Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 476: Bí thư Từ ra tay.

- Bước tiếp theo, trọng điểm công tác của xã, là phải làm tốt công tác cày bừa vụ xuân và xây dựng chợ nông sản.
Câu nói của Từ Quân Nhiên, khiến tất cả mọi người đều trở nên tập trung. Dù sao đối với công tác nông thôn tại cơ sở mà nói, những điều này là rất thiết thực.
Nhìn về phía Cát Đại Tráng, Từ Quân Nhiên bình tĩnh nói:
- Trưởng làng, bước tiếp theo tôi muốn tới từng thôn kiểm tra công tác chuẩn bị cày bừa vụ xuân, việc xây dựng chợ nông sản, anh phải tập trung một chút.
Cát Đại Tráng vẻ mặt không thay đổi, gật gật đầu:
- Bí thư yên tâm, tôi nhất định không phụ kì vọng của anh.
Nghe họ nói vậy, vẻ mặt của Hoàng Hải liền thay đổi, mở miệng định nói gì, lại thoáng nhìn sắc mặt của Từ Quân Nhiên, cuối cùng không nói nữa.
Lúc gần kết thúc cuộc họp, Từ Quân Nhiên dường như vô tình hỏi Cát Đại Tráng:
- Đúng rồi, lão Cát, tôi nghe nói mỏ Huỳnh thạch của xã chúng ta hiện tại đã được cho nhận thầu rồi?
Cát Đại Tráng khẽ giật mình, gật đầu nói:
- Đúng, Bí thư, chuyện này bên phía huyện dặn dò, đã cho nhận thầu ba năm rồi.
Tâm trạng của y khá tốt. Từ Quân Nhiên đã giao chuyện chợ nông sản cho mình, vậy có nghĩa mình có thể hoàn thành chuyện đã đồng ý với Lôi Bạo, tới lúc đó Lôi công tử chắc chắn sẽ không để mình bị thiệt, nói không chừng còn có thể mò được không ít lợi ích. Cho nên khi Từ Quân Nhiên hỏi chuyện mỏ Huỳnh thạch, y không để ý lắm, rất phối hợp.
Lúc này, chế độ nhận thầu mới bắt đầu được vài năm. Người có bản lĩnh nhận thầu được cả mỏ khoáng sản, hoặc là có bối cảnh, hoặc là có gan lớn, loại người nào cũng không hề dễ đối phó. Cho dù Từ Quân Nhiên định có ý đồ gì, Cát Đại Tráng cũng không đánh giá cao những suy nghĩ đó của hắn đối với mỏ đá Huỳnh thạch, đương nhiên Cát Đại Tráng nói hết những gì mình biết, không giấu diếm gì.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu nói:
- Tôi nghĩ thế này, liệu chúng ta có nên lấy thêm chút phí nhận thầu từ các nhà thầu của mấy mỏ Huỳnh thạch không? Hơn nữa tôi đang cân nhắc, có có nên sát nhập mấy nhà máy gia công phấn hoạt thạch trong xã không. Nhiều nhà máy gia công nhỏ rải rác như vậy có vẻ không ổn, phải hình thành quy mô hóa, thâm canh hóa kinh doanh mới ổn.
Nghe Từ Quân Nhiên nói vậy, cán bộ trong phòng họp cảm thấy có chút choáng váng. Cho dù là nâng phí nhận thầu mỏ Huỳnh thạch, hay là chuyện sát nhập nhà máy phấn hoạt thạch, đối với những cán bộ suốt ngày chỉ tiếp xúc với nông dân như họ mà nói, đều thực sự có chút xa vời. Họ cho rằng, mỗi câu hiện tại Từ Quân Nhiên nói, đều giống như người điên nói mớ. Tạm thời chưa nói tới chuyện nâng mức phí bỏ thầu mỏ đá Huỳnh thạch. Mọi người đều cho rằng có phải Bí thư trẻ tuổi này đầu óc có vấn đề không, lẽ nào hắn không biết nhà máy phấn hoạt thạch nay thực sự liên quan tới lợi ích của bao nhiêu người sao? Hắn làm vậy, lẽ nào không sợ dây vào tổ ong vò vẽ sao?
Đám người còn chưa kịp phản ứng, Từ Quân Nhiên đã tiếp tục nói:
- Ngoài ra, tôi thấy cũng phải điều chỉnh nhà máy dệt trong xã, đã tới mức không trả nổi lương rồi, còn cứng đầu làm gì? Lẽ nào công nhân phải nuôi gia đình bằng nguồn trợ cấp của chính quyền sao? Lão Cát, anh gọi người kiểm tra sổ sách của nhà máy dệt, tôi thấy Điền Hồ khá nhanh nhẹn, bảo anh ta liệt kê hết danh sách doanh nghiệp nợ tiền nhà máy dệt, tôi nghĩ cách đòi lại tiền. Nhà máy dệt của chúng ta có người có thiết bị, lẽ nào ngoài việc đợi miệng ăn núi lở không còn cách nào sao?
Tất cả mọi người ngây ngẩn. Lúc này đám người mới hiểu, vốn dĩ trong lòng Bí thư Từ đã quyết định từ lâu rồi, buổi họp ngày hôm nay, phần quan trọng nhất hóa ra chính là phần cuối này. Tất cả những gì nói lúc trước, chẳng qua chỉ là bước dạo đầu mà thôi.
Lúc này, không ai có thể nói gì nữa rồi. những người vừa mới mở miệng đưa ra ý kiến trồng thuốc lá đã chứng minh là không có cách nào cả. Về phần người phản đối mạnh mẽ nhất là Cát Đại Tráng thì lại không tiện phát biểu. Dù sao vừa rồi Từ Quân Nhiên vừa tặng y một quả táo ngọt ngào, để y phụ trách xây dựng chợ nông sản, chuyện lớn như vậy cũng giao cho y, nếu lúc này Cát Đại Tráng đưa ra ý kiến phản đối Từ Quân Nhiên, vậy chẳng phải là quá quá đáng sao. Phải biết rằng, trên quan trường mọi người đều phải tuân thủ một vài quy định, cái đó gọi là làm việc thì dựa vào quy tắc ngầm, trị người thì đường đường chính chính. Trên quan trường có rất nhiều chuyện chỉ có thể làm mà không thể nói, rất nhiều việc chỉ có thể nói mà không thể làm, không hiểu được sự biến hóa trong đó, đều sẽ bị rơi đầu.
Huống hồ trên quan trường làm quan có một quy tắc: đó là không được tham cả bất cứ chuyện gì. Anh nhất định phải để lại chỗ trống cho người khác, anh phải cho người khác cũng có được chút gì đó, anh phải đồng thời đáp ứng lòng tự trọng của người làm quan cũng như yêu cầu về mặt lợi ích của người ta; anh khiến những ông quan khác chỉ có hai bàn tay trắng, anh ép đồng nghiệp tới chân tường, chỉ để lại cho họ một con đường phải liều mạng đấu với anh, cuối cùng ngay cả bản thân anh cũng tay trắng.
Cho nên, giữa mọi người đều phải tuân thủ một vài quy tắc bất thành văn, giống như lúc bắt đầu cuộc họp hôm nay Từ Quân Nhiên giữ thể diện cho Cát Đại Tráng, sắp xếp y phân quản rất nhiều công tác béo bở. Trên thực tế chính là tung ra một tín hiệu và mồi nhử đầy thiện ý. Giả sử về sau Cát Đại Tráng không nghe lời, đó chính là Cát Đại Tráng không tuân thủ quy tắc. Tới lúc đó nếu Từ Quân Nhiên dùng cách gì, truyền ra ngoài cũng sẽ không sợ người khác bất mãn và chỉ trích gì.
- Bí thư Từ, cứ làm theo ý cậu đi.
Đến mức này, đương nhiên sẽ không ai đưa ra ý kiến phản đối, Cát Đại Tráng là người đầu tiên giơ tay đồng ý. Dù sao hiện tại cũng không đủ sức cứu vãn cục diện. Chi bằng nhanh chóng một chút, còn có thể thể hiện là bản thân biết tiến thoái.
Những người khác cũng đều nhao nhao tỏ vẻ đồng ý. Đây chính là lợi ích của công tác ở cơ sở. Trong tình huống, chỉ cần ý kiến của nhân vật đứng đầu không quá bất hợp lý, có rất ít người sẽ đưa ra ý kiến phản đối.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Chuyện mỏ Huỳnh thạch, đợi mấy ngày nữa sau khi tôi xem xét xong công tác cày bừa vụ xuân trong xã xong, xã trưởng Cát và Bí thư Phạm lão đi cùng tôi một chuyến.
Cát Đại Tráng và Phạm Thụ Lâm đều gật đầu đồng ý. Đối với họ mà nói, đây là chuyện tốt, đương nhiên sẽ không có ý kiến phản đối.
Sau khi tan họp, Từ Quân Nhiên nói với Hoàng Hải:
- Lão Hoàng, tìm tài liệu về nhà đầu tư hiện đang nhận thầu mỏ Huỳnh thạch, tôi xem xem.
Đã chuẩn bị tăng phí nhận thầu mỏ Huỳnh thạch, Từ Quân Nhiên đương nhiên phải tìm hiểu một chút, nghiên cứu xem thần tiên phương nào chiếm cứ bảo địa phong thủy này, tránh khi đó luống cuống đắc tội với người khác.
Đương nhiên Hoàng Hải hiểu cách nghĩ của Từ Quân Nhiên, gật đầu nói:
- Bí thư yên tâm, tôi lập tức bảo người chuẩn bị.
Dừng một chút, y nói tiếp:
- Bí thư, lần trước cậu bảo tôi điều tra người nhặt được vàng ở trong thôn chúng ta là nhặt được ở đâu, còn phải điều tra tiếp không?
Đây là công tác bí mật Từ Quân Nhiên giao cho y, mặc dù cảm giác có chút kì lạ, nhưng Hoàng Hải vẫn làm theo lời Từ Quân Nhiên. Hôm nay trên hội nghị nghe thấy có những quy hoạch như vậy đối với sự phát triển tương lai của xã, y thực sự không hiểu, Bí thư Từ này trong hồ lô rút cục đựng thứ thuốc gì, lẽ nào vị Bí thư trẻ tuổi này cho rằng xã Trường Thanh này còn có mỏ vàng hay sao?
Từ Quân Nhiên cười gật đầu:
- Đương nhiên, chuyện này anh phải làm nhanh một chút.
Mình đã định khoán trắng mỏ vàng, Từ Quân Nhiên nhất định phải làm rõ tài liệu về mỏ vàng trước đã, như vậy mới có lợi cho việc thông báo nhận thầu.
Mặc dù Hoàng Hải không biết Từ Quân Nhiên có ý gì, nhưng rốt cục là lãnh đạo dặn dò, cũng đành gật đầu đồng ý.
Buổi chiều, Hoàng Hải đích thân mang tài liệu tới. Từ Quân Nhiên xem, hiện tại có hai doanh nghiệp nhận bao thầu mỏ Huỳnh thạch của xã Trường Thanh. Doanh nghiệp chính là một tổng công ty khai thác kinh tế thành lập hai năm trước của thành phố Song Tề. Một người bản địa tên là Tôn Mậu Vinh là nhân viên của họ, cư trú tại quê nhà làm giám đốc mỏ. Công ty còn lại là công ty khai thác mỏ thành phố Binh Châu, là một ông chủ kinh doanh tư nhân tỉnh thành Binh Châu tỉnh Tùng Hợp. Xã cử tới hai Bí thư của mỏ lên tên là Trần Đại Xuyên, là lão Bí thư chi bộ thôn Tân Kiến, chuyên môn phối hợp quan hệ với hai mỏ. Có hai người bản địa Tôn Mậu Vinh và Trần Đại Xuyên ở bên trong, cuối cùng chẳng ai dám gây chuyện với mỏ than, việc sản xuất trên mỏ than cũng rất ổn định. Nhưng chỉ là vừa nhắc tới trả phí bao thầu, sẽ phải cuốn lưỡi tốn hơi thừa lời, nhân vật số một không ra mặt thì không làm xong.
Từ Quân Nhiên cười lạnh gật gật đầu:
- Cậu chuẩn bị một chút, bảo xã trưởng Cát và Bí thư lão Phạm, chúng ta tới mỏ than xem qua, chăm sóc mấy ông chủ này.
Trong lòng hắn đã quyết, cho dù phía sau hai ông chủ này có hậu thuẫn như thế nào, mình cũng phải rút răng từ trong miệng cọp.
Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Hoàng Hải gọi đầy đủ mọi người, ngoài Cát Đại Tráng và Phạm Thụ Lâm, Hoàng Hải còn gọi cả chủ nhiệm văn phòng doanh nghiệp Đinh Tử Đạt và giám đốc Sở tài chính lão Lý. Dù hai người cũng có chút quan hệ với chuyện đi lần này, cũng coi như là những lãnh đạo bộ ngành có liên quan. Từ Quân Nhiên không có ý kiến gì. Phần lớn doanh nghiệp và núi quặng trong thôn Trường Thanh đều tập trung ở khu vực phía trung bắc của thôn, đây là vì liên quan tới Mã Tụ Bảo trước đó, mình vừa hay tiện xem xét một vài doanh nghiệp trong xã.
- Lão Hoàng, chúng ta đi xem nhà máy dệt trước đã.
Từ Quân Nhiên ngồi trong xe Jeep, dặn dò Hoàng Hải.
Hoàng Hải gật gật đầu:
- Vâng, Bí thư.
Đám người tới nhà máy dệt, Điền Hồ sớm đã dẫn người đợi ở đây. Sản lượng hàng năm của nhà máy dệt chỉ hơn trăm ngàn, căn bản không phải là nhà máy lớn lắm. Hơn nữa sản lượng hàng năm còn kém xa so với tiêu chuẩn thấp nhất của ngành. Nếu không phải núi cao hoàng đế xa, e rằng sớm đã bị đóng cửa rồi. May là hiện tại dân chúng dù sao cũng thấy giá cả thấp, đường đi gần, cho nên có thể cạnh tranh với sản phẩm từ bên ngoài nhập vào, vẫn có thị trường có định mức tương đối ở trong vùng, có thể duy trì sản xuất. Từ Quân Nhiên đã tìm hiểu về Điền Hồ này. Mặc dù có chút trụy lạc, nhưng không phải loại người tham ô. Bình thường thích đồ trong cốc, nhưng vấn đề liên quan tới nhà máy, lại không hàm hồ. Nếu không phải y liều mạng lợi dụng quan hệ của mình không ngừng vay tiền ở ngân hàng, nhà máy dệt đã không thể duy trì tiếp tục nữa từ lâu rồi.
- Điền lão hổ, anh nói đi, nhà máy này có cần làm tiếp không?
Đứng ở cửa nhà máy, Từ Quân Nhiên chỉ vào cửa nhà máy cỏ mọc đầy hỏi Điền Hồ.
Điền Hồ sững sờ, cười khổ nói:
- Bí thư, không dám giấu anh, hiện tại chúng tôi chẳng qua là ngày nào cũng làm việc cho ngân hàng mà thôi.
Từ Quân Nhiên cười cười:
- Đúng vậy, mấy năm nay nhà máy dệt chỉnh thể không đồng bộ, quy mô sản xuất không mở rộng chút nào, nợ ngân hàng ngược lại lại tăng lên, giám đốc nhà máy như cậu, phải có trách nhiệm đó.
Lời vừa nói ra, không khí lập tức trở nên có chút căng thẳng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận