Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 471: Khiêu khích.

- Bí thư Từ, có chút không quen phải không?
Đường Phương Viên cười rất cổ quái, cứ thế nhìn Từ Quân Nhiên, nhẹ nhàng hỏi.
Từ Quân Nhiên vốn là có ngẩn ra một chút, lập tức nở nụ cười, nhẹ nhàng lắc đầu nói với Đường Phương Viên:
- Chỉ là đối với ẩm thực phương Bắc có chút chưa quen mà thôi, anh cũng biết đấy, tôi lớn lên ở phía Nam, khẩu vị hơi nhạt một chút.
Hai người đều là trong lời nói có hàm ý, Đường Phương Viên hỏi là Từ Quân Nhiên đối với tình trạng của huyện Phú Nhạc có phải có chút không quen, nhưng Từ Quân Nhiên lại nói mình chỉ có chút không quen với ẩm thực ở đây, dù sao ai cũng không phải đồ đần, có những lời cùng sự tình trước khi chưa được xác minh, vẫn là không cần phải nói trắng ra như vậy.
Đường Phương Viên cũng không nhiều lời, cười rồi lại tiếp tục cúi đầu uống rượu. Một bàn mười mấy người, chỉ có y cùng Từ Quân Nhiên hai người lời nói là tương đối ít, yên lặng uống rượu, yên lặng dùng bữa, những người còn lại đều đang trò chuyện khí thế ngất trời, thỉnh thoảng phát ra một hồi cười vang.
Từ Quân Nhiên hiểu rõ đây rốt cuộc là chuyện gì, bởi vì những người đứng đầu xã trấn đều đang ngồi đây, đều là những lão làng ở trong huyện, mỗi người ở đây đều đảm nhiệm bí thư đảng ủy công tác được nhiều năm rồi, chỉ có bản thân hắn cùng với Đường Phương Viên là mới lên, hắn còn may, có Cố Hoàn cùng với Chu Trạch Thành hai vị thường ủy huyện ủy chiếu cố đến, thêm vào đó lần trước biểu hiện ở trong đại hội cán bô toàn huyện, những lãnh đạo này đều biết chủ tịch huyện và bí thư huyện ủy đều rất coi trọng mình, nhưng còn Đường Phương Viên là một cán bộ từ trong thành phố điều xuống, ở trong huyện gần như không có chỗ dựa.
Cho nên, y còn cô đơn hơn mình!
Vào lúc này, Trần Lập Chí bí thư đảng ủy xã Hoa Dân cười mà nói với phó cục trưởng Diệp của cục xí nghiệp trấn xã:
- Cục trưởng Diệp, tôi nói với ông điều này. Nói là một ông chủ ở trong thị trường tuyển dụng nhân tài kế toàn trong thành phố Bằng Phi phía nam, ra chủ đề của cuộc thi là, sổ sách xử lý như thế nào để khiến cho ông chủ thoả mãn. Quảng cáo vừa ra, đã có ba nữ nhân viên nhận ứng tuyển. Một cô gái nói, nghiêm khắc quản lý tài sản không buông lỏng, thu chi mỗi ngày đều tính toán rõ ràng, đối với ông chủ tuyệt đối trung thành. Ông chủ cho rằng không được. Một vị khác lại nói, tất cả xử lý theo như ý của ông chủ, các tài khoản muốn làm ra sẽ làm ra, ông chủ cũng lắc đầu. Người thứ ba thẳng thắn nói, chẳng lẽ muốn tôi ban ngày làm sổ sách theo như ý của ông chủ, buổi tối ngủ cùng ông chủ sao? Ông chủ nói, ngươi có thể làm được không? Cô gái nhăn nhó nói, cũng không phải là việc gì khó. Ông chủ nói, vậythì là cô.
Mọi người nhất thời cười rộ lên, người phụ nữ phó cục trưởng kia sắc mặt không thay đổi. Lắc lắc đầu nói:
- Lão Trần đoạn này anh nói không có gì mới mẻ cả, không có chút ý nghĩa gì.
Có người ở bên cạnh ồn ào:
- Đúng rồi, ngủ cũng không phải chuyện gì mới mẻ, lão Trần ông nói cái này đúng là không có ý nghĩa gì hết, phạt một chén rượu!
Trần Lập Chí cũng không khách khí, bưng lên bốn chén rượu đầy, ngửa cổ lên uống sạch.
Vào lúc này, đến phiên bí thư đảng ủy xã Hắc Cương Tử – Triệu Đại Dũng, Triệu Đại Dũng là người đàn ông cao một thước tám. Mặt đen bàng, cười hì hì nói:
- Nếu như lão Trần nói chuyện thi thố, tôi đây cũng sẽ nói một câu chuyện cười về thi cử, mọi người thử nói xem, người phụ nữ này với xe đạp, có chỗ nào không giống nhau?
Không ngờ tới phó cục trưởng Diệp mắt tròn trợn lên, trừng mắt liếc Triệu Đại Dũng nói:
- Cái này có cái gì để so sánh chứ, không phải đều là có thể cưỡi sao? Chỉ có điều xe đạp trước tiên cần phải có kỹ năng để cưỡi. Người phụ nữ cưỡi trước rồi kỹ năng để sau, tôi nói mấy đám đàn ông các anh có ai dám nói như đám đàn bà chúng ta không?
Một đám người đều ngây dại, lập tức cả sảnh đường cười ha hả. Ai cũng không nghĩ tới, vị phó cục trưởng Diệp này lại là một người sảng khoái như vậy.
Từ Quân Nhiên ở bên cạnh cũng cười, nhưng trong lòng lại rất rõ, con người này không phải là thô lỗ như vậy. Tạ Mỹ Quyên lúc trước có đích thân nhắc qua với mình, mấy vị của cục quản lý xí nghiệp xã trấn này, không có một ai là đèn đã cạn dầu, từ cục trưởng đến phó cục trưởng, đám người này tuyệt đối không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Triệu Đại Dũng bị phó cục trưởng Diệp chặn nghẹn một câu cũng không tức giận, cười hì hì nói:
- Đại tỷ Diệp đã có tài như vậy, vậy tôi muốn hỏi một chút, vợ của Lý Bạch gọi là gì? Cô nương lại được gọi thế nào? Trách dạng, cô biết không?
Câu hỏi này vừa nói ra thoáng cái đã làm khó mọi người, phó cục trưởng Diệpcau đôi mi thanh tú lại cả buổi không nói chuyện, những người khác cũng đều cau mày không nói lời nào.
Từ Quân Nhiên nhíu mày. Nhưng lông mày lập tức giãn ra, liếc nhìn Triệu Đại Dũng thật lâu, khóe miệng nở nụ cười, nhưng không có lên tiếng.
Hôm nay cái bàn này, tổng cộng có bốn người đứng đầu cấp dưới huyện ủy xã trấn huyện Phú Nhạc, còn lại ngoại trừ ba cán bộ của cục quản lý xí nghiệp xã trấn, hoặc là người phụ trách cục ban nào đó trong huyện, hoặc là một lãnh đạo nào đó có thể nói lớn tiếng, mà ngay cả cục công an huyện cũng có một vị phó cục trưởng đến, bình thường mọi người đương nhiên đều có chỗ dựa không giống nhau, hôm nay ở chỗ này ăn cơm, đương nhiên cũng có quan hệ xa gần không giống nhau.
Từ Quân Nhiên biết rõ, Triệu Đại Dũng này là người của Vương Trường Lâm, y có thể ngồi vững ở vị trí bí thư huyện ủy xã, Vương Trường Lâm ở bên trong đã bỏ ra rất nhiều công sức, không chỉ có như thế, Vương Mộc Sinh thực ra cũng là do chủ tịch huyện Vương Trường Lâm đề bạt lên, nói cách khác, Triệu Đại Dũng cùng Vương Mộc Sinh, trên thực tế là người cùng một phe phái, quan hệ của hai người này đương nhiên cũng không hề tệ. Đạo lý giống nhau, vị bí thư Trần Lập Chí kia vừa nói chuyện, cũng có quan hệ với bọn họ.
Ánh mắt đảo qua giữa những người ở trên bàn cơm, Từ Quân Nhiên trong lòng nở một nụ cười bình tĩnh, xem ra, đây chính là thế lực nắm giữ băng sơn một phương của Vương Trường Lâm.
Có điều hắn cũng biết, nếu như người của Vương Trường Lâm đều đã đến, vậy thì đám tâm phúc khác của lãnh đạo huyện, khẳng định cũng phải xuất hiện, nếu không Vương Mộc Sinh đã có thể nhấn chìm rồi. Còn ai là người của ai, kế tiếp chắc hẳn sẽ có người giúp bản thân mình phân biệt.
Quả nhiên, Triệu Đại Dũng nhìn vị nữ cục trưởng cả buổi mà vẫn chưa đoán ra, cười hì hì quay đầu nhìn đám người nói:
- Tôi nói này, các cậu có đoán ra được không?
Nói xong, y nhìn về phía Đường Phương Viên từ nãy đến giờ vẫn cúi đầu uống rượu, cười nói:
- Bí thư tiểu Đường, nghe nói cậu cũng là sinh viên đại học đến từ tỉnh thành, kiến thức rộng, nói cho tôi biết, con dâu của Lý Bạch cùng cô nương, đều gọi là gì nhỉ?
Một câu nói, lại khiến cho sắc mặt của Đường Phương Viên trở nên không tốt cho lắm, Từ Quân Nhiên có nghe người ta nói qua, vị bí thư Đường này ở tỉnh thành đắc tội với người không nên đắc tội, cho nên mới phải luân lạc tới bước ngày hôm nay, mấu chốt nhất là, liên quan đến Đường Phương Viên, ở huyện Phú Nhạc có tin đồn, nói y cắm sừng mới bị đuổi ra tỉnh thành, vợ của y, tên là Triệu Hương, Triệu Đại Dũng nói như vậy, rõ ràng chính là đang đánh vào mặt, hơn nữa còn giống như cố ý bới móc.
Triệu Đại Dũng cứ như vậy đứng ở trước mặt của Đường Phương Viên, cười, tiếp tục hỏi:
- Bí thư Đường, sao lại không nói gì? Tôi đang chờ cậu uống rượu đó!
Đường Phương Viên cắn răng, vừa muốn nói gì, Từ Quân Nhiên ở bên cạnh điềm đạm mở miệng nói:
- Bí thư Triệu, thôi bỏ đi, một câu nói dí dỏm mà thôi.
Nghe thấy những lời của Từ Quân Nhiên, Triệu Đại Dũng trừng mắt, quay đầu nhìn Từ Quân Nhiên:
- Bí thư tiểu Từ, cậu đây là có ý gì?
Sắc mặt của Từ Quân Nhiên đột nhiên trở nên lạnh như băng, từng chữ từng câu nói:
- Tôi nói, có những người, đừng nên quá đáng quá, có chút mực mà dám chơi mấy trò chó má ấy, cũng không sợ người ta cười cho à!
Bạn cần đăng nhập để bình luận