Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 433: Quân lệnh trạng.

- Lão Hoàng, anh có ý kiến gì về việc phân công ở xã không?
Câu nói này của Từ Quân Nhiên khiến sắc mặt của Hoàng Hải liền trở nên nghiêm túc. Chuyện phân công cán bộ trong thôn không phải là chuyện nhỏ liên quan đến tâm tư của mỗi người, bởi vì làm cán bộ thôn rất khổ, đối với những thôn làng vùng núi lại càng khổ hơn nữa. Khi Hoàng Hải làm chủ nhiệm văn phòng của xã, cũng biết đến những chuyện này. Lãnh đạo thì chủ yếu là ngồi xe còn cán bộ thì cưỡi xe đạp. Ban ngày, mọi người đi một chuyến từ nông thôn lên, đến tối lại về nhà, buổi tối vẫn còn một bữa rượu không thể vắng mặt được, trong huyện gọi là “cán bộ đi học ngoại trú”. Các cán bộ ở vùng núi xa xôi thì không có dư dả như các cán bộ ở trên thị trấn, có khi đến 10 ngày, nửa tháng cũng không có một chuyến về quê. Hồi trước, vào những năm ngay cả xe đạp cũng không có mà đi, những đồng chí nào nhà cách xa hơn trăm dặm thì nửa năm mới về nhà một lần. Đi bộ cả chặng đường, người gầy thì chân phồng rộp, còn người béo thì không chỉ bị phồng rộp ở chân mà đến cẳng chân cũng chảy máu. Một thời gian dài không về nhà, đến con của mình cũng không nhận ra.
Hoàng Hải còn biết, hồi trước thôn Liên Hợp có một thầy giáo dạy tiểu học nghỉ hè mới quay về nhà, phải mấy ngày sau con mới chịu gọi gã là cha. Sau đó, ngày nào cũng kéo tay gã đi khắp thôn, gặp ai cũng khoe: “ Đây là cha tôi!” Sự kiêu ngạo tự hào của cậu bé đã khiến cho thầy giáo đó ứa nước mắt, cuối cùng đành không thèm để ý đến sĩ diện, tìm người đều gã đến dạy ở trường Tiểu học của thôn Liên Hợp.
Tuy hiện tại, điều kiện ở xã đã tốt hơn trước rất nhiều, nhưng vẫn không có thay đổi quá lớn, tình trạng công tác vất vả ở cơ sở, không phải một hai câu có thể nói được.
- Bí thư, nếu tôi nói, có nhiều thứ bây giờ vẫn chưa phải lúc để thay đổi.
Hoàng Hải cân nhắc kỹ lời nói của mình rồi mới khẽ nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên không có đáp ngay, mà suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu:
- Tôi hiểu ý của anh, Trời không còn sớm nữa, anh hãy về nhà nghỉ ngơi đi!
Hoàng Hải biết rõ, trong lòng Từ Quân Nhiên nhất định đã có quyết định, liền đứng dậy cáo từ rồi đi khỏi. Dù sao đây cũng là chuyện mà lãnh đạo quan tâm, mình cũng đã đưa ra ý kiến, còn cụ thể có tiếp thu hay không thì phải tùy thuộc vào lựa chọn của lãnh đạo.
Mấy ngày tiếp theo, Từ Quân Nhiên vẫn án binh bất động, lặng lẽ điều tra nghiên cứu, điều tra từng thôn một nhưng tuyệt không nhắc đến chuyện điều chỉnh phân công công việc. Các lãnh đạo khác đều vừa làm việc vừa tự nhủ thầm, tuy cấp bậc của họ không thua kém Từ Quân Nhiên nhưng người ta là Bí thư Đảng ủy xã, mọi công tác ở trong xã đều do lãnh đạo quyết định. Nói cách khác, nếu như Từ Quân Nhiên không mở miệng, muốn điều chỉnh phân công dù bọn họ có cách cũng chỉ có thể nhẫn nại!
Không được bao lâu, đã có không ít người không ngồi yên được, vội vàng tìm đến Cát Đại Tráng, xin gã đến gặp Từ Quân Nhiên để bàn bạc về chuyện này. Dù sao huyện cũng đã điều chỉnh cơ cấu chính quyền của xã, nhất định cũng phải có điều chỉnh về phân công công tác trong chính quyền. Dù sao, mọi người đã làm đến vị trí này, tuy ai cũng nói là muốn phục vụ cho nhân dân, nhưng ai mà không hi vọng trong tay mình có quyền lực lớn hơn.
Cát Đại Tráng cũng có chút lo lắng trong lòng, Từ Quân Nhiên chậm chễ không điều chỉnh lại phân công trong chính quyền xã, điều này khiến không ít công việc ở xã rất khó triển khai mở rộng. Phải biết rằng, khoảng thời gian trước vì Vương Trường Lâm bị cách chức điều tra, có rất nhiều công việc của chính quyền xã đều do lãnh đạo bên Đảng ủy tạm thời phụ trách. Hiện tại tất cả đều đã khôi phục lại bình thường, vị trí lãnh đạo bị bỏ trống cũng đã có người đến, thế nhưng quyền lực của họ vẫn do Đảng ủy xã nắm giữ. Một ngày Từ Quân Nhiên không điều chỉnh phân công công việc thì quyền lực của Cát Đại Tráng y vẫn không được trọn vẹn. Chuyện này đối với bất cứ ai đều khó có thể chấp nhận, chứ đừng nói đến Cát Đại Tráng, nhưng có một số người phụ trách nhắc nhở trong huyện.
Cho nên, dù trong lòng không muốn, nhưng Cát Đại Tráng vẫn kìm nén đi tìm Từ Quân Nhiên, đến trước phòng làm việc của hắn.
- Bí thư, mấy ngày nay chắc cậu bận lắm!
Cát Đại Tráng khách khí hỏi thăm Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên không nói câu nào, khẽ gật đầu, đặt cây bút trên tay xuống:
- Trưởng thôn Cát đến rồi sao, có chuyện gì thế?
Hắn đây là biết rồi nhưng vẫn cố hỏi, hiện tại chính quyền xã bên đó cũng có rất nhiều. Dù sao thời gian trôi qua cũng đã lâu, hắn cũng đã nhậm chức được nửa tháng, là hắn chậm trễ trong việc phân công điều chỉnh chính quyền mới, chính quyền xã bên đó, nhân viên làm việc có khi chỉ ngồi không, đổi lại là bất kỳ một lãnh đạo nào cũng khó có thể chịu đựng, Cát Đại Tráng có thể chịu được nửa tháng mới đến tìm hắn, Từ Quân Nhiên đã cảm thấy gã rất có kiên nhẫn rồi.
Cát Đại Tráng nhìn Từ Quân Nhiên, rất khách khí nói:
- Bí thư, là thế này, Đảng ủy và chính quyền xã chúng ta vẫn luôn làm việc riêng lẻ, đây cũng là phiền phức lớn đối với công việc trong xã. Dẫu sao do khoảng cách xa, bất kể là xét vè mặt hiệu suất hay thời gian đều không tốt cho việc phát triển của xã, cho nên tôi đã suy nghĩ, có phải là nên điều chỉnh lại chính quyền xã. Lần trước cậu nói muốn chuyển người dân của thôn Liên Hợp đến ba thôn kia, tôi cảm thấy rất hợp lý. Cậu thấy thế này có được không, đề xuất một kế hoạch với tổ công tác ở thôn Liên Hợp, đợi quần chúng thôn Liên Hợp chuyển đi, có thể chuyển đến địa điểm hiện tại của chính quyền xã, chính quyền xã sẽ chuyển về Đảng ủy xã bên này. cậu thấy thế nào?
Đây cũng là do ông ta hết cách rồi, trước đây Từ Quân Nhiên cũng đã từng đề xuất qua chuyện này, nhưng lúc đó Cát Đại Tráng hiểu rõ nhưng giả hồ đồ, căn bản không có ý đồng nhất với suy nghĩ của Từ Quân Nhiên. Nhưng không ngờ được Từ Quân Nhiên lại chơi trò rút củi dưới đáy nồi, ép buộc ông ta không thể không chủ động chịu thua, bây giờ dưới tình hình thế này, ông ta không thể nào không nghe lời Từ Quân Nhiên.
“Người ta là đao thớt, mình lại là thịt cá …” Cát Đại Tráng thầm than một câu trong đầu.
Từ Quân Nhiên cười lớn, đặt cây bút trong tay xuống bàn, gật đầu nói:
- Trưởng thôn Cát nghĩ rất chu đáo, có điều, chuyển nhiều quần chúng đi như vậy, tôi sợ quần chúng bên dưới có ý kiến. Dù sao đây cũng không phải là chuyện nhỏ, lỡ may trong huyện có người làm ầm lên, người chịu trách nhiệm chính là tôi và anh!
Lúc trước khi hắn đề xuất thì không đáp ứng, bây giờ, khi nhận được chỉ thị rồi thì lại đồng ý, Từ Quân Nhiên thật bội phục tên Cát Đại Tráng này, tuyệt đối là một nhân tài biết co được, giãn được.
Trong nháy mắt, Cát Đại Tráng thật sự muốn cầm chén trà trong tay nén thẳng vào mặt Từ Quân Nhiên, tên tiểu hồ ly này rõ ràng đã có được lợi thế mới lên mặt, nếu không phải hắn chần chừ không điều chỉnh phân công công tác, thì tất nhiên y sẽ không chịu nhận thua với hắn. Có điều hiện tại người ta mạnh hơn, nên y chỉ có thể bất đắc dĩ chọn cách cúi đầu.
Cát Đại Tráng hắng giọng một cái, rồi hít sâu một hơi nói:
- Bí thư yên tâm, chuyện này do mình tôi phụ trách, chính quyền xã sẽ phái cán bộ đến làm việc với tổ công tác thôn Liên Hợp để làm công tác quần chúng. Cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ cấp trên giao cho chúng tôi!
Y đã nói như vậy, Từ Quân Nhiên cũng không muốn ép quá, gật gù nói:
- Thôn trưởng đã lập quân lệnh trạng như vậy, tôi cũng không có gì để nói nữa.( giấy bảo đảm thực hiện quân lệnh)
Câu nói này vừa nói ra khiến Cát Đại Tráng phát cáu, lão tử lập quân trạng trước mặt ngươi lúc nào, tên tiểu tử họ Từ này thật là vô cùng xảo quyệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận