Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 594: Máy nhắn tin.

Điện thoại di động, còn gọi là điện thoại cầm tay. Nhưng là điện thoại lưu hành xuất hiện mấy năm sau, đợi đến khi mọi người đều có hơn nữa là kiểu mới nhất, mới gọi là điện thoại di động.
Mọi người từ đóng cửa đến cải cách mở cửa, chỉ có cảm xúc mãnh liệt và ý kiến chắc chắn không đủ, còn phải nhờ vào công cụ, năm 1987 điện thoại di động tiến vào đại lục, không thể nghi ngờ nó đã trở thành công cụ quan trọng nhất trong việc gửi tin tức và giao lưu xã hội. Mà trên thực tế, đây thật ra là khu vực Lĩnh Nam Hương Giang, là đồng âm với cách xưng hô giữa các bang phái. Quản lý bang hội thường được gọi là đại ca, mà ông trùm được gọi là “đại đại ca”. Nghe nói, điện thoại có tên gọi này là bắt nguồn từ minh tinh điện ảnh Hồng Kim Bảo, ông là người có điện thoại sớm nhất, khi làm đạo diễn hiện trường, điện thoại không rời tay lúc nào, thường dùng điện thoại để phát lệnh. Hồng Kim Bảo vốn là nhân vật cấp Đại sư huynh của giới phim ảnh Hương Giang, người khác tôn xưng ông là đại đại ca. Vì thấy hình ảnh ông cầm điện thoại nhiều lần, truyền thông Hương Giang liền gọi điện thoại là “Đại Đại Ca”, cũng bắt đầu gọi từ đó. Cho dù ngọn nguồn có đúng không, “Đại Đại Ca” ba từ này là chính xác, tại những năm đó nó là biểu tượng của thân phận, địa vị. Đối với “lầu trên lầu dưới” trước đây không lâu, đèn điện điện thoại chính là của người dân trong nước chủ nghĩa cộng sản, nó mang đến sự chấn động là điều tất nhiên. Đây không chỉ vì nó đắt, còn vì nó thể hiện sự thần kỳ của công nghệ.
Từ Quân Nhiên xem trọng tất nhiên không phải sự ra đời của Đại Đại Ca. Hắn rất rõ, đừng thấy Đại Đại Ca nổi tiếng mấy năm của thập niên 90, nhưng khi điện thoại di động nhỏ nhắn xuất hiện, Đại Đại Ca rất nhanh rút khỏi thị trường. Thực sự thu hút ánh mắt của Từ Quân Nhiên, là sự ra đời của máy nhắn tin.
Loại máy nhắn tin này, là mới xuất hiện tại Hạ Châu Trung Hoa năm 1983, lập tức gửi tin từ máy BP, đưa con người bước vào thời đại không khoảng cách, lúc nào cũng có thể bị tìm được, tăng tốc cuộc sống của mọi người, hiệu suất công việc, nhưng cũng khiến con người không còn ở cùng nhau. Họ đối với nó yêu hận đan xen, nhưng không thể rời xa.
Trong trí nhớ của Từ Quân Nhiên, máy nhắn tin là công cụ thông dụng nhất trước khi điện thoại di động ra đời, hình dáng xinh xắn như vậy, cuối thế kỷ trước là công cụ truyền tin phổ biến nhất tại Trung Hoa và Châu Á thậm chí là toàn thế giới. Từ Quân Nhiên thậm chí nhớ rõ, bí thư của hắn đã từng nói, chỉ sợ thời kỳ cuối thập niên 90, ở vài khu hoang vu, có thể có được máy nhắn tin, đều là đứa trẻ nhà có tiền nổi bật nhất trong đám học sinh.
Lúc này, sự ra đời của máy nhắn tin phần lớn đều là Motorola cùng Siemens, Từ Quân Nhiên nghĩ rất đơn giản, hắn muốn nắm bắt được thị trường này ở Trung hoa.
- Đồ xấu xa, gọi điện lại!
Máy nhắn tin lại truyền ra lời nhắn lại của Thôi Tú Anh, ngữ khí nhu hòa hơn rất nhiều, chắc cái miệng đang chu lên rồi.
- Chủ tịch Huyện, hay là tôi tìm nơi dừng xe lại?
Lái xe tiểu Vương hỏi Từ Quân Nhiên, thời gian cậu ta đi theo Từ Quân Nhiên cũng không ngắn, cũng biết tính tình của Từ Quân Nhiên, nghe tiếng vang của máy nhắn tin bên hông Từ Quân Nhiên, không nhịn được mở miệng hỏi.
Từ Quân Nhiên lắc đầu:
- Không cần, tôi đến thành phố gọi lại là được.
Hắn nói như vậy, tiểu Vương rất nhiên sẽ không nói gì nữa, hai tay nắm chắc vô lăng, xe Jeep tiếp tục vững vàng hướng về phía thành phố.
Xe Jeep tiến vào nội thành, tốc độ cũng chậm rất nhiều, Từ Quân Nhiên thản nhiên nói:
- Tôi đến cục tài chính thành phố.
Tên nhóc tiểu Vương này chỗ nào cũng tốt, chỉ là tính cách có chút lắm mồm, Từ Quân Nhiên thật ra rất không vừa ý với tật xấu này, nhưng hắn vẫn không tìm được lái xe thích hợp, nên không để ý quá đến chuyện này.
Đến cửa cục tài chính, tiểu Vương cười ha ha xuống xe mở cửa cho Từ Quân Nhiên, thậm chí còn xu nịnh đến mức vươn tay che trên cửa xe, như vậy để tránh đầu Từ Quân Nhiên đụng vào xe.
- Chủ tịch Huyện Từ, lúc nào tôi đến đón ngài?
Tiểu Vương cung kính hỏi Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên nghĩ nghĩ, lắc đầu:
- Hôm nay không cần đến, tối nay tôi có việc, chiều mai cậu đến bên này đón tôi là được.
Tiểu Vương rất cung kính gật đầu:
- Dạ Được, Chủ tịch huyện.
Sau đó đưa mắt nhìn chằm chăm Từ Quân Nhiên đi vào cục tài chính, lúc này mới lên xe lái xe rời đi.
Đến cục tài chính trò chuyện với Chu Trạch Thành trong chốc lát, Từ Quân Nhiên lúc này mới cáo từ rời đi, đi về chỗ ở của Thôi Tú Anh.
Sau khi Thôi Tú Anh từ chức trong huyện, đặc biệt đến lớn học buổi tối của thành phố, ở cùng bạn học, quan hệ của hai người không tệ, Từ Quân Nhiên cũng gặp cô bé kia rồi, mập mập, có bộ dáng xấu hổ ngại ngùng.
Sau khi đến nơi, Từ Quân Nhiên nhẹ nhàng gõ cửa, bên trong truyền đến một loạt tiếng bước chân, chỉ chốc lát sau cửa được mở ra, thấy Từ Quân Nhiên đứng ở cửa, Thôi Tú Anh nhếch miệng, có chút không vừa ý nói:
- Kiêu ngạo thật dấy! Hừ!
- Cáu cái gì vậy.
Từ Quân Nhiên cười gõ đầu cô:
- Biết rõ anh ở trên đường, còn cố để lại tin nhắn. Em đấy, có chút điên khùng.
Nghe thấy lời nói của Từ Quân Nhiên, môi Thôi Tú Anh lập tức vểnh lên:
- Còn không biết xấu hổ nói em, điện thoại không gọi lại một lần! Anh mới là kẻ điên!
Đây là cô cố ý, rõ ràng đã biết Từ Quân Nhiên đang ở trên xe trở về, lúc này còn nói như vậy, rõ ràng là làm nũng. Từ Quân Nhiên cười ha ha, không nhịn được lại gõ đầu cô một cái.
- Ai nha, tóc của em.
Thôi Tú Anh quyệt miệng bất mãn nói, lúc trước Từ Quân Nhiên vẫn không chịu gọi điện lại, cô quả thật có chút mất hứng, nhưng khi thấy Từ Quân Nhiên đứng ở cửa, vẻ mặt oán khí liền trở thành vui mừng. Phụ nữ là thế, khi thích một người, cho dù người kia làm chuyện gì, đều có thể tìm được lý do thích hợp an ủi mình.
Từ Quân Nhiên mỉm cười:
- Em gọi cho anh gấp như vậy có việc sao?
- Không có việc thì không thể gọi cho anh sao?
Hai tay Thôi Tú Anh thân mật kéo cánh tay Từ Quân Nhiên, một đôi mắt long lanh như nước nhìn Từ Quân Nhiên, lông mi ngay ngắn nhẹ chớp, bộ dạng rất đáng yêu:
- Anh đã trở về, vậy tối nay chúng ta cùng ăn cơm đi.
Từ Quân Nhiên nghe vậy sững sờ:
- Em là gọi anh đến ăn cơm?
Thôi Tú Anh trừng mắt liếc hắn một cái nói:
- Em thấy chủ tịch huyện đại nhân anh bận rộn, đoán hai ngày nữa anh cũng không có thời gian ở bên em, không phải em sắp khai giảng rồi sao, vốn đợi đến thứ bảy anh trở về gặp mặt, nếu hôm nay anh quay về, vậy quyết định là tối nay đi.
Nở nụ cười khổ, Từ Quân Nhiên nghĩ cũng phải, một chủ tịch huyện như hắn căn bản chẳng khác nào là mệnh lao lực, bí thư Khương người ta chỉ cần ở văn phòng động miệng là được, nhưng mình lại phải hối hả ngược xuôi nghĩ cách phát triển huyện Phú Lạc.
- Số khổ mà!
Nụ cười của Từ Quân Nhiên có chút tự giễu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận