cạnh, Từ Quân Nhiên có một tia nghi ngờ trong lòng, có chút kỳ quái hỏi:
- Hôm nay cô đến, rốt cuộc vì cái gì?
Tạ Băng Hân suy nghĩ một chút, trả lời:
- Tìm hiểu anh, sau đó trở về nói với ông nội.
Từ Quân Nhiên không nhịn được cười, náo loạn cả buổi hóa ra vị này đến kiểm tra mình, nói trắng ra, là xem mình rốt cuộc là loại người gì.
Nghĩ tới đây, hắn có hứng thú hỏi Tạ Băng Hân:
- Vậy cô cảm thấy tôi thế nào?
Cho dù giữa mình và Tạ Băng Hân có quan hệ thế nào, đối với bất cứ người đàn ông nào, đều tò mò ấn tượng của mình trong mắt một người phụ nữ, Từ quân Nhiên cũng là người bình thường, cho dù trải qua hai đời người, trải qua rất nhiều việc người thường chư từng nếm trải, nhưng lòng hiếu kỳ vẫn như vậy. Đặc biệt người phụ nữ này được mọi người gọi là người đẹp lạnh lùng đứng đầu Bắc Kinh, đối với Từ Quân Nhiên mà nói, chuyện này càng thú vị.
Nhìn Tạ Băng Hân, vẻ mặt Từ Quân Nhiên chờ mong đánh giá của Tạ Băng Hân.
Vượt ngoài dự đoán của hắn chính là, Tạ Băng Hân không do dự, rất nhanh liền gật đầu:
- Cũng không tệ lắm, rất thú vị. Ồ, anh là một người tốt.
- Phốc!
Từ Quân Nhiên nghe nửa câu đầu còn rất vui vẻ, nhưng nghe đến những chữ cuối, thiếu chút nữa chết vì bị sặc nước bọt!
Anh là một người tốt!
Từ Quân Nhiên kinh ngạc nhìn Tạ Băng Hân, Từ Quân Nhiên cố gắng muốn tìm được đáp án mình muốn thấy trên mặt của cô ta, nhưng Tạ Băng Hân nói xong câu đó vẫn luôn với bộ dáng chân thành, khiến Từ Quân Nhiên xác thực người phụ nữ này không biết lực sát thương của năm chữ đó lớn đến mức nào, xem ra thẻ người tốt, đoán chừng còn phải đợi vì chục năm nữa mới có thể lưu hành tại Trung Hoa.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên không khỏi buồn bực, mình vô tình bị phát thẻ người tốt!
Quá thất bại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận