Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 386: Sắp Tết rồi.

Lương Vũ Tử nằm mơ cũng không ngờ được sự việc lại xảy ra thay đổi luẩn quẩn này.
Chính vào lúc anh ta cho rằng mình sắp được thả ra. Lúc thấy được sự uy hiếpcủa mình phải khiến cho những tên làm quan lâu năm phải ra xin lỗi bọn du côn, thì tất cả cũng thay đổi rồi.
Lúc mới đầu Lương Vũ Tử bị tạm giam vào sở, bởi vì Diệp Hữu Đạo và Trương Phi đã từng chào hỏi qua, tên khốn này quả thực đã đắc tội không ít. Nhưng sau này theo chỉ thị huyện ủy Phú Lạc tiếp nhận của thành ủy Song Tề, thái độ với anh ta đã tốt hơn rất nhiều, cũng đổi vào phòng đơn, không để cho anh ta tiếp tục làm việc nữa. Thậm chí đồng đảng ở bên ngoài còn có thể truyền tin tức vào. Lương Vũ Tử lúc này cũng biết rõ huynh đệ của mình đã dẫn người đi giết Diệp Hữu Đạo rồi.
Con trai của phó xưởng trưởng đó tên là Vương Hiểu Đông cũng là đầu đường xó chợ có tiếng, quan hệ với Lương Vũ Tử rất tốt, chính là cậu ta đã dẫn người đi giết Diệp Hữu Đạo.
Vốn là theo cách nghĩ của bọn họ, huyện ủy Phú Lạc đã mềm lòng phục tùng rồi, tin tưởng không lâu nữa, bọn người Từ Quân Nhiên sẽ đến nhà xin lỗi. Bọn họ thậm chí đã nghĩ xong việc làm mấy người kia nhục nhã như thế nào rồi.
Nhưng điều bọn họ tuyệt đối không ngờ tới là người đến không phải đám người Từ Quân Nhiên mà là công an có súng đạn thật.
Mà người dẫn đội đến bắt bọn chúng nói rõ phải đích thân đến thăm và xin lỗi Diệp Hữu Đạo.
…………..
…………….
- Tốt!
Chu Trạch Thành ngồi trên ghế làm việc đối diện với Từ Quân Nhiên, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Từ Quân Nhiên trước mặt mình, duỗi ngón tay cái nói:
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, cậu thật đúng là cho tôi mở rộng tầm mắt.
Câu nói này của ông ta là phát ra từ đáy lòng, dù sao lúc trước mệnh lệnh của thành ủy truyền xuống huyện Phú Lạc, Chu Trạch Thành đã biết là chuyện xấu. Ông ta và Cố Hoàn hai người ở hội nghị thường ủy tranh luận với Vương Trường Lâm nửa ngày trời. Cuối cùng cũng không thể làm gì, rốt cuộc người ta vẫn chụp cái mũ phá hoại quan hệ xí nghiệp quốc hữu và địa phương chụp xuống. Ông ta và Cố Hoàn vẫn là hữu tâm vô lực, lại không dám vì việc này kinh động đến thành ủy Trần Đại Dũng, đành phải trơ mắt nhìn.
Nhưng điều làm cho ông ta không ngờ tới là Từ Quân Nhiên đã tự mình giải quyết việc này rồi!
Tuy nói không biết Từ Quân Nhiên dùng phương pháp gì buộc lãnh đạo xưởng cơ khí chủ động xin lỗi, hơn nữa đã bắt được phần tử phạm tội. Nhưng Chu Trạch Thành biết rõ nếu như chuyện này không vì liên lụy đến Từ Quân Nhiên sợ rằng vẫn không giải quyết được gì như trước.
Quy cho cùng, Chu Trạch Thành càng ngày càng tò mò về hoàn cảnh thần bí của Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên đương nhiên hiểu được cách nghĩ của Chu Trạch Thành, cười cười nói:
- Chỉ là gọi điện thoại cho một vị trưởng bối mà thôi.
Bạch Sa đã gọi điện thoại cho hắn giải thích qua rồi. Đã là bộ trưởng Lâm đích thân hỏi đến, Từ Quân Nhiên cũng không lo lắng thêm gì. Nếu phó bộ trưởng thường vụ bộ công nghiệp cơ giới làm không nổi việc này, Từ Quân Nhiên sẽ hoài nghi năng lực của bộ trưởng Lâm.
Quả nhiên, bộ trưởng Lâm không để cho Từ Quân Nhiên thất vọng, một loạt sự việc phát triển sau đó rất nhanh đã chứng minh với một số người, chống cự trước quyền lựctất cả đều là tốn công.
Một câu nói hời hợt của hắn lại làm cho mặt Chu Trạch Thành biến sắc. Ở huyện Phú Lạc nhiều năm như vậy, Chu Trạch Thành quá rõ đám người kia của xưởng cơ giới là loại người gì, nói bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh có chút không chuẩn xác. Chính quyền đảng ủy huyện Phú Lạc đối với xưởng cơ khí là một đám nhà quê không để vào mắt, ngày thường cán bộ lãnh đạo huyện Phú Lạc trước mặt cán bộ lãnh đạo xưởng cơ giới không có chút địa vị nào. Người ta độc lập với chính quyền, trực tiếp phụ trách trong bộ. Xưởng trưởng là cán bộ cấp sở, há lại có thể để tâm đến lãnh đạo cấp khoa cấp cơ sở bình thường sao?
Thế nhưng lần này, Từ Quân Nhiên chẳng qua là gọi một cuộc điện thoại cho trưởng bối liền ép được lãnh đạo xưởng cơ giới chịu nhận lỗi. Điều này làm cho Chu Trạch Thành nhận thấy được sức ảnh hưởng của vị trưởng bối này của Từ Quân Nhiên có thể kéo đến thủ đô. Nói thực người trẻ tuổi trước mặt này có thể làm cho một số người trong thủ đô gây sức ảnh hưởng đến huyện Phú Lạc.
- Ha ha, cậu yên tâm đi. Bên xưởng cơ giới đã xin lỗi rồi, trong huyện nhất định sẽ làm tốt chuyện kế tiếp. Mấy phần tử phạm tội kia nhất định phải chịu trừng phạt nghiêm khắc.
Chu Trạch Thành cười tủm tỉm nói với Từ Quân Nhiên, ông ta nói như vậy xem như là truyền đạt ý kiến của huyện ủy. Dù sao chuyện này mọi người đều không phải ngu ngốc, tuy nói trong huyện không biết vì sao thái độ của xưởng cơ giới lại quay ngoắt 1800. Nhưng Cố Hoàn và Chu Trạch thành biết rõ cặn kẽ Từ Quân Nhiên, nhất định là Từ Quân Nhiên ở sau lưng đã dùng biện pháp mạnh.
Người có thể khiến cho chủ tịch tỉnh tân nhiệm đích thân chiếu cố có thể là nhân vật chịu bó tay chịu trói, ngồi chờ chết sao?
Từ Quân Nhiên gật gật đầu, dường như nghĩ tới điều gì đó, mở miệng hỏi:
- Đúng rồi, vụ án Hồ Đại Bản sao rồi?
Chu Trạch Thành biến sắc mặt, sau một hồi lâu nghiêm túc nói:
- Chuyện này vì liên quan đến vấn đề mỏ than, ủy ban kỷ luật thành phố đã tham gia điều tra, tình hình cụ thể tôi cũng không rõ lắm.
Từ Quân Nhiên giờ mới hiểu được chả trách thời gian dài như vậy không có tin tức, thì ra là bên trên đã tham dự. Dù sao trộm mỏ than quốc hữu trong thời gian này cũng là vụ án lớn rồi. Sau khi huyện Phú Lạc báo cáo chuyện này lên trên rất nhanh sẽ thu hút sự quan tâm của chính quyền thành phố Song Tề và các đơn vị cục than đá. Sau khi xin chỉ thị của sở công nghiệp than đá tỉnh, chính quyền thành phố phái tổ điều tra triệt để chuyện này, tổ điều tra huyện Phú Lạc lại trở thành bộ phận phụ.
- Bí thư, vậy thì tôi…
Từ Quân Nhiên hỏi có chút chần chờ, dù sao bản thân thời gian này vẫn luôn ở trong huyện, cũng không có trở về xã Trường Thanh, sợ là đã khiến cho không ít người ở xã Trường Thanh không hài lòng. Từ Quân Nhiên cũng không lo lắng cái khác, chủ yếu là một mực ở lại đó, không có việc gì có thể làm đối với anh ta không phải là chuyện tốt đẹp gì.
Chu Trạch Thành cười cười:
- Tôi biết việc cậu muốn làm nhưng cậu xem việc này hay là chờ qua năm mới hãy nói đi.
Dừng một chút, ông ta tiếp tục nói một cách thâm thúy:
- Tôi thấy nếu như cậu rảnh rỗi có thể đi hỏi thăm bí thư Trần, dù sao chuyện của huyện, thành ủy vẫn có quyền tham gia.
Từ Quân Nhiên ngẩn người, lập tức hiểu được ý của anh ta, gật gật đầu:
- Được, đến lúc đó chúng ta cùng đi.
Mỗi khi đến thời điểm Tết đến xuân về, trong nhà lãnh đạo Trung Hoa rất náo nhiệt. Việc này Từ Quân Nhiên hiểu rõ, chuyện trong quan trường là như thế. Anh đi chúc Tết, lãnh đạo có thể không đặc biệt để tâm. Anh không đi, lãnh đạo nhất định sẽ nhớ trong lòng.
Không thể không nói, tại Trung Hoa hoạt động tặng quà cuối năm đã phát triển thành một chuỗi kinh tế thành thục. Theo ý của người tạo lễ, người đến tặng lễ có yêu cầu, người nhận quà thản nhiên tiếp nhận. Cuối cùng là bản sắc các loại người ở khâu giữa. Khí thế của giới đài một năm một lần tặng lễ kinh tế trong nấc thang ngày càng cao. Có người còn nói tặng lễ kinh tế bây giờ ở mức độ lớn đã phát triển thành dùng tiền công vụ tặng lễ, lại dùng quyền công vụ trả lễ. Tặng quà đã trở thành vấn đề nghiêm trọng cả xã hội phải đối mặt.
Khi Từ Quân Nhiên ở kiếp trước từng tổng kết qua. Anh ta chia đội ngũ chúc Tết của Trung Hoa thành hai nhánh: Nhánh thứ nhất cơ bản do các cấp quan viên tạo thành, họ về nông thôn, xuống công xưởng an ủi công chức và dân chúng. Nhánh thứ hai là cái quan viên cơ sở, cán bộ phụ trách các ngành chức năng, người phụ trách đơn vị xí nghiệp, cũng có thương nhân thuần túy. Bọn họ chuyên môn chạy cơ quan lãnh đạo, chạy lũng đoạn cơ quan quyết sách của ngành sản xuất.
Đương nhiên, tặng quà cho lãnh đạo và bộ phận cấp trên là một kiến thức lớn. Bởi vì người tặng lễ nhẹ, người ta sẽ cảm thấy người không có thành ý, tặng lễ nặng lại dễ tạo cho người ta phiền toái không cần thiết. Giống như trực tiếp cầm quà và tiền đem đến nhà lãnh đạo, lãnh đạo nhất định không dám nhận. Nhưng lãnh đạo cũng không phải là người không tham tài, cái lãnh đạo yêu không phải là tài mà là quyền.
Tặng quà không phải là hủ bại, đây là một sự thật kinh thiên động địa. Nhưng hủ bại nhất định bao gồm tặng quà, đây cũng là một sự thật kinh thiên động đại. Từ Quân Nhiên hiểu rõ chỗ khó xử nhất của người làm lãnh đạo là không có cách nào ngăn người ta tặng quà. Nếu như anh từ chối ý tốt của người ta tức là anh từ chối công việc, từ chối quan hệ, từ chối tiền đồ chính trị của mình. Đã từ chối quà của người khác là phá vỡ sự bình yên và hòa hợp vốn có. Tổn thương thể diện của người ta, tổn thất lợi ích của người ta.
Chỉ có điều, Trần Đại Dũng khác với người khác. Từ Quân Nhiên tuy nói không quen biết với vị phó bí thư thành ủy kiêm trưởng phòng tổ chức này nhưng lại biết ông ta là cấp dưới cũ của Trần Tinh Duệ nhưng Trần Tinh Duệ lại là người của nhà họ Tào. Nói cho cùng thì chuyện này phải có liên quan đến Tào Tuấn Minh.
Với quan hệ của Từ Quân Nhiên và Tào Tuấn Minh, chỗ Trần Tinh Duệ anh ta nhất định phải đi. Chỉ có điều Từ Quân Nhiên cũng rõ nếu mình đi bây giờ, ngược lại đã lãng phí tâm ý của Tào lão gia, không bằng vui vẻ làm việc ở huyện Phú Lạc. Làm nên thành tích rồi sau này suy nghĩ lại chuyện đi gặp Trần Tinh Duệ.
Ngược lại Trần Đại Dũng, Từ Quân Nhiên chuẩn bị lập mối quan hệ tốt với anh ta, rốt cuộc bản thân vẫn phải ngốc nghếch ở lại huyện Phú Lạc một thời gian.
Tuy nói Trần Đại Dũng là vì quan hệ của Trần Tinh Duệ, nhưng Từ Quân Nhiên cũng biết chính mình về tình về lý là muốn tự mình đi chào hỏi một lần, nếu bị người ta nói là không hiểu đạo lý quan trường, điều đó với mình mà nói không phải là chuyện gì tốt đẹp.
Đương nhiên, mục đích dẫn theo Chu Trạch Thành rất đơn giản, đó chính là dắt mối đáp cầu cho hai người, làm cho Chu Trạch Thành cũng có hy vọng. Dù sao Từ Quân Nhiên hiểu rõ, Chu Trạch Thành không thừa sức lực trợ giúp mình, không ngoài việc vì giúp mình để cho anh ta trở thành tâm phúc của Trần Đại Dũng.
Quan trường chính là như vậy, không có hận vô duyên vô cớ, không có yêu vô duyên vô cớ. Nếu như anh muốn để một người quan hệ mật thiết với mình, vậy hãy cho người ta đủ lợi ích. Nếu không thì dựa vào cái gì yêu cầu người ta đem tiền đồ bản thân đặt lên người anh? Từ Quân Nhiên không phải thần tiên, anh ta có thể làm được thì để cho người xung quanh thấy được hy vọng, thấy được hy vọng sau khi đứng cùng với mình. Vì chỉ có như vậy mới có thể xây dựng cho mình một vòng tròn khép kín từ huyện Phú Lạc đến thành phố Song Tề.
- Chính quyền huyện Phú Lạc là một cái ao tù nước đọng. Tôi hy vọng, cậu có thể thay đổi cái ao tù ấy.
Nhìn Từ Quân Nhiên, Chu Trạch Thành nói nghiêm trọng, biểu cảm trên mặt mười phần thành ý.
Từ Quân Nhiên sững sờ:
- Bí thư, ngài đây là…
Hắn có chút không rõ, Chu Trạch Thành vì cái gì bỗng nhiên móc tim móc phổi với mình như vậy.
Chu Trạch Thành nở nụ cười:
- Tôi ở đây công tác nhiều năm như vậy vẫn là lần đầu tiên thấy chủ tịch huyện Vương kinh ngạc. Từ Quân Nhiên, cậu cũng đừng làm cho lão ca ca ta đây thất vọng nha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận