Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 731.2: Một nụ cười quen thuộc.

Hắn biết rõ, hiện tại ở các nước đang phát triển đều coi trọng phát triển kinh tế. Vị lãnh đạo dưới đài này, nói giai cấp tư sản tự do hóa và phòng bị ý thức không mạnh. Nhưng, thực tế, đó là người thông minh. Trong mắt người nào không biết hắn vì chạm đến lợi ích những người khác mà thôi. Phải biết năm 1985, hầu hết con cháu những người lãnh đạo đã bắt đầu lợi dụng các bậc cha chú, hoặc thế lực chính trị của gia tộc nhanh chóng hưởng ứng và thể nghiệm cái gọi là khẩu hiệu “Lại để cho một nhóm người giàu lên trước”. Trong đó, con của một vị ủy viên chính trị ỷ lại vào cha mình mà xuất bản giới sinh sát, đánh trúng tạp chí Hoảng Tử Phong rồi điên cuồng vơ vét của cải. Kết quả cuối cùng để vị lãnh đạo tối cao tự mình hạ lệnh bắt ở trong Tử cấm thành.
Một vị có cấp bậc cao nói:
- Người này tôi không quen biết, không sợ trời, không sợ đất. Các ngươi nếu không cẩn thận mà rơi vào tay hắn thì tôi cũng không có cách nào.
Cho nên Từ Quân Nhiên trong bài viết của mình, chủ yếu là không phải phản đối giai cấp tư sản tự do hóa, mà là đang kiên trì chủ nghĩa xã hội khoa học lộ tuyến – điều kiện tiên quyết để phát triển kinh tế.
Dù vậy, trong mắt người bên ngoài thì đây cũng là một tín hiệu.
Một cái tín hiệu cực kỳ nguy hiểm.
Con cháu đích tôn của Tôn gia, cháu ngoại của ông cụ Tôn có bài viết công khai trên báo Hoa Hạ như vậy – điều này có ý gì?
Nay cấp trên nói vừa mới nhậm chức không bao lâu, nhưng dựa vào đường lối để nhìn nhận vấn đề thì hắn có chút bảo thủ, có bất đồng quan điểm. Phải lấy chủ nghĩa xã hội khoa học làm nền tảng để phát triển kinh tế. Ngược lại, vị lão gia kia ở Hoàng gia gần đây nhiều lần tỏ vẻ cải cách mở cửa thì bước chân càng phải lớn một chút không cần “nhìn trước ngó sau”.
Hoàng lão, Tôn lão trong Đảng có công lao, quyền thế rực rỡ. Dựa vào địa vị hôm nay trong đảng, thủ trưởng Nam Tuần đã ẩn mình kỷ gần gủi với hai vị lãnh đạo.
Chẳng lẽ hôm nay sẽ có một trận gió lốc nổi lên ở thủ đô sao?
Quan trường giống như trên bàn cờ. Lúc này, quân cờ Tương sinh tương khắc, quan hệ lợi hại cứ như thế mà thay đổi.
Hôm nay, trước mặt Từ Quân Nhiên, những người này cũng tương tự quân cờ vậy.
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, bài viết này ….
Tổng biên tập Hoa Hạ nhật báo đắn đo nhìn về phía Từ Quân Nhiên nói. Thật ra ông không dám nói chuyện. Dù sao mọi người cũng không biết bài này có phải văn chương của Từ Quân Nhiên hay không, hay là sau lưng có lão gia kia bày mưu đặt kế viết. chẳng may là ý của ông cụ thì việc đó lại có ý như thế nào? Hôm nay, hắn cũng bị kéo tới nơi này với nguyên nhân rất đơn giản. Bài viết kia của Từ Quân Nhiên, nếu như bắn ra để vạch tội cấp trên thì cũng thôi đi. Nếu cứ hết ngày này tới ngày nọ được đăng trên báo Hoa Hạ nhật báo thì phải khẳng định ở tòa soạn đó cũng có người ủng hộ hắn.
Thấy thần tiên đánh nhau thì cách lựa chọn tốt nhất của thần dân là không nên tham dự vào mà nên trốn thật xa. Miễn cho hai vị đại lão đánh nhau không ảnh hưởng đến mình.
Cho nên, Từ Quân Nhiên ý thức rất rõ trận này nhìn như có thanh thế thật lớn, lên án công khai ở hội nghị, nhưng cuối cùng là không giải quyết được gì.
- Thật xin lỗi! Tôi còn phải về nhà tiếp nhận bề trên tra hỏi, các vị lãnh đạo. Kiểm điểm và v.v… Tôi về báo cáo trước đây. Ừ, đúng rồi, tôi có xin nghỉ phép một tháng.
Đứng lên, nhìn thoáng qua những lãnh đạo đang trợn mắt, há miệng nhìn. Từ Quân Nhiên quay người đi ra khỏi văn phòng. Hắn còn có chuyện quan trọng cần phải đi làm, không có thời gian cùng những người này ngồi đây tốn hơi, thừa lời.
Ra khỏi phòng họp, Từ Quân Nhiên cảm giác có chút mất mát. Không có người hiểu mình, cảm giác đúng là không tốt. Nhưng, bất kể như thế nào mình cũng không thể trơ mắt đứng nhìn Trung Hoa vì một số chuyện mà từng bước đi vào vực sâu. Nhưng, hắn biết rõ, đầu thập niên 90 những cuộc đấu tranh đã làm tổn thất bao nhiêu nhân tài. Hy vọng qua điều mình nhắc nhở có thể giảm một ít đấu tranh chính trị mà tạo thành tổn thất.
Đi ra ngoài cửa của trường đảng trung ương, đứng trên bậc thang, Từ Quân Nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm bao la. Hắn nheo mắt lại, hít sâu một hơi.
“Người khác cười ta quá khùng điên. Ta cười người khác nhìn không thấu!” Từ Quân Nhiên ngâm thơ của Đường Bá Hổ. Giờ này, hắn lại có một có một cảm giác rất đặc biệt. Không thể không nói, người trọng sinh lại có cảm giác đơn độc vậy. Là người khác thì không có cách nào hiểu được. Kiếp trước trơ mắt bất lực nhìn rất nhiều chuyện phát sinh. Đời này, kiếp này Từ Quân Nhiên tuyệt đối sẽ không để bi kịch tái diễn nữa.
Lời thơ còn chưa dứt, phía sau Từ Quân Nhiên có người cười, nói:
- Trưởng phòng Từ, tôi không nghĩ tới anh còn có tâm tình này đấy?
Quay đầu lại, Từ Quân Nhiên thấy cách đó không xa một thân hình xinh đẹp đang đứng ở đó. Tựa như người đó vừa mới đi, hiện đang có chút sốt ruột. Lúc này, mặt của người kia đỏ bừng, giống như quả táo vậy.
Cô gái đó chừng hai mươi tuổi, dáng người cao gày. Có thể so sánh với người mẫu. Thật đúng là một mỹ nữ. Cô ăn mặc đơn giản. Áo nhung màu huyết lộ bờ vai trắng mượt mà. Dưới ánh mặt trời lộ rõ ràng nước da mượt mà sáng lộng lẫy. Mái tóc màu đen được cột cao lên ở phía sau. Một khuôn mặt tươi đẹp, tinh xảo. Nếu là đàn ông không thể không nhìn chằm chằm vào được.
Nếu như cô ở kiếp sau, ít nhiều cũng là một nữ thần cấp cao. Tuyệt đối là loại nữ sinh bọn đàn ông tưởng tượng ra nhiều nhất.
Hơi sững sờ, Từ Quân Nhiên nhìn cô gái:
- Uyển Tiêu Nguyệt! Làm sao cô lại ở đây? Chẳng lẽ cô đích thân chạy tới đây tìm tôi sao?
Cô gái đó là Uyển Tiểu Nguyệt làm ở Giang Nam. Kiếp trước, thiếu chút nữa thì họ trở thành vợ chồng. Đương nhiên, đời này Từ Quân Nhiên không ở Giang Nam nên có sự thay đổi, khiến cho vận mệnh của hai người có chút thay đổi.
Uyển Tiêu Nguyệt liếc nhìn Từ Quân Nhiên:
- Nghe nói anh đã thay đổi không ít. Như thế nào mà còn đứng đó đọc thơ? Trách không được, còn bị lãnh đạo công khai xử lý tội lỗi.
Bị người đẹp như vậy liếc nhìn, trong nháy mắt lại nũng nịu làm cho Từ Quân Nhiên trở nên như người mất hồn. Đã nhiều năm nay, hắn không thấy nha đầu này. Hôm nay, cô lại càng quyến rũ hơn. Nếu ở thời cổ đại, cô gái này sẽ khiến cho Trần Viên Viên, Bao Tự kia gây tai họa.
- Tiểu nha đầu, cũng không thể nói như vậy. Tôi ngang hàng với chú của cô đấy. Nay thấy tôi không may, cô nhìn tôi có thấy hả hê không?
Từ Quân Nhiên cười trêu chọc Uyển Tiêu Nguyệt một câu. Khi ở Giang Nam, hắn cảm giác cô có tình cảm với mình. Chẳng qua hắn chung thủy nên không đến được điểm quyết định. Hơn nữa, hắn có giao tình ngang hàng cùng cha cô, nên đã dứt khoát chấm dứt mối tư tưởng này. Sau đó, biết cô thi đậu đại học ở thủ đô, nhưng hắn không nghĩ lại gặp cô ở nơi này.
Hắn nhìn Uyển Tiêu Nguyệt một hồi không nói gì. Hắn nghe cô nói mình bị phê bình nên lúc này mới tới đây. Cô không ngờ là hắn lại không nhận lòng cảm kích của mình. Thật sự là đáng căm ghét.
- Từ Quân Nhiên! Anh còn giận việc em không để ý đến anh à?
Uyển Tiêu Nguyên dậm chân không vừa lòng và có chút hờn dỗi nói. Với cô, Từ Quân Nhiên trong cô – thưở thiếu nữ hắn là hình ảnh rực rỡ sáng rọi. Theo năm tháng, cô trưởng thành, thiếu nữ ôm ấp tình cảm rồi ưa thích hắn. Cô cũng biết mình và Từ Quân Nhiên có quá nhiều chênh lệch, nên cô cố gắng học đại học. Học đại học, đi thực tập, rồi tốt nghiệp, sau đó về công tác ở bộ tuyên truyền trung ương. Dù sao những năm 80, những sinh viên như vậy là những bánh trái thơm ngon. Nhất là những người đẹp như Uyển Tiêu Nguyệt, các đơn vị cô làm việc, mấy năm nay đều công tác rất thuận lợi. Bằng không thì hôm nay cô cũng không thể đi vào trường Đảng được.
Lại nói tiếp, giữa hai người cũng không có mâu thuẫn gì. Chẳng qua, là khi ở Giang Nam hắn cùng cô có bất hòa trong quan hệ mà thôi. Lúc đó, Uyển Tiêu Nguyệt cũng cảm giác mình giống như con vịt xấu xí. Hiện tại, con vịt xấu xí biến thành thiên nga. Đương nhiên, hắn cũng có suy nghĩ như vậy.
- Ha ha, không nói giỡn. Ta nói này tiểu nha đầu, làm sao cô đến nơi này? Cô đến làm việc à?
Từ Quân Nhiên cười có chút bất ngờ, nên hỏi. Đối với hắn, thời điểm trước, cô còn là một đứa trẻ. Đây là một vấn đề tâm lý.
Nghe Từ Quân Nhiên hỏi, Uyển Tiêu Nguyệt nhịn không được mở to mắt nhìn hắn:
- Anh à, Chẳng lẽ anh không biết em về công tác ở bộ tuyên truyền sao? Sáng nay, em nghe có tên khốn to gan bị cấp trên mở cuộc họp phê bình. Nghe tên em tưởng là trùng tên với anh. Bây giờ nhìn thấy anh mới biết anh chính là người đó.
Dừng một chút, cô có chút bận tâm nói:
- Anh, anh không phải lại gây tai họa chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận