Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 633: Có thể lôi kéo một chút.

Làm quan trên quan trường có một quy tắc: chính là bất cứ việc gì đều không thể tham lam hoàn hảo, anh nhất định phải để lại cho người khác chút gì đó. Anh phải cho người ta cũng có được chút gì đó, đồng thời anh cũng phải đáp ứng lòng tự tôn và nhu cầu lợi ích của một người làm quan. Nếu anh lại khiến cho những quan viên đó chỉ còn lại hai bàn tay trắng, ép đồng nghiệp tới chân tường, chỉ để lại cho người ta con đường liều mạng với anh, cuối cùng ngay cả bản thân anh cũng mất hết.
Từ Quân Nhiên không phải đầu đất, hiện nay ai cũng biết mình giành được một khoản tiền từ phía tỉnh, lại biết huyện Nhân Xuyên sắp xây dựng đường cao tốc, mọi người đều nhao nhao nhắm vào miếng thịt béo này.
Quan viên cũng là người, cũng có tam thân lục cố, lấy ví dụ như Phó chủ tịch huyện đang ngồi đây, ai mà không có vài ba người bạn bè thân tri kỉ. Từ Quân Nhiên biết rõ, hiện tại người nhờ vào mối quan hệ này tìm đường đi đều đã đạp bằng cổng nhà đám lãnh đạo cấp phó huyện kia rồi.
Mục đích của những người này cũng rất rõ ràng, chính là hi vọng được chia chút lợi ích từ đó.
Đám Phó chủ tịch huyện thật ra cũng hiểu chuyện này, chẳng qua hiện tại chuyện sửa đường huyện ủy đã quyết định Từ Quân Nhiên làm tổng phụ trách, đối với vị chủ tịch huyện mới này, mọi người đều không hiểu lắm, chỉ biết bối cảnh của đối phương không tầm thường. Mà chính là vì nguyên nhân này, mọi người càng không dám dễ dàng hứa hẹn gì với người khác. Vì cho dù nói như nào, mình nói cũng không tác dụng, muốn thực sự gật đầu, còn cần sự đồng ý của Từ Quân Nhiên mới được.
- Hôm nay chúng ta mở cuộc họp này, để thảo luận một vấn đề.
Từ Quân Nhiên thoáng nhìn đám Phó chủ tịch huyện trong phòng họp, hững hờ mở miệng nói:
- Chúng ta nghiên cứu một chút, khoản tài chính 150 ngàn này, phải sử dụng như nào.
Hắn vừa nói xong, biểu cảm trên mặt của đám Phó chủ tịch huyện liền thay đổi, mọi người lần lượt dùng ánh mắt hào hứng nhìn Từ Quân Nhiên, chờ mong hắn nói ra tên mình. Dù sao ai cũng biết rõ, thời điểm hiện tại, nói không chừng chính là thời điểm chia bánh kem. Nếu Từ Quân Nhiên coi trọng ai, nhất định sẽ để người đó tham gia trong kế hoạch xây dựng đường, tới lúc đó mình có thể có được khoản lợi ích thuộc về mình.
Liếc nhìn đám cán bộ đang nghiêm túc nhìn mình, Từ Quân Nhiên vừa cười vừa nói:
- Tôi suy nghĩ một chút, từ tình hình thực tế của huyện ta mà nói, để sử dụng khoản tiền này một cách có hiệu quả hơn, để mỗi huyện trấn đều có thể có một con đường quốc lộ, tôi định sắp xếp mỗi vị ngồi đây phân quản một xã trấn, tài chính tính theo đó rồi cho mọi người sử dụng. Huyện ta có tổng cộng mười xã, ở đây có bảy người, tôi thấy như này khá ổn, ngoài việc mỗi người phụ trách xây dựng đường ở một xã, thường ủy sẽ phải chịu trách nhiệm thêm một chút công tác, tôi và chủ tịch huyện mỗi người phụ trách hai xã vậy.
Từ Quân Nhiên vừa dứt lời, sắc mặt mọi người đều thay đổi, mấy Phó chủ tịch huyện đầy vẻ hoan hỉ, ánh mắt nhìn Từ Quân Nhiên cũng thân thiết hơn nhiều.
Chẳng ai là người ngốc, mọi người đều có thể nhìn ra, chủ tịch huyện này tiến hành ủy quyền triệt để.
Từ Quân Nhiên thấy mọi người phản ứng rất nhiệt tình, nở nụ cười tiếp tục nói:
- Tôi phụ trách hai xã, đồng chí Hoa Cường thay tôi phụ trách một xã. Nếu không tôi thực sự là biết thuật phân thân rồi, mong mọi người thông cảm.
Quan Ba gật đầu liên tục, lên tiếng đầu tiên:
- Chủ tịch huyện nói rất đúng, ngài bận trăm công nghìn việc, chủ nhiệm Lưu vừa hay có thể chia sẻ chút gánh nặng với ngài.
Phó chủ tịch phân quản văn hóa giáo dục Lý Tố Quyên cũng gật đầu nói:
- Không phải đấy chứ, chủ tịch huyện quá bận rộn, thật vất vả quá.
Hai người này mở đầu, những người còn lại đương nhiên cũng bắt đầu liên tục khen ngợi Từ Quân Nhiên. Mọi người đều biết rõ, lần này chủ tịch Từ đã tặng cho mỗi người ngồi đây một ân tình cực lớn. Nếu đã nhận ân tình, đương nhiên cũng phải bày tỏ chút thiện ý mới được.
Từ Quân Nhiên rất hài lòng về thái độ này của mọi người. Dù sao mình bỏ ra cái gì đó, nếu họ không đáp lại, đó mới thật sự không biết tốt xấu.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên cười tiếp tục nói:
- Tôi ấy à, cũng biết đối với việc sử dụng khoản tiền này, mọi người đều có chỗ khó khăn. Cho nên, để đảm bải công tác tu sửa đường cái của huyện chúng ta có thể đạt tiêu chuẩn, lãnh đạo phụ trách xã trấn ở địa phương lập tổ lãnh đạo nghiệm thu, đạt tiêu chuẩn mới được nghiệm thu. Đối với những công trình nhồi bã đậu, tới khi đó chúng ta sẽ đưa ra cuộc hợp ủy ban thường vụ thảo luận vấn đề công tác của đồng chí phụ trách mặt công tác này.
Sau khi suy nghĩ hồi lâu, Từ Quân Nhiên quyết định buông tay với số tiền kia. Hắn không phải kẻ đầu đất, chỉ thời gian hơn một ngày, bên trong thành phố và huyện đã có người để ý tới khoản tiền này. Nếu mình cứ cố tiếp tục ôm lấy chuyện này, rất có khả năng sẽ đắc tội một đám người, hơn nữa, còn không để lại tiếng tăm tốt đẹp gì. So với việc đợi tiền bị người ta mang đi, chi bằng mình xuống tay trước lấy tiếng, có được chút lợi ích từ phía huyện, chia đều lợi ích cho tất cả cán bộ chính quyền huyện, tranh thủ để lại ấn tượng tốt cho mọi người.
Điểm mấu chốt nhất là, có tổ công tác nghiệm thu kia, vì cái mũ quan trên đầu mình, đám cán bộ cũng sẽ không làm bạo tay quá, dù sao chuyện này cũng liên quan tới vấn để của chính bản thân họ.
Đương nhiên, chủ yếu nhất chính là sau khi việc này hình thành quyết định báo cáo huyện ủy, nếu có người tới tìm đòi công trình, mình cũng có thể từ chối.
Đúng là phải nói, suy nghĩ này của Từ Quân Nhiên thực sự có hiệu quả. Trải qua hội nghị chính quyền huyện lần này, ấn tượng của mọi người đối với vị chủ tịch mới này thực sự đã trở nên tốt hơn nhiều. Thiên hạ nhao nhao lên, cũng đều là vì lợi ích. Đối với đám Phó chủ tịch huyện này mà nói, sau khi Từ Quân Nhiên chia đều quyền lực cho họ, mặc dù bận hơn nhiều, cũng phiền phức hơn rất nhiều. Nhưng đối với mỗi người trong quan trường mà nói, không ai lại cảm thấy quyền lực trong tay mình lớn lên có gì là không tốt.
Mà điều người trong quan trường giỏi nhất, chính là khuếch trương lợi ích trong tay mình. Đây là công tác họ giỏi nhất.
Lúc rời khỏi phòng họp, Từ Quân Nhiên có thể phát hiện ra, nụ cười trên mặt mỗi Phó chủ tịch huyện đều là từ đáy lòng. Hắn cảm thấy, chỉ cần những người này có thể giữ vững chất lượng công trình, chuyện còn lại thực ra không quan trọng.
Đường cái hai xã mà Từ Quân Nhiên phụ trách, một cái giao cho công ty xây dựng mà Bạch Lâm giới thiệu, cái còn lại thì giao cho một doanh nghiệp có quan hệ với cục trưởng cục xây dựng thành phố.
Sau khi trải qua chuyện này, công tác của chính quyền huyện Nhân Xuyên hiện tại đã đi vào quỹ đạo, vì hiện tại các xã trấn đều toàn diện tiến hành xây dựng đường, mặt mũi ai đấy hớn hở. Nghĩ tới huyện Nhân Xuyên thì liền thay đổi tình trạng giao thông lạc hậu, chắc chắn đều rất vui mừng.
Đương nhiên, điều khiến mọi người vui hơn nữa, là ai cũng có thể có được chút lợi ích từ chuyện này.
Hôm nay, Từ Quân Nhiên đang ngồi trong phòng làm việc viết lách, điện thoại trên bàn làm việc vang lên, là chủ nhiệm văn phòng huyện ủy đặng văn binh, thông báo Từ Quân Nhiên tới phòng họp huyện ủy mở cuộc họp.
Sau khi Từ Quân Nhiên tới văn phòng mới biết, hôm nay bí thư định thảo luận vấn đề ứng cử viên chủ nhiệm văn phòng ủy ban kỉ luật huyện.
Đối với Từ Quân Nhiên mà nói, chuyện nhà mình mình tự biết, hắn biết rõ hiện tại mình chưa có nhiều người đi theo, nói trắng ra chính là cánh không gió. Cho nên căn bản trước nay không làm thế nào nhúng tay vào công tác nhân sự tổ chức bên trong huyện, phàm là liên quan tới việc ứng cử viên bổ nhiệm chức mà hội nghị thường ủy bên trên thảo luận, Từ Quân Nhiên căn bản đều bỏ quyền bầu cử, hoặc dứt khoát để sau khi mọi người đều thể hiện thái độ, hướng mà nhiều người đồng ý, trước nay chưa từng làm con chim đầu đàn.
Phải biết rằng quan trường như chiến trường, mặc dù hiện tại Từ Quân Nhiên đã thiết lập được chút uy tín trong đám cán bộ huyện Nhân Xuyên, nhưng hắn không cho rằng, mình có thể một tay che cả bầu trời ở chính quyền huyện và huyện ủy Nhân Xuyên. Trên hội nghị thường vụ huyện ủy đấu tranh gay gắt, có lúc sự ủng hộ của nhân dân cũng không giải quyết được vấn đề gì.
Từ Quân Nhiên bưng chén trà, lặng lẽ uống, đây là trà ngon lấy từ thủ đô.
Vì biết mình thích uống trà, nên Lâm Vũ Tình đặc biệt cử người bên ngoài thu thập một ít lá trà ngon cho Từ Quân Nhiên, đặc biệt đưa tới cơ quan hắn.
Bạch lâm đã nói cả nửa ngày, từ bàn cổ lập trời tới xây dựng kinh tế hiện tại, Từ Quân Nhiên không thể không thừa nhận, vị bí thư huyện ủy này thực sự là một người có tư chất làm quan. Những lời nói có cánh mà đám quân viên giỏi nói nhất vị này căn bản chính là hạ bút thành văn, không có chút do dự nào.
Trong phòng họp có không ít người, hội nghị ủy ban thường vụ hôm nay không chỉ có mặt ủy viên thường vụ, còn có mấy đồng chí phụ trách cơ quan trực thuộc chính quyền huyện và huyện ủy cũng được cho phép tới dự thính. Đương nhiên, bọn họ chỉ có quyền dự thính, không có quyền phát biểu. Trong hội nghị hiện tại, chỉ có tiếng nói của Bạch Lâm vang vọng. Mặc dù cũng có người ngồi đó cúi đầu cặm cụi ghi chép như học sinh ngoan, nhưng có quỷ mới biết được họ viết cái gì trên giấy.
Ánh mắt Từ Quân Nhiên lướt qua đám ủy viên trong phòng họp, yên lặng quan sát những người có quyền cao nhất trong huyện Nhân Xuyên.
Ngồi cách Từ Quân Nhiên không xa, là chủ nhiệm ủy ban kỉ luật Tiểu Quang.
Lưu Tiểu Quang năm này tầm hơn 50, trông gần giống mấy ông lão nông thôn bình thường, không có chút gì là bộ dạng cấp trên. Nhưng Từ Quân Nhiên biết, vị này đã nắm giữa ủy ban kỉ luật huyện Nhân Xuyên hơn chục năm rồi, lý lịch trong huyện cũng lâu đời nhất.
Nếu Từ Quân Nhiên nhớ không nhầm, mấy ngày trước, lần mình vừa từ tỉnh về trên hội nghị thường ủy, thái độ của Lưu Tiểu Quang đối với mình khá tốt.
- Xét thấy việc khai triển công tác các hạng mục của huyện Nhân Xuyên, đặc biệt là xây dựng đường cao tốc và công tác tu sửa đường trong huyện sắp bắt đầu, công tác kiểm tra kỉ luật của ủy ban kỉ luật phải đẩy mạnh. Tôi kiến nghị điều chỉnh chủ nhiệm văn phòng ủy ban kỉ luật, để đồng chí La Hoa nhân viên ủy ban kỉ luật xã thanh sơn đảm nhiệm.
Sau khi bài phát biểu dài dằng dặc của Bạch Lâm kết thúc, đưa ra ứng cử viên cho chức chủ nhiệm văn phòng ủy ban kỉ luật.
Từ Quân Nhiên cũng không quen biết lắm với người tên La Hoa này. Trước đây lúc xuống xã điều tra nghiên cứu cũng từng gặp một lần, người này hơn 30 tuổi, nghe nói năm đó từng làm nhân viên thông tấn của Bạch Lâm. Xem ra, chắc chắn La Hoa này là người của bên phía Bạch Lâm.
Từ Quân Nhiên thấy rõ ràng, nghe đến cái tên La Hoa mà Bạch Lâm nói, miệng Lưu Tiểu Quang hơi nhếch lên, khuôn mặt vốn biểu hiện bình tĩnh, phút chốc sắc mặt trầm xuống, rất rõ ràng có chút không vui, thậm chí còn nhìn chằm chằm Bạch Lâm.
Thật hay ho.
Kiếp trước kiếp này, đương nhiên Từ Quân Nhiên thừa sức nắm bắt được lòng người, rõ ràng hắn có thể cảm nhận được, Lưu Tiểu Quang rất không hài lòng về ứng cử viên chủ nhiệm văn phòng ủy ban kỉ luật, cũng chính là, ông ta cực kì phản đối ý kiến mà Bạch Lâm đưa ra.
Đúng lúc này, phó bí thư huyện ủy, trưởng ban tổ chức Tôn Á Châu cười cười, nói với Bạch Lâm:
- Bí thư Bạch, ngài xem, có phải cần cân nhắc chút không? Phía ban tổ chức chúng tôi đang suy xét đề cử đồng chí La Hoa giữa chức ủy viên ban tổ chức, chuyện này….
Từ Quân Nhiên lập tức ngây người, hơi ngạc nhiên nhìn Tôn Á Châu. Hiện tại hắn mới phát hiện, hình như không phải La Hoa này được đề bạt.
Từ một ủy viên đảng ủy xã, trở thành chủ nhiệm văn phòng ủy ban kỉ luật huyện, về mặt hình thức là từ xã trấn lên huyện, nhưng trên thực tế cấp bậc căn bản không thay đổi, quyền lực trong tay lại càng ít đi nhiều.
Lẽ nào, La Hoa đã không còn là người của Bạch Lâm nữa, là người của Lưu Tiểu Quang?
Tôn Á Châu kia có ý gì?
Theo lời mà Tôn Á Châu kia vừa nói, Từ Quân Nhiên rõ ràng cảm nhận được anh ta đưa ra ý kiến phản đối là nhằm vào lời nói của Bạch Lâm. Hoặc có thể nói, có lẽ quan hệ giữa Tôn Á Châu và Lưu Tiểu Quang khá mật thiết.
Càng ngày càng hay đây.
Trong đầu Từ Quân Nhiên hiện lên ý nghĩ này. Tình huống này khiến hắn rất thích thú. Dù sao trước đây thường ủy huyện ủy Nhân Xuyên luôn ra vẻ hòa bình, yên ổn trước mặt mình, căn bản không nhìn ra những người này có mâu thuẫn gì, hiện tại cuối cùng mình cũng nhìn ra một vài điểm bất đồng bên trong thường ủy, đám thường ủy trông có vẻ hòa thuận, trong âm thầm vẫn đang tiến hành một thứ đấu tranh.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên nghĩ lại trước đây từng nghe Lưu Hoa Cường nói, hai người Lưu Tiểu Quang và Tôn Á Châu, trước đây đều theo sát chủ tịch huyện tiền nhiệm, bình thường đấu tranh rất gay gắt với Bí thư huyện ủy Bạch Lâm này, chỉ có điều chủ tịch huyện trước kia hiện tại đã rời khỏi huyện Nhân Xuyên, chủ tịch mới là mình lại giành được hạng mục sửa đường lớn, cho nên họ tạm thời mới giữ cục diện hòa bình.
Mà hiện tại, hình như hai bên đã không định nhẫn nại tiếp nữa.
Từ ứng cử viên chủ nhiệm văn phòng ủy ban kỉ luật mà Bạch Lâm đưa ra, tới phản ứng của Lưu Tiểu Quang và Tôn Á Châu, hai bên rõ ràng đang tỏ rõ thái độ thù địch.
Đương nhiên, Từ Quân Nhiên cũng không dám khẳng định, sự bổ nhiệm kia của La Hoa là con cờ của hai bên. Nói không chừng là Bạch Lâm muốn nhúng tay vào ủy ban kỉ luật, Lưu Tiểu Quang và Tôn Á Châu bất đồng ý kiến, sự việc như vậy trước khi mình có bằng chứng, cũng chỉ có thể đoán mò mà thôi.
Sau khi Bạch Lâm kết thúc bài phát biểu, từng ủy viên thường vụ đều phát biểu ý kiến. Từ Quân Nhiên phát hiện trưởng ban tuyên truyền Hà Hồng Bân và chủ nhiệm văn phòng huyện ủy Đặng Văn Binh là người theo sát Bạch Lâm. Ngoài ra, trưởng ban mặt trận tổ quốc Chu Đĩnh cũng thể hiện sự đồng ý với ý kiến của Bạch Lâm, mấy ủy viên khác lại không dễ dàng thể hiện rõ ràng. Ai là người phe ai không phân biệt rõ ràng như lúc mình ở huyện Phú Lạc.
- Chủ tịch huyện Từ, cậu nói vài lời đi.
Thấy Từ Quân Nhiên từ đầu chí cuối không có ý lên tiếng, Bạch Lâm cười cười, nói với Từ Quân Nhiên. Dù sao Từ Quân Nhiên vẫn là nhân vật số hai của huyện ủy về mặt danh nghĩa, có đôi khi ý kiến của hắn cũng rất quan trọng.
Mẫu chốt nhất là, Bạch Lâm hi vọng thông qua chuyện này, xem xem Từ Quân Nhiên rốt cục có thái độ thế nào, có phải định tranh quyền chủ đạo với mình.
Từ Quân Nhiên nghĩ ngợi, lập tức hiểu ra, đây là Bạch Lâm đang thăm dò thái độ của mình. Chỉ có điều hắn cũng không muốn tham gia tranh đấu trong huyện sớm như vậy, dù sao đối với Từ Quân Nhiên mà nói, hiện tại mặc dù tạm thời huyện Nhân Xuyên đã chắc chân, nhưng đối với hắn mà nói, đấu tranh không phải là một cách để đạt được mục đích.
Cho nên, Từ Quân Nhiên dứt khoát buông xuống cái bánh trong tay, cười nói với Bạch Lâm và đám thường ủy:
- Bí thư, các đồng chí, không giấu gì mọi người, mặc dù tôi tới huyện Nhân Xuyên này đã hơn một tháng. Nhưng phần lớn thời gian đều điều tra nghiên cứu ở cơ sở, sau đó lại tới tỉnh một thời gian. Đối với tình hình nhân viên ở huyện Nhân Xuyên thực sự không hiểu lắm, ví dụ như đồng chí La Hoa, ngoài việc biết tên anh ấy, và sau đó gặp một lần trong lúc điều tra, hoàn toàn không biết gì về anh ấy. Tôi vốn có một thói quen, không điều tra không tìm hiểu thì không dễ dàng đưa ra kết luận, cho nên tôi từ bỏ quyền phát ngôn. Tôi cho rằng nếu không hiểu rõ tình hình mà tùy tiện phát ngôn lung tung, là một cách làm vô trách nhiệm, không chỉ đối với tôi, cũng là trách nhiệm đối với đồng chí La Hoa và huyện ủy.
Nói xong những lời này, Từ Quân Nhiên lại nâng cốc trà lên uống, rõ ràng thể hiện thái độ không muốn xen vào những chuyện này.
Đám ủy viên thường ủy nhìn nhau, thêm chút ấn tượng về vị chủ tịch huyện này. Người này nhìn thì trẻ, kinh nghiệm quan trường thì không ít, căn bản không dễ mắc lừa.
Bạch Lâm nhìn thật kĩ Từ Quân Nhiên, lộ ra nụ cười ý vị thâm sâu:
- Chủ tịch từ đã không muốn nói nhiều, thì thôi đi. Tôi thấy như vậy đi, mọi người giơ tay biểu quyết, những đồng chí đồng ý bổ nhiệm đồng chí La Hoa, xin giơ tay.
Vừa nói, nhân vật số một ông ta giơ tay lên, sau đó đám Đăng Văn Binh cũng giơ tay lên.
Kết quả biểu quyết cuối cùng, ngoài Từ Quân Nhiên, có bốn, năm người chọn từ bỏ quyền bỏ phiếu, cuối cùng thông qua quyết định bổ nhiệm La Hoa giữ chức chủ nhiệm văn phòng ủy ban kỉ luật huyện.
Sau khi hội nghị kết thúc, Từ Quân Nhiên thấy sắc mặt Lưu Tiểu Quang rất khó coi đi khỏi văn phòng, trong lòng âm thầm nở nụ cười. Lưu Tiểu Quang và Tôn Á Châu nay, đều là những người mình có thể tận dụng, vì vừa rồi hắn đã nhìn kết quả biểu quyết, ngoài hai người này, không còn ai phản đối quyết định của Bạch Lâm. Cũng chính là nói, hai người này đã rơi vào hoàn cảnh hết sức nguy hiểm, không chỉ phía thành phố không có hậu đài vững chắc ủng hộ, bên trong huyện lại mâu thuẫn với bí thư huyện ủy, nếu không thể tìm đồng minh có thể dựa dẫm, thì chuyện họ rời khỏi huyện Nhân Xuyên chỉ là vấn đề sớm hay muộn.
Nếu lúc này mình đưa bàn tay ra với họ, đối với hai người sắp chết đuối mà nói, hẳn chính là một cái phao cứu mạng cuối cùng.
Trở lại phòng làm việc, Từ Quân Nhiên nghĩ ngợi rồi gọi Lưu Hoa Cường tới.
- Lão lưu, chuyện sửa đường sao rồi?
Từ Quân Nhiên nhìn thoáng Lưu Hoa Cường, chậm rãi hỏi.
Lưu Hoa Cường vội vàng cung kính đáp:
- Chủ tịch huyện, đã thông báo xuống bên dưới theo sự dặn dò của ngài. Xã trấn bên dưới cũng rất nhiệt tình đối với chuyện này. Quần chúng cũng vui vẻ tham gia xây dựng, hơn nữa tiền công chúng ta trả cũng không phải thấp.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu:
- Như vậy là tốt nhất, cậu nắm chắc vào, tuyệt đối không cho phép có người giở trò. Một khi phát hiện, nghiêm trị không tha.
Nói xong, hắn giống như vô ý hỏi:
- Đúng rồi, Bí thư Lưu ủy ban kỉ luật, hình như đã làm việc trong huyện rất lâu rồi đúng không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận