Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 789: Sắp xếp của bí thư

Là trưởng phòng hành chính Tổng hợp của văn phòng Tỉnh ủy Đông Hải – Trần Tuấn Nho ngồi ở vị trí này đã vài chục năm rồi. Ban đầu, ông ta cẩn thận từng ly từng tí, càng về sau càng quen tay hay việc nên đảm nhiệm tốt công việc. Người đứng đầu Tỉnh ủy đều coi ông là cánh tay phải. Về phương diện này, ông chỉ làm cho mọi người có ấn tượng vô cùng tốt. Trần Tuấn Nho hành sự khéo léo, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, ông chưa bao giờ đắc tội với người trong quan hệ.
Tám giờ sáng, Trần Tuấn Nho đi vào trụ sở Tỉnh ủy. Đây là thói quen nhiều năm nay của ông – luôn đến sớm hơn người đứng đầu nửa tiếng. Như vậy, công việc trong ngày đã được sắp xếp chu đáo, không còn gì sơ suất.
Trần Tuấn Nho chưa bao giờ tin tưởng cái gọi là lâm trận mới mài gươm của người xưa. Trong mắt ông, chuẩn bị trước thì thành công, không chuẩn bị trước thì thất bại. Nếu như không chuẩn bị chắc chắn thì ông sẽ không dễ dàng ra bất cứ quyết định gì.
Ở văn phòng Tỉnh ủy, công việc nhiều hơn, phức tạp hơn. Đơn giản là việc đón tiếp khách. Mới nhìn thì đây là công việc râu ria. Nhưng, mỗi một sự kiện, thậm chí một chi tiết nhỏ cũng là một chuyện lớn. Ví dụ một yến hội buổi tối, ở Tỉnh ủy có ai tham dự, ở Ủy ban có ai tham dự; Lãnh đạo xuất hiện thời gian nào? Tất cả đều phải cân nhắc cẩn thận. Bên Tỉnh ủy so với bên Ủy ban, nếu như một vị phó Bí thư tỉnh ủy cùng vị phó Chủ tịch tỉnh dự họp mà không có sự sắp xếp tốt, thì phó Bí thư Tỉnh ủy thấy phó Chủ tịch đến chậm vài phút so với mình, thì phó Bí thư Tỉnh ủy cảm thấy rất mất mặt. Hay một việc, ai báo cáo trước, ai báo cáo sau, ai không cần báo cáo đều phải vô cùng khéo léo, không được phép có sai lầm.
Nếu không muốn có sai lầm, chỉ có một biện pháp duy nhất là trước khi làm một việc gì đều phải có sự chuẩn bị, cân nhắc kỹ càng. Trần Tuấn Nho là người rất am hiểu chuyện này.
Chỉ là chẳng qua hôm nay, ngoài dự đoán của Trần Tuấn Nho khi thấy Từ Quân Nhiên xuất hiện tại cửa ra vào phòng làm việc của mình.
- Xin chào ngài, Trưởng Thư ký.
Khách khí, Từ Quân Nhiên chào Trần Tuấn Nho một câu, không nhìn ra vấn đề gì.
Nhìn Từ Quân Nhiên, Trần Tuấn Nho gật gật đầu. Mặc cho Từ Quân Nhiên có tính cách thế nào, có thích hợp vị trí thư ký này không? Nhưng, tối thiểu là Trần Tuấn Nho nhìn thấy hắn hoà nhập vào vị trí mới rất nhanh. Dù vậy, Trần Tuấn Nho cũng ừ một tiếng. Trong mắt ông ta, cho dù Từ Quân Nhiên là người thế nào cùng không thể ở lâu bên Phương Chính được.
- Tiểu Từ đến sớm thế? Đã sắp xếp xong chưa?
Mỉm cười, Trần Tuấn Nho gật gật đầu nói với vẻ mặt ôn hòa. Nếu như trước đó, Từ Quân Nhiên không được Tiếu Minh Lý và Tằng Văn Khâm phân tích và sớm cho biết vị đại nhân Trưởng thư ký này không ưa gì mình thì hắn đã bị chính cái dáng vẻ tươi cười hư giả kia làm cho cảm động.
Trong cơ quan là như vậy. Mọi người nhìn nhau đều bằng khuôn mặt tươi cười, còn trong nội tâm họ suy nghĩ thế nào thì thì chỉ có họ biết thôi.
Cầm trong tay cuốn sổ ghi chép, Từ Quân Nhiên nói với Trần Tuấn Nho:
- Cảm ơn trưởng Thư ký đã quan tâm. Công việc đã dàn xếp tốt rồi. Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, tôi chỉ lo không xứng với lòng tin của cấp trên đã tin tưởng. Từ nay về sau, nếu có gì không chu đáo nhờ ngài phê bình, góp ý cho tôi nhiều hơn.
Dù thế nào thì thái độ khiêm tốn của Từ Quân Nhiên đang bày ra trước mặt cũng không muốn ỷ lại là người thủ đô mà coi thường cán bộ của tỉnh Đông Hải.
Quả nhiên, Trần Tuấn Nho rất hài lòng về thái độ khiêm nhường của hắn. Mặc dù người trẻ tuổi này thuộc loại thiếu niên thích làm cán bộ, nhưng Trần Tuấn Nho cho rằng Từ Quân Nhiên còn non lắm. Ba mươi tuổi không làm cán bộ văn phòng thì như thế nào? Ở Trung Hoa, cấp bậc là quan trọng nhất. Từ Quân Nhiên có cấp bậc mới vượt qua chính mình ở phía trước. Trần Tuấn Nho không có cảm giác mình cần phải đối phó với người trẻ tuổi trước mặt này, không cần kiêng kỵ địa phương.
Trần Tuấn Nho lấy chìa khóa ra mở cửa, nhìn Từ Quân Nhiên nói:
- Cậu có suy nghĩ như thế quả là tư tưởng không tồi. Thành La Mã không phải xây một ngày mà xong, cậu cũng đừng có nóng lòng. Công việc này, cứ phải từng bước có dấu chân mới có thể làm được. Chờ cậu quen với công việc ở Văn phòng, tôi tin tưởng cậu sẽ đảm nhiệm được đấy.
Đi sau Trần Tuấn Nho, Từ Quân Nhiên cung kính nói:
- Trưởng Thư ký dạy phải. Tôi nhất định sẽ đoàn kết với mọi người để làm tốt nhiệm vụ được giao.
Trần Tuấn Nho đi phía trước, dáng người hơi dừng lại. Từ Quân Nhiên đi ở phía sau nên không nhìn thấy trên mặt ông ta biểu lộ như thế nào. Và, không biết lúc này, trong nội tâm, Trần Tuấn Nho tỏ thái độ ra sao.
Đợi Trần Tuấn Nho ngồi vào bàn làm việc, lúc này Từ Quân Nhiên mới hỏi:
- Trưởng Thư ký, tôi muốn biết một chút, hôm nay Thủ trưởng có kế hoạch công tác thế nào không?
Hôm nay, Trần Tuấn Nho có bài tập chưa làm. Bí thư Phương Chính hôm nay có kế hoạch công tác thế nào, ông chưa xem qua. Nhưng, Từ Quân nhiên đã hỏi, ông không nói mà mở xổ lật đến phần ghi nhớ của ngày hôm trước. Ông nói kế hoạch công tác trong ngày của Bí thư cho Từ Quân Nhiên nghe.
Từ Quân Nhiên đã sớm chuẩn bị xổ ghi chép. Hắn ghi chú lại. Chuyện này cũng không dám qua loa mà chủ quan. Dù sao, hôm nay là ngày đầu tiên hắn nhậm chức và đi làm.
Đợi đến lúc Từ Quân Nhiên ghi chép hoàn tất, Trần Tuấn Nho nói:
- Hiện tại, tạm thời có những sắp xếp công tác như vậy, nếu có thay đổi tôi sẽ thông báo cho cậu.
Từ Quân Nhiên gật đầu, đứng dậy cáo từ rồi rời khỏi nơi này. Dù sao, hắn cũng phải về phòng để chuẩn bị một chút.
Trở lại phòng làm việc của mình, hắn nhìn đồng hồ. Chưa tới giờ làm việc, bí thư Phương Chính chưa tới. Hắn ngồi trong phòng làm việc của mình suy nghĩ, rồi đứng lên mở cửa ra. Bí thư Phương tới phòng làm việc nhất định phải đi qua cửa phòng làm việc của Từ Quân Nhiên. Như vậy, mình có thể biết hướng đi của Bí thư.
Không lâu lắm, một loạt tiếng bước chân truyền đến. Từ Quân Nhiên đoán hẳn là Thường Khoan đã đưa bí thư Phươngtới rồi. Bởi lúc sáng, Thường Khoan nói anh ta đi đổ dầu cho xe xong sẽ trực tiếp đi đón Bí thư.
Nghe tiếng bước chân, Từ Quân Nhiên đã sớm ý thức được Bí thư Phương Chính đến. Trước đây, tầng này là phòng làm việc của Bí thư và mấy vị phó thư ký văn phòng. Sau đó, Tiền Vân đến, các phó thư ký chuyển sang tầng lầu khác nên ở đây cũng yên tĩnh rất nhiều. Tầng lầu này có mấy phòng, văn phòng cũng ở đây. Chủ yếu phòng thư ký phục vụ Bí thư. Bình thường ở đây rất ít người đi lại nên chỉ cấn có tiếng bước chân, hơn nữa tiếng bước chân từ hướng bên này đi tới thì khả năng lớn đó là Bí thư.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên lập tức đứng lên. Một tay cầm sổ ghi chép, một tay bưng chén trà ngon, hắn bước tới cửa ra vào.
Lúc này, Phương Chính cùng Thường Khoan đi tới cửa của hắn. Thấy Từ Quân Nhiên, Phương Chính sửng sốt một chút, dừng bước rồi cười nói:
- Tiểu Từ đồng chí, sao hôm nay đã đi làm ngay à. Gần đây không có việc gì lớn nên cậu cứ giải quyết công việc của mình đã, dù sao thì cũng phải sắp xếp chút chứ.
Ông biết rõ Từ Quân Nhiên một mình đến Đông Hải nhậm chức. Tuy hắn có Tằng Văn Khâm giúp đỡ, nhưng dù gì thì cũng sẽ gặp khó khăn khi thu xếp chỗ ăn, chỗ ở.
Từ Quân Nhiên cười, lắc đầu. Hôm qua, hắn có hỏi cách xưng hô với Phương Chính. Hắn không ngờ Tiếu Minh Lý lại nói cách xưng hô nên thay đổi theo hoàn cảnh, sẽ có cách xưng hô khác nhau. Hắn há to miệng, muốn gọi bí thư Phương Chính giống như Trần Tuấn Nho gọi, nhưng đột nhiên lại cảm thấy gọi bí thư, hay như thế nào cũng đều không thích hợp. Hắn đành thuận tay nhận lấy túi xách da của Phương Chính từ trong tay của Thường Khoan, nói:
- Thủ trưởng, tôi cũng vậy. Không có việc gì cần giải quyết nhưng vẫn đến sớm một chút – đó là thói quen của tôi.
Đây chính là điểm thông minh của Từ Quân Nhiên. Bất kể xưng hô thế nào, cứ gọi thủ trưởng là không có sai lầm gì.
Phương Chính gật đầu rồi hướng về phía trước, vừa đi vừa nói với Từ Quân Nhiên đang bước theo phía sau:
- Vậy được rồi, lúc nào cậu có việc, nói với tôi một tiếng là được. Việc của cậu không nhiều lắm. Mỗi ngày, đầu giờ buổi sáng cậu liên hệ với trưởng thư ký Trần. Công việc hằng ngày của tôi đều do ông ta phụ trách.
Đây là chức trách của trưởng thư ký Tỉnh ủy. Từ Quân Nhiên biết rõ liền gật đầu.
Vào văn phòng, Phương Chính không đến ngay bàn làm việc, mà đứng ở một chỗ nào đó xem một lượt các loại báo chí.v.v.. Sau đó, ông nhìn qua các tài liệu văn bản chờ mình phê duyệt trên bàn công tác. Những tài liệu này, đa số được đưa tới ngày hôm qua. Việc của Từ Quân Nhiên là đem những tài liệu này phân loại ra, sau đó đăng ký tạo sách, chờ thư ký thẩm tra .
Đợi Phương Chính xem những tài liệu này, ông ngẩng đầu thấy từ Quân Nhiên còn đứng trước mặt mình, liền vừa cười vừa nói:
- Cậu không đến gặp trưởng thư ký xem kế hoạch công tác trong ngày sao? Còn đứng đó làm gì?
Từ Quân Nhiên đáp:
- Thưa Thủ trưởng, kế hoạch công tác trong ngày tôi đã ghi nhớ lại rồi. Thủ trưởng còn có việc gì dặn dò không ạ?
Hắn nói như vậy, nhưng trong lòng lại thấy rất may mắn vì mình đã có sự chuẩn bị trước nên sớm gặp Trần Tuấn Nho để biết kế hoạch. Nếu không thì trước mặt bí thư Phương, hắn lại mất một ít điểm rồi.
Phương Chính gật đầu. Lúc này ông đã biết rõ vì lý do gì mà lãnh đạo kiên quyết đề cử Từ Quân Nhiên làm thư ký cho mình. Người trẻ tuổi này, chín chắn vững vàng. Những người khác mới vào chốn quan trường cái gì cũng đều không hiểu. Thanh niên có nhiệt huyết bất đồng. Từ Quân Nhiên – người trẻ tuổi này giống như đã có kinh nghiệm đánh bóng ngọc thô chưa mài dũa làm cho người ta chú ý tới hào quang rồi.
Phương Chính nhìn Từ Quân Nhiên hỏi:
- Hôm nay, kế hoạch của tôi như thế nào?
Từ quân Nhiên mở xổ ghi chép ra nói với ông về kế hoạch làm việc trong ngày mà Trần Tuấn Nho đã cung cấp cho hắn. Rồi, hắn nói tiếp:
- Trưởng Thư ký nói, nếu có thay đổi gì anh ấy sẽ thông báo cho tôi.
Phương Chính hài lòng gật đầu. Hôm nay là ngày đi làm đầu tiên của Từ Quân Nhiên mà cậu ta làm được như thế này là vượt ra ngoài dự kiến của ông. Nghĩ rồi, ông nói:
- Nếu có chuyện gì thì cậu chú ý một chút. Hôm nay, có mấy cán bộ muốn tới gặp tôi để báo cáo công tác. Nếu họ đến, cậu dẫn vào gặp tôi.
Dừng một chút, ông lại nói tiếp;
- Tuần sau, tôi có ý định đi xuống cơ sở. Cậu hãy đi cùng với tôi
Bạn cần đăng nhập để bình luận