Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 651: Tìm nhà đầu tư.

Từ Quân Nhiên nhìn cô gái trước mặt rồi cười hỏi:
- Cô tên là gì?
Người nhân viên phục vụ ngây người trong giây lát rồi tự nhiên cười trả lời:
- Tôi là Thư Sướng, Thư trong thư xá dư, Sướng trong sướng khoái.
Từ Quân Nhiên gật đầu cười:
- Tên rất hay, còn biết cả Thư xá dư, xem ra cô cũng đã từng đi học.
Mặt Thư Sướng lộ ra vẻ thản nhiên:
- Tôi đã tốt nghiệp cấp 2, học 2 năm cấp 3 thì nghỉ không đi học nữa.
Nghe thấy mấy lời này, Từ Quân Nhiên cũng hiểu, có lẽ hoàn cảnh gia đình không cho phép cô ta tiếp tục đi học. Chuyện như vậy thường thấy ở nông thôn, với lối truyền thống trọng nam khinh nữ. Hơn nữa, gia đình khó khăn, con gái học hết cấp 2 đã là chuyện không hề dễ dàng.
Vừa nói chuyện, họ đã đi tới cửa phòng khách. Thư Sướng ra hiệu mời Từ Quân Nhiên, Từ Quân Nhiên mỉm cười, cất bước đi vào bên trong.
Đi tới cửa, Thư Sướng vừa mỉm cười gật đầu với Từ Quân Nhiên, vừa mở cửa cho hắn. Không biết vì sao, Từ Quân Nhiên cảm thấy, trong nụ cười đó có một cảm giác gì đó khiến người ta thấy rất thoải mái, như sự mát lạnh chợt đến vào mùa hè, thoáng cái đã hóa giải mọi sự buồn chán trong lòng.
Tuy Từ Quân Nhiên là người đứng thứ hai huyện Nhân Xuyên, có địa vị người khác mong chờ, nhưng hắn cũng có những nỗi khổ và những buồn rầu mà người khác không có. Người dân có niềm vui của người dân, làm lãnh đạo có nỗi phiền muộn của việc làm lãnh đạo. Sự phiền muộn của hắn không phải là vấn đề mua nhà, việc làm, áp lực học hành của con cái như bao người khác, mà là những phiền muộn đến từ việc phải chịu đựng, phải ẩn nhẫn trong con đường làm lãnh đạo. Từ Quân Nhiên hiểu rất rõ điều này. Lúc còn ở huyện Phú Nhạc, Từ Quân Nhiên là bí thư huyện ủy, là người đứng đầu có quyền nói một không hai. Ở huyện vùng sâu vùng xa như vậy, mọi thứ đều do hắn quyết định, mọi người đều phải xoay quanh hắn. Tuy chỉ làm việc ở đó hơn một năm, nhưng hắn lại khiến một huyện lạc hậu có được những biến đổi to lớn. Đến nay, còn chưa tới 2 năm, huyện Phú Nhạc đã trở thành nơi chuyên trồng lương thực thực phẩm của toàn tỉnh, diện mạo thay đổi nhiều so với trước.
Chính vì nguyên nhân đó, trong mắt các lãnh đạo trên tỉnh, Từ Quân Nhiên đã để lại một ấn tượng rất tốt về lĩnh vực kinh tế. Bình tĩnh mà xem xét, ngay cả lãnh đạo thành ủy Đan Giang cũng phải thừa nhận, Từ Quân Nhiên có khả năng làm việc trong lĩnh vực kinh tế. Nhưng, Trần Tinh Duệ lại điều hắn từ huyện Phú Nhạc tới một huyện nghèo như huyện Nhân Xuyên, cũng chỉ là muốn có thể dành cho Từ Quân Nhiên một sân khấu để hắn mặc sức thi triển khả năng của mình. Thế nhưng từ Song Tề tới Đan Giang, từ bí thư huyện ủy thành chủ tịch huyện, tuy nói tương lai sắp tới cũng tốt, có cơ hội thăng tiến, nhưng chức vụ thì đã giảm đi một bậc. Về phương diện sử dụng quyền lực, từ người đứng đầu tối cao trở thành người đứng thứ hai. Sự thay đổi trong chức vụ này khiến hắn thấy không thích hợp lắm, nhưng vẫn rất thích.
Dù gì thì trong chốn quan trường, không có vị trí số một vĩnh viễn, cũng không có vị trí thứ hai vĩnh viễn. Không làm người đứng thứ hai sẽ khó trở thành người đứng đầu. Từ người đứng thứ hai lên vị trí người đứng đầu là một cú nhảy vọt, đồng thời, từ vị trí số một chuyển xuống vị trí thứ hai cũng lại là một lần nhảy vọt khác. Đó là con đường đi tới vị trí số một lớn hơn, là con đường bắt buộc phải đi nếu muốn thăng thiên, chẳng ai tránh nổi.
Hiện nay Từ Quân Nhiên phải rất cẩn thận, dù sao thì Trần Tinh Duệ và Quách Hồng Đào đã đi, với hắn mà nói đây là một tổn thất rất lớn. Không nói đến việc ngọn núi để mình dựa vào đã không còn, vị bí thư thành ủy mới nhậm chức còn không vừa lòng với hắn, hắn biết. Hơn nữa, trước đây, Từ Quân Nhiên đã dự định làm chức chủ tịch huyện này. Trải qua một loạt những thay đổi, hắn cũng có những khát vọng của riêng mình, đồng thời cũng xây dựng cho mình những thế lực riêng biệt, dĩ nhiên cũng không muốn đối lập với bí thư huyện ủy Bạch Lâm.
Kiếp trước, Từ Quân Nhiên đã từng làm trợ lý của chủ tịch thành phố, lúc đó, hắn còn chưa quen lắm, làm gì cũng phải xin chỉ thị của người đứng đầu, làm gì cũng phải nhìn sắc mặt của người đứng đầu, trong lòng thật sự rất khó chịu. Thời gian càng dài, dần dần đã học được cách ẩn nhẫn, chịu đựng, mới có thể đi từ chỗ không thích ứng được tới chỗ biết cách thích ứng. Hắn hiểu rõ, làm theo cấp trên là để người khác làm theo mình. Như kiểu vuốt mông ngựa, mục đích của việc đó cũng như để mình có thể cưỡi ngựa một cách thuần thục, đạo lý vô cùng đơn giản.
Hiện nay, Từ Quân Nhiên hiểu rất rõ về chuyện ở thị trấn Đào Hoa. Trên thực tế, vấn đề giữa hắn và Bạch Lâm chỉ là những bất đồng về chính trị mà thôi. Tuy xuất phát điểm của hai người đều tốt, nhưng ai cũng không thể chấp nhận quan điểm của đối phương. Xét một cách bình tĩnh, điều này khiến Từ Quân Nhiên thấy rất tủi thân, rõ ràng, hắn không tán thành làm như vậy, nhưng lại không thể không nhân nhượng vì lợi ích toàn cục. Hắn không có khả năng ngăn chặn cách làm của Bạch Lâm, chỉ có thể để ông ta làm mà thôi. Đó chính là chính trị, vừa khiến cho người ta vô cùng sung mãn, vừa khiến cho người ta vô cùng sầu não. Như thể trong lòng đầy bực dọc nhưng lại không tìm được chỗ phát tiết.
Vừa rồi, trong lúc lơ đãng, mùi hương thoang thoảng trong thang máy, nụ cười nhẹ nhàng đó như thể một giải dược tươi mái hóa giải mọi nỗi phiền muộn trong lòng hắn, khiến hắn có thể cảm nhận được sự tốt đẹp của cuộc sống. Nếu hắn không phải là lãnh đạo huyện ủy, không mang trên mình chức danh chủ tịch huyện, nụ cười đó có còn dành cho hắn nữa hay không? Thư Sương, quả thật là một cái tên hay. Sao trước đây hắn chưa từng gặp cô gái này, có phải là người mới tới không? Từ Quân Nhiên vừa nghĩ vậy, vừa bước vào phòng họp.
Đây không phải là lần đầu tiên Hà Xương Thịnh gặp Từ Quân Nhiên. Từ Quân Nhiên hiểu rõ gia cảnh của người đàn ông trung niên hói đầu này, nghe nói là người thân của một gia tộc lớn ở Ma Cao. Còn về chuyện thật hay giả thì hắn vẫn chưa biết. Chỉ có điều, Từ Quân Nhiên cũng chẳng quan tâm. Cái hắn cần làm là kinh doanh, chỉ cần đối phương có thể đầu tư, có một số thứ không cần phải điều tra kỹ làm gì.
Lúc Từ Quân Nhiên đi vào, đám người Quan Ba đang nói gì đó với Hà Xương Thịnh, thấy Từ Quân Nhiên đi vào, bọn họ liền đứng dậy tiếp đón.
- Chủ tịch Huyện Từ, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Hà Xương Thịnh cười nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cười ha hả, gật đầu:
- Đúng vậy, ông chủ Hà chính là thần tài của huyện Nhân Xuyên chúng tôi đó.
Hà Xương Thịnh ngại ngùng khiêm tốn, ông ta cũng không dám ra vẻ với vị chủ tịch huyện Từ có mối quan hệ không tầm thường với ông trùm Lý ở Hương Giang này.
Sau khi chào hỏi khách khí, Quan Ba vừa cười vừa nói:
- Chủ tịch Huyện, ngài không biết đấy chứ, ông chủ Hà đã tới huyện chúng ta 4, 5 ngày, đi khảo sát nhiều nơi rồi đó.
Từ Quân Nhiên hơi sửng sốt. Hắn đã hiểu, Hà Xương Thịnh đi khảo sát mọi nơi, xem xét tình hình của huyện Nhân Xuyên liệu có phải giống những gì hắn đã nói hay không. Dù sao, nếu người ta đã muốn đầu tư, thực sự đổ tiền vào huyện, ngộ nhỡ có chuyện gì, tổn thất là rất lớn.
Từ Quân Nhiên mỉm cười nói với Hà Xương Thịnh:
- Dù thế nào thì ông chủ Hà vẫn muốn tiết kiệm tiền cho tôi phải không?
Hà Xương Thịnh khách khí nói:
- Không phải đâu. Làm chuyện gì tôi cũng có một nguyên tắc, trước khi chưa đưa ra quyết định thì không muốn khua chiêng gõ trống, lại càng không muốn đi làm phiền người khác. Tôi và trợ lý đi khảo sát một tuần, phải quyết định đầu tư vào huyện Nhân Xuyên mới dám quấy rầy chủ tịch huyện Từ.
Nghe ông ta nói vậy, Từ Quân Nhiên rất vui. Hắn hiểu rõ ý của Hà Xương Thịnh, sở dĩ ông ta không thông báo cho bên huyện, chủ yếu là vì còn chưa quyết định chắc chắn chuyện này. Quan trọng nhất ông ta cũng muốn tìm hiểu về tình hình thực tế, như vậy mới có thể quyết định được xem có nên đầu tư hay không. Chỉ cần dựa vào điểm này, Hà Xương Thịnh không hề giống những nhà đầu tư khác, hắn cũng biết, sở dĩ bây giờ ông ta mới ra mặt, là vì ông ta đã quyết định đầu tư. Hắn vui vẻ đáp:
- Ông chủ Hà khách sáo quá, cho dù ông đầu tư hay không, nếu ông đã tới đây thì như đã là người nhà của chúng tôi, sao có thể nói ra phiền phức được cơ chứ?
Hà Xương Thịnh cười nói:
- Chủ tịch Huyện Từ đừng nói vậy, về sau tôi còn có nhiều chuyện phải tìm ngài. Nếu việc hợp tác của chúng ta đã bắt đầu, chủ tịch huyện như ngài nhất định phải cho nhà đầu tư như tôi uống thuốc an thần đó.
Từ Quân Nhiên cười ha hả:
- Chỉ cần ông chủ Hà cần, tôi chỉ mong ông thường xuyên đến tìm tôi mà thôi. Những ưu đãi của huyện chúng tôi, chắc phó chủ tịch huyện Quan đã nói với ông rồi? Tôi xin cam đoan với ông, có bất cứ việc gì cần bên phía nhà nước hỗ trợ, ông chủ Hà cứ nói, chúng tôi không sợ phiền phức, cũng không sợ phân kỳ, tất cả cùng phát triển là tốt rồi.
- Cám ơn chủ tịch huyện Từ đã quan tâm. Thật ra, trước khi đến huyện Nhân Xuyên, tôi đã tới một thành phố của Liêu Đông để kháo sát mấy ngày. Nếu nói đến tài nguyên, tài nguyên bên đó cũng rất phong phú, nhưng tôi cảm thấy môi trường ưu đãi của họ không tốt bằng bên phía các ngài. Vì thế tôi cũng không liên hệ với bên phía lãnh đạo mà thuận đường tới huyện Nhân Xuyên các ngài. Qua mấy ngày khảo sát, tôi thấy tình hình cũng không tồi. Sáng nay, tôi đã tìm hiểu về các chính sách ưu đãi từ phía phó chủ tịch huyện Quan, cũng không còn vấn đề gì khác. Hiện nay, chỉ còn một nghi vấn, nếu chúng tôi đầu tư xây dựng nhà máy, nhà nước có thể chuyển quyền sử dụng mảnh đất trống phía nam thị trấn Đào Hoa cho chúng tôi sử dụng được hay không?
Từ Quân Nhiên nhíu mi, nhìn Quan Ba mặt có vẻ hơi khó chịu, nhưng vẫn không lên tiếng.
Quả thật, ở phía Nam thị trấn Đào Hoa có một mảnh đất trống, nhưng quyền sử dụng của mảnh đất này thuộc về Đảng ủy thị trấn Đào Hoa. Nói trắng ra, chuyện này phải có được sự đồng ý của bí thư Đảng ủy thị trấn Đào Hoa – Vương Mãnh mới được. Nếu không, cho dù bên phía Cục Đất đai có đồng ý, lúc đến phía lãnh đạo thị trấn Đào Hoa cũng sẽ bị chặn lại. Không chừng, còn xảy ra chuyện phiền phức. Nhưng, trước đây, Vương Mãnh đã từng nói đến chuyện của mảnh đất này trong cuộc họp Đảng ủy và nhận được sự ủng hộ của Bạch Lâm. Không biết hai người đã thỏa thuận gì với nhau, nhưng thái độ kiên quyết của Bạch Lâm cho thấy, ít nhất phải đầu tư hơn 10 triệu NDT mới có thể vào được mảnh đất đó. Nhưng hạng mục đầu tư của Hà Thịnh Xương, nhiều nhất cũng chưa đến 1 triệu NDT, cách yêu cầu của Bạch Lâm vẫn còn rất lớn. Có sự hạn chế này, Từ Quan Nhiên cũng thấy hơi khó, nên liền quay đầu nhìn về phía Quan Ba:
- Anh Quan, anh và ông chủ Hà đã nói chuyện này chưa?
Quan Ba gật đầu:
- Tôi nói rồi, mảnh đất đó quả thật hơi khó. Trên thường ủy đã thảo luận chuyện này rồi, cần số vốn đầu tư đạt tới một mức độ nhất định mới được cho phép sử dụng.
Từ Quân Nhiên gật đầu. Nếu rõ ràng Hà Thịnh Xương đã biết quy định của huyện ủy mà ông ta vẫn còn muốn có mảnh đất đó, chứng tỏ, ông ta không muốn xây nhà máy ở mảnh đất bên phía thôn Thanh Sơn. Từ Quân Nhiên biết, mảnh đất được quy hoạch ở huyện Thanh Sơn đang là một bãi tha ma. Sau cải cách mở cửa, bên đó đã mở không ít nhà máy nhỏ. Nếu xem xét về địa thế, nơi đó cũng không tồi. Nhưng tổng giá trị công nghiệp và vị trí giao thông thì không bằng thị trấn Đào Hoa. Người kinh doanh luôn quan tâm đến phong thủy. Chỉ cần là những người tới đầu tư, sau khi biết chuyện này đều không muốn tới đó.
Trên thực tế, ý kiến của Từ Quân Nhiên về chuyện này cũng không giống Bạch Lâm. Từ Quân Nhiên cảm thấy, thay vì để trống mảnh đất bên phía thị trấn Đào Hoa, không bằng hạ thấp tiêu chuẩn của mình để thu hút các nhà đầu tư bên ngoài sẽ tốt hơn. Thế nhưng, Bạch Lâm lại vẫn giữ lợi ích lâu dài của mình, thà thiếu còn hơn làm ẩu, phải biến mảnh đất ở thị trấn Đào Hoa thành một khu vực khởi điểm kinh tế. Từ Quân Nhiên đã sớm nghe về chuyện thương nhân Lĩnh Nam, Hương Giang rất để ý đến phong thủy. Nếu từ chối yêu cầu của Hà Xương Thịnh, chỉ sợ hạng mục đầu tư sẽ không thành. Nhưng hiện nay, hắn lại không có quyền đáp ứng, chỉ có thể nói chuyện trước với Hà Xương Thịnh, sau đó sẽ thương lượng với Bạch Lâm sau.
Nghĩ đến đây, Từ Quân Nhiên cười ha hả nói:
- Ông chủ Hà này, ông bí mật tới huyện Nhân Xuyên chúng tôi, quả nhiên đã hiểu rõ về tình hình nơi đây. Thế này đi, cũng đến giờ ăn cơm rồi, chúng ta cũng không thể chịu bụng đói để bàn chuyện làm ăn được. Tới nhà hàng đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.
Hà Xương Thịnh là người thông minh. Nếu chủ tịch huyện Từ không trực tiếp từ chối ông ta, điều đó chứng tỏ chuyện này vẫn còn có điểm có thể thương lượng được. Vì thế, ông ta mới cười nói:
- Chủ tịch Huyện Từ nói đúng ý tối rồi đó. Binh pháp có nói, biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng, nhưng rồi cũng phải nhớ một đạo lý Dục tốc bất đạt.
Từ Quân Nhiên cười ha hả, gật đầu, xem như đã đồng ý với lời nói của Hà Xương Thịnh.
Một nhóm người vào nhà hàng ăn cơm. Nói thật ra, Từ Quân Nhiên không thích tham gia tiệc tùng, nhưng nhiều khi cũng phải tham gia vì tính chất công việc, không tham gia cũng không được. Nhiều khi, những chuyện không thể bàn được trong văn phòng lại có thể quyết định được trên bàn rượu. Mối quan hệ của nhiều người đã được hình thành từ trên bàn ăn như vậy.
Bữa tiệc lần này cũng như vậy. Uống mấy chén rượu, Hà Xương Thịnh nhiệt huyết sôi trào, luôn mồm cam đoan với Từ Quân Nhiên. Hiện nay, tuy công ty của ông ta mới chỉ đầu tư 1 triệu NDT, nhưng chỉ cần nhà máy của ông ta đi vào hoạt động sẽ có thể thu hút được thêm nhiều khách hàng tới đầu tư, cam đoan có thể làm được, 10 triệu NDT đã tính là gì cơ chứ? Đến lúc đó sẽ hình thành một dây chuyền sản xuất gia công sản phẩm nông sản. Từ Quân Nhiên nghe thế rất vui, liên tiếp chúc rượu Hà Xương Thịnh. Hắn nghe ra, tuy Hà Xương Thịnh có chút quá lời, nhưng cũng không thể không thừa nhận ông ta nói rất có lý. Chỉ cần ở đây hình thành một dây chuyền sản xuất nông sản, không chỉ về mặt công nghiệp mà còn có thể thúc đẩy nông nghiệp ở địa phương. Cái gì mới là dài hạn? Đó mới chính là dài hạn đích thực, không chỉ quyết định bởi số vốn đầu tư nhiều hay ít, mà còn phải xem xét đến tiềm lực phát triển và tác dụng thúc đẩy mà nó đem lại. Hắn nghĩ, có lý do này, hắn cũng dễ thuyết phục Bạch Lâm hơn.
Lúc ăn xong đã là chiều. Từ Quân Nhiên bảo người đưa Hà Xương Thịnh về nhà khách nghỉ ngơi, còn mình thì dời khỏi khách sạn, bảo Vương Hiểu Long đưa về văn phòng.
Từ Quân Nhiên ngồi trong phòng làm việc, nhấp mấy ngụm trà, vào tắm qua rồi đi ngủ. Lúc tỉnh lại đã là hơn 5 giờ chiều. Đúng lúc hắn đang định đi thì có tiếng gọi cửa dồn dập vang lên bên ngoài. Lúc ra ngoài thì thấy Lưu Hoa Cường lo lắng, căng thẳng đứng trước cửa phòng làm việc của mình.
Từ Quân Nhiên nhíu mày:
- Lão Lưu, có chuyện gì vậy?
Lưu Hoa Cường kinh hoảng, không còn phong thái của một vị chủ nhiệm văn phòng nữa, vừa nghe Từ Quân Nhiên hỏi đã trả lời:
- Chủ tịch Từ, không xong rồi, Hà Xương Thịnh bị công an huyện bắt rồi.
Từ Quân Nhiên giật mình trong giây lát nhưng rồi cũng nhanh chóng khôi phục lại tinh thần. Hắn hỏi không ngớt:
- Có chuyện gì vậy? Sao ông ta lại bị người của Cục công an bắt? Phạm vào tội gì sao?
Lưu Hoa Cường than thở:
- Hôm nay ông ta uống hơi nhiều, tới một quán karaoke trong huyện chơi. Không biết làm thế nào mà quen được một cô gái, hai người ra ngoài thuê phòng, không ngờ lại gặp đúng lúc Cục công an đi kiểm tra nên đã bị Cục công an bắt lại.
Từ Quân Nhiên nghe tới đó liền bất đắc dĩ lắc đầu:
- Anh gọi cho Cục công an, để Cục trưởng Trương thả người trước đã.
- Tôi đã gọi điện cho anh ta, nói rằng đầy là thương nhân nơi khác tới huyện Nhân Xuyên chúng ta đầu tư, bảo anh ta thả người. Nhưng anh ta lại nói, không cần biết ông ta là nhà đầu tư hay chỉ giả danh đầu tư để tới đây du sơn ngoạn thủy, chỉ cần ông ta nộp tiền phạt là sẽ được thả.
Lưu Hoa Cường khổ sở nói. Xem ra, bên phía Trương Hỉ Bân đã chịu thiệt thòi rồi. Dù sao thì hiện nay Trương Hỉ Ban cũng là Ủy viên thường vụ huyện ủy, Cục trưởng Cục công an. Trương Hỉ Bân cũng chẳng để ý mấy đến những người khác, chứ đừng nói đến một chủ nhiệm văn phòng huyện như Lưu Hoa Cường, dĩ nhiên là anh ta không làm gì được.
Nghe xong lời nói của Lưu Hoa Cường, Từ Quân Nhiên vô cùng tức giận, hắn bình tĩnh nói:
- Cái tên Trương Hỉ Bân này đúng thật là biết cách nói đấy. Cái gì mà đầu tư với đầu tư giả? Chuyện ở nhà máy day đay anh ta đã làm gì? Giờ phút này còn nói mấy lời nhảm nhí, đóng giả Bao Thanh Thiên với ai? Anh gọi điện nói với anh ta đây là ý của tôi, lập tức thả người!
Hắn thực sự vô cùng tức giận. Khó khăn lắm mới tìm được nhà đầu tư, nếu vì chút chuyện này mà hỏng mọi việc, hắn có thể làm thịt bất cứ ai cản đường họ.
Không ngờ sau khi nghe mấy lời này, Lưu Hoa Cường lại ấp a ấp úng, không dám nói.
Từ Quân Nhiên thấy bộ dạng của anh ta liền vô cùng tức giận:
- Anh có chuyện gì? Có gì thì nói, đừng có ấp úng như con gái thế…
- Chủ tịch Huyện Từ, tôi đã nhắc đến tên ngài khi nói với anh ta, anh ta vẫn không chịu. Nếu thật sự anh ta đã ăn cơm với chủ tịch huyện Từ, sao chủ tịch huyện Từ không gọi cho anh ta luôn?
Lưu Hoa Cường bất đắc dĩ nói với Từ Quân Nhiên. Anh ta nói hoàn toàn là sự thật. Quả thật, Trương Hỉ Bân không hề nể mặt hắn chút nào.
Từ Quân Nhiên cười lạnh bấm số điện thoại của Cục công an huyện, lúc này hắn mới phát hiện ra số điện thoại của văn phòng công an huyện không gọi được. Rõ ràng, anh ta cố ý không muốn nói chuyện với hắn, anh ta biết rõ hắn sẽ gọi điện thoại tới nên cố tình không đợi ở văn phòng để nghe điện thoại. Rõ ràng, anh ta cố ý gây khó dễ cho hắn đây mà. Nếu nhà đầu tư do Bạch Lâm tìm tới, có cho thêm hai lá gan, Trương Hỉ Bân cũng không dám làm loạn như vậy, chỉ có thể là anh ta đang muốn gây sức ép lên chủ tịch huyện như hắn mà thôi.
Từ Quân Nhiên rút một điếu thuốc, nghĩ đi nghĩ lại, trước tiên vẫn phải giải quyết vấn đề của Hà Xương Thịnh cái đã. Dù sao, chuyện này mà làm to ra rất khó chịu, ngộ nhỡ ảnh hưởng đến nhà đầu tư thì không hay cho lắm. Còn về tên Trương Hỉ Bân cứng đầu này, trong lòng Từ Quân Nhiên đã có quyết định. Đợi mọi chuyện được giải quyết xong, hắn nhất định phải đưa tên Cục trưởng Cục công an huyện này xuống, tưởng rằng huyện Nhân Xuyên này không ai có thể trị được anh ta sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận