Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 773: Báo da

Thư ký của người đứng đầu tỉnh ủy?
Sau khi cách xưng hô này vang lên trong đầu Từ Quân Nhiên, trong lòng liền có tính toán. Đối với hắn mà nói, đây xem như là chuyện xảy ra đột ngột, chỉ có điều người sống một đời, chắc chắn sẽ có một vài việc xảy ra bất ngờ ngoài dự liệu của bản thân, đối mặt với tình huống như vậy, bước đầu tiên là phải giữ mình tỉnh táo, sau đó mới được xem xét được tình thế, chọn biện pháp của mình để giải quyết sự việc, nếu thật sự bị người ta dắt mũi, đó mới là xảy ra vấn đề.
Huống chi, Từ Quân Nhiên cũng hiểu, tuy thái độ của Trần Tuấn Nho đối với mình rất bình thường, nhưng ông ta hỏi mình như vậy chắc chỉ là theo trình tự mà thôi, nếu không có ý của cấp trên, bí thư Phương Chính sao chọn mình làm thư ký của ông ta chứ? Phải biết rằng đối với bất cứ cán bộ cấp phòng nào, có thể là thư ký của người đứng đầu tỉnh ủy, điều đó đồng nghĩa là một bước lên mây rồi. Nói trắng ra là, giống như khi ngủ gật có người kê gối cho, khi đói có bánh rơi từ trên trời xuống, trừ phi bị điên mới từ chối.
Từ Quân Nhiên cũng giống vậy!
Đối với hắn mà nói, tuy bản thân nay đã có danh tiếng lớn trong giới lý luận ở Bắc Kinh, nhưng từ đầu đến cuối, Từ Quân Nhiên không có dự định thực sự đánh dấu ấn ký phe phái trên người mình.
Điểm này, Từ Quân Nhiên sớm đã cân nhắc rõ ràng rồi.
Trong quan trường ở Trung Hoa, muốn leo lên tầng cao nhất, không có sự ủng hộ vững chắc của phe phái là không thể, nhưng nếu chỉ trở thành người phát ngôn lợi ích cho phe phái nào đó, mà không thể có được sự ủng hộ của đại đa số phe phái, vậy đó căn bản là không thể nào.
Tinh túy của đấu tranh quan trường ở chỗ đấu tranh cùng thỏa hiệp, cố tìm cái chung, gác lại cái bất đồng mới là thuật cai trị, thật sự muốn vặn ngã triệt để đối thủ chính trị của mình, trừ phi là lúc phải sống còn, nếu không, bất kỳ người nào trong quan trường đều có phản ứng đầu tiên, là thỏa hiệp, mà không phải là mất cả chì lẫn chài.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên lập tức trấn định lại, cười nói với Trần Tuấn Nho:
- Cảm ơn sự tín nhiệm của lãnh đạo tỉnh Đông Hải, cảm ơn sự ủng hộ của trưởng thư ký Trần, cá nhân tôi không có ý kiến gì, kiên quyết phục từng sự sắp xếp của tổ chức.
Hắn là người thông minh, không dây dưa đến việc Trần Tuấn Nho gọi là tiến cử mình, loại chuyện này căn bản là quang minh chính đại, không nói cái khác, bản thân căn bản không quen biết Trần Tuấn Nho, lúc trước cũng không cùng xuất hiện gì, nói cái gì mà mấy lần vì mình góp lời với bí thư Phương Chính, đó căn bản chẳng qua là ông ta nói khách sao thôi.
Thấy thái độ của Từ Quân Nhiên như vậy, Trần Tuấn Nho cũng rất hài lòng, gật đầu nói:
- Đã như vậy, liền quyết định đi. Nhưng tôi nói rõ ràng với cậu trước, công tác ở văn phòng Tỉnh ủy, không giống với hình thái văn phòng Trung Ương, cương vị công tác không giống nhau, tính chất cũng khác nhau. Tôi hy vọng cậu có thể hiểu được, bản thân phục vụ lãnh đạo là người thế nào, mình cần công tác ra sao, tôi cũng không muốn sau mấy tháng, lại phải nói chuyện thư ký mới với cậu.
Ngụ ý lời này của ông ta, đơn giản là khuyên Từ Quân nhiên, công tác ở văn phòng tỉnh ủy Đông Hải, không thể tùy ý làm bậy như ở Bắc Kinh, dù sao chỉ cần là người tìm hiểu tư liệu về Từ Quân Nhiên chắc chắn sẽ biết, Từ Quân Nhiên không phải là người an phận thủ thường.
Từ Quân Nhiên mỉm cười, gật đầu nói:
- Tôi hiểu, xin thủ trưởng yên tâm, tôi nhất định không phụ sự kỳ vọng của ngài.
Trần Tuấn Nho đứng lên, sắc mặt bình tĩnh nói:
- Tổ chức của cậu điều động, tôi để văn phòng phái người đi xử lý. Bây giờ cấp bậc hành chính của cậu là chánh sở, xử lý không có phiền toái gì, trực tiếp điều đến một phòng tổng hợp ở văn phòng tỉnh ủy chúng ta. Hôm nay là thứ sáu, cậu sắp xếp một chút, thứ hai tuần sau đến thành phố Đông Hải báo tên là được, có vấn đề không?
Từ Quân Nhiên không ngờ tốc độ sẽ nhanh như vậy, vừa mới nói chuyện hoàn tất, mình lập tức phải đến Đông Hải nhậm chức, nhưng hắn cũng không phải loại người dây dưa dài dòng, gật đầu nói:
- Không vấn đề, tôi ở bên này không có đồ đạt gì, nói với người nhà một chút, thứ hai sẽ đến thành phố Đông Hải báo cáo.
Trần Tuấn Nho gật đầu:
- Hôm nay cứ như vậy đã, có gì chúng ta đợi quay về từ từ nói.
Từ Quân Nhiên cũng không nói gì nữa, đứng lên chào Trần Tuấn Nho, mình rời khỏi Ban tổ chức trung ương bên này, còn Trần Tuấn Nho không đề cập đến việc đến gặp Phương Chính người đứng đầu Tỉnh ủy Đông Hải, cho dù là Từ Quân Nhiên hay là Trần Tuấn Nho, đều lựa chọn không để ý đến vấn đề này.
Rời khỏi Ban tổ chức, Từ Quân Nhiên lộ ra một nụ cười, tỉnh Đông Hải sao?
Đối với địa phương Đông Hải này, hắn có ấn tượng sâu nhất, là lão gia tử trong nhà của anh hai Tằng Văn Khâm, dường như chiến đấu ở bên này, mà Phương Chính người đứng đầu tỉnh ủy Đông Hải, dường như năm đó từng công tác dưới trướng của ông cụ Tằng, nghĩ đi nghĩ lại, có thể có bản lĩnh ảnh hưởng đến Phương Chính người đứng đầu tỉnh ủy, chắc cũng chỉ có ông cụ Tằng thôi.
Đi ra cửa lớn, Từ Quân Nhiên lấy điện thoại của mình ra, muốn gọi điện hỏi Tằng Văn Khâm chuyện này một chút, không đợi hắn gọi, điện thoại liền vang lên, vừa nghe máy, Từ Quân Nhiên liền nghe thấy tiếng của Tào Tuấn Minh vang lên.
- Thế nào, Quân Nhiên, tỉnh ủy Đông Hải bên kia chắc đã tìm cậu nói chuyện rồi chứ?
Câu nói đầu tiên của Tào Tuấn Minh, khiến Từ Quân Nhiên nao nao.
Trước đó Từ Quân Nhiên đã mơ hồ đoán ra một chút, cảm thấy lần này mình thay đổi chức vụ, khẳng định có nhân tố của mấy người anh cả bên trong, không ngờ Tào Tuấn Minh lại trực tiếp làm rõ, trong lòng xuất hiện một tia ấm áp, Từ Quân Nhiên cũng không nói gì nhiều, trực tiếp hỏi:
- Đại ca, có phải chuyện này là anh ba bên kia…
Ngụ ý rất đơn giản, Từ Quân Nhiên biết Phương Chính người này không có quan hệ gì với Tào gia, nay Tôn gia cũng không có tinh lực đến quản việc của mình, vì thế tám chín phần là do Tào Tuấn Minh nói với Tằng Văn Khâm, Tằng Văn Khâm ra mặt giúp đỡ.
Tào Tuấn Minh gật đầu, chậm rãi nói:
- Tôi với anh hai cậu đều cảm thấy, cậu tiếp tục ở lại Bắc Kinh không phải là chuyện tốt. Tôn gia bên kia cậu cũng thấy đấy, vội vàng đẩy cậu ba của cậu lên trên, căn bản không chiếu cố đến cậu, lão gia nhà tôi cũng rút rồi, tuy cậu dựa vào mấy bài luận có chút danh tiếng không nhỏ ở Bắc Kinh, những danh tiếng này không thể làm cơm ăn, xét đến cùng cậu vẫn phải xuống địa phương, Phương Chính người này tuy đứng trong hàng khiến người khác không nhìn rõ được, nhưng nay ông ta rất được coi trọng, cậu đến bên đó, cũng không có gì không tốt. Qua vài năm đợi khi tin đồn giảm bớt, xuống dưới cơ sở làm một phó chủ tịch là được rồi, cậu nói xem?
Đối với lời của Tào Tuấn Minh, Từ Quân Nhiên suy nghĩ sâu sắc, trước kia hắn xác thực không ngờ đến, người của Tôn gia qua cầu rút ván nhanh như vậy, nói chính xác, cũng không tính là qua cầu rút ván, chẳng qua là Tôn gia cố ý hoặc vô ý không để ý đến những cống hiến trước kia của mình đối với Tôn gia. Tôn gia bây giờ, tập trung tinh thần muốn thúc đẩy Tôn Chấn Bang kế nhiệm chức Bộ trưởng bộ tài chính, căn bản không có tâm tư để ý đến tình cảnh của Từ Quân Nhiên, dựa theo suy nghĩ của mấy trưởng bối trong Tôn gia, cây cao chịu gió lớn, trước kia Từ Quân Nhiên gây ra phong ba quá lớn, cần phải giấu tài ở bộ ủy Bắc Kinh vài năm, đợi sau khi đoạn thời gian này qua đi, để Tôn gia ra mặt, giúp hắn tranh thủ một vị trí cán bộ cấp sở cũng được rồi.
Cho nên, đối với cách làm của Tào Tuấn Minh và Tằng Văn Khâm, trong lòng Từ Quân Nhiên ngoài cảm kích, không còn gì khác.
- Đại ca, em sắp xếp một chút, cuối tuần phải đi Đông Hải.
Từ Quân Nhiên nói với Tào Tuấn Minh.
Tào Tuấn Minh cười ha ha:
- Được, anh hai cậu bây giờ đang ở bên Đông Hải, lão ba cũng có mặt, có họ ở đó, có thể giúp đỡ cậu. Sau khi đến Đông Hải, phàm là chuyện nhỏ cũng phải chú ý một chút, mấy năm nay cậu ở phía dưới, đại ca vẫn luôn nghĩ, có khi làm việc đừng quá cấp tiến, ổn thỏa một chút cũng không phải xấu.
Đặt điện thoại xuống, Từ Quân Nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài, nở nụ cười.
Biển rộng mặc cá bơi, trời cao mặc chim bay, mình rời Bắc Kinh, những ngày tiếp theo, hy vọng có thể đi trên một con đường khác.
Về đến nhà, chào hỏi vợ chồng Tôn Chấn Bang và Mạnh Sảng một tiếng, lại thông báo cho mấy người bạn tốt tin mình phải đến Đông Hải, lúc này Từ Quân Nhiên mới hướng về phía máy bay đến Đông Hải. Trước đây, Sở Văn Thiên đã có được tin tức, lãnh đạo tỉnh ủy Đông Hải anh ta phải phục vụ, cũng sắp chấm dứt việc học tập ở trường Đảng Trung Ương, quay về thành phố Đông Hải.
Buổi sáng tháng sáu những năm 90, Từ Quân Nhiên rời sân bay Hải Thiên thành phố Đông Hải.
Lúc này thành phố Đông Hải, đã có không khí của sự phát triển hiện đại hóa, ngồi trong xe taxi, Từ Quân Nhiên yên lặng quan sát phong cảnh bên ngoài, trong lòng lại suy nghĩ lẩn quẩn tự hỏi bước tiếp theo sau khi đến Đông Hải nên làm thế nào. Sở Văn Thiên phải qua một đoạn thời gian mới quay trở về, bước đầu tiên mình phải liên hệ với Tằng Văn Khâm, như vậy mới đứng vững được ở đây, dù sao nơi này cũng là địa phương ông cụ Tằng chiến đấu qua, Tăng gia ở đây vẫn rất có sức ảnh hưởng.
Đi vào đại viện tỉnh ủy Đông Hải, Từ Quân Nhiên chuyển thư giới thiệu và giấy chứng minh công tác của mình, rất nhanh được thông báo trưởng bí thư Trần đang đợi hắn ở văn phòng. Từ Quân Nhiên mang theo đồ đạc, đi thẳng đến phòng làm việc của Trần Tuấn Nho.
Nhẹ gõ cửa, đợi đến khi bên trong truyền ra tiếng mời vào, Từ Quân Nhiên mới đẩy cửa bước vào.
Trần Tuấn Nho đang xem văn bản, thấy là Từ Quân Nhiên, cười nói:
- Tới rất nhanh.
Từ Quân Nhiên cung kính đáp:
- Vừa mới đến.
Trần Tuấn Nho nhìn qua hành lý của Từ Quân Nhiên, gật đầu:
- Trước tiên đặt đồ đạc xuống đã, bây giờ công tác ở phòng tổng hợp một là do đồng chí Ngạc Đào chủ trì, tôi dẫn cậu đến gặp bí thư Phương Chính, sau đó lại đi dạo bên phòng một.
Thực ra dựa theo lẽ thường, hôm nay là ngày đầu tiên Từ Quân Nhiên đến báo danh, hắn không cần vội vàng như vậy, nhưng Từ Quân Nhiên không định để người khác lưu lại ấn tượng xấu về mình, cho nên mới phải mệt mỏi chạy đến nơi này. Mà Trần Tuấn Nho theo đạo lý, cũng nên dặn dò trình tự cho thư ký thứ nhất tỉnh ủy mới đến nhậm chức, nhưng vì ông ta vốn có ấn tượng không tốt với Từ Quân Nhiên, khi ở Bắc Kinh liền kết luận Từ Quân Nhiên không thể lâu dài ở bên bí thư Phương Chính, vì thế cũng lười phải nói những lời dư thừa.
Nói đến cùng, Trần Tuấn Nho đối với Từ Quân Nhiên cấp dưới có bối cảnh không lớn không nhỏ không an phận, trên thực tế không hài lòng.
Đương nhiên, với tư cách là trưởng thư ký tỉnh ủy, cho dù ông ta không hài lòng thế nào với Từ Quân Nhiên, cũng sẽ không biểu hiện ra mặt, một nhân vật chính trị, nếu trình độ này cũng không có, Trần Tuấn Nho cũng không thể làm đến vị trí này ngày hôm nay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận