Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 692.2: Chân tướng.

- Cháu ở đây xem ra là rất uy phong nha. So với lúc còn làm thư ký của Chủ tịch huyện Giang Nam thì oai hơn nhiều.
Tôn Tĩnh Vân nói.
Từ Quân Nhiên cười ha ha đáp lai:
- Sao có thể dùng từ uy phong để hình dung về cháu chứ, cháu là nô bộc tiêu chuẩn của nhân dân mà.
Tôn Tĩnh Vân hừ một tiếng nói:
- Nô bộc của nhân dân? Dì nói này, cháu trai yêu quý, Chủ tịch đại nhân, nô bộc tốt của nhân dân! Cháu dẫn bọn dì đi dạo một vòng, rốt cuộc là muốn làm gì hả?
Từ Quân Nhiên nở nụ cười, không quanh co lòng vòng nữa mà nghiêm túc trả lời lại:
- Cháu muốn để hai người thấy được tình hình hiện giờ của huyện Nhân Xuyên, nếu như có thể, cháu hy vọng dì có thể thuyết phục nhiều người khác đến huyện Nhân Xuyên đầu tư, cháu đảm bảo, chính phủ nhất định sẽ tạo nhiều điều kiện cùng với những chính sách ưu đãi dành cho mọi người.
Cả Tôn Tĩnh Vân lẫn Vương Hiểu Nhu đều sững sờ, hai người thật sự không ngờ Từ Quân Nhiên sẽ nói như vậy.
- Quân Nhiên, chị Vũ Tình đã từng nói, mặc dù công ty là do bọn em quản lý, nhưng tiền thì lại là của anh, nếu như anh muốn để bọn em bỏ tiền ra đầu tư thì cứ nói thẳng ra là được mà.
Vương Hiểu Nhu vội vàng nói với Từ Quân Nhiên, cô sợ Từ Quân Nhiên nhạy cảm, dù sao thì công ty hiện nay càng làm càng lớn, Lâm Vũ Tình nghiễm nhiên trở thành một tỉ phú, giá trị con người lên tới hàng tỉ, các cô vẫn luôn lo lắng Từ Quân Nhiên có thể sẽ sinh ra lòng bất mãn hay không?
Từ Quân Nhiên lắc đầu cười khổ:
- Tôi không phải là có ý đó. Ngay từ đầu tôi đã giao công ty cho các người quản lý thì tôi nhất định sẽ không muốn lợi dụng nó làm gì cả. Trong thương trường nói chuyện thương trường, nhà chúng ta làm kinh doanh buôn bán là làm kinh doanh buôn bán, tôi không thể vì mình làm quan ở đâu thì sẽ nghĩ đến chuyện để công ty của nhà mình đầu tư vào đó được, không nói đâu xa, hai vị ở Bắc Kinh kia chắc chắn sẽ không đồng ý.
Hắn không giống như những người khác, trong lòng mình rõ ràng là nghĩ như vậy nhưng lại không bao giờ nói ra mà chỉ dẫn ra một chút manh mối rồi cho đối phương tự mình đoán tâm tư của hắn.
Cho nên lúc này Từ Quân Nhiên chính thức giới thiệu cho Vương Hiểu Nhu cùng Tôn Tĩnh Vân về tình hình của huyện Nhân Xuyên, nguyên nhân rất đơn giản, Từ Quân Nhiên lấy thân phận là Chủ tịch huyện Nhân Xuyên đang trao đổi cùng hai nhà đầu tư Tôn Tĩnh Vân và Vương Hiểu Nhu.
Trong thương trường nói chuyện thương trường, thật ra không chỉ đơn giản như vậy.
Biết được ý tứ của Từ Quân Nhiên, Vương Hiểu Nhu cùng Tôn Tĩnh Vân liếc nhau một cái, Tôn Tĩnh Vân cười ha ha nói:
- Mặc dù huyện của cháu đã làm đường xong nhưng dì vẫn không thấy được chỗ này có ưu thế gì cả. Cháu cũng biết đấy, những ưu đãi mà cháu nói không chỉ chỗ này mà chỗ khác cũng có.
Từ Quân Nhiên cười ha ha, gãi đầu nói:
- Nhưng cháu có thể đảm bảo nếu như dì đầu tư ở huyện cháu, những chính sách ưu đãi kia sẽ là mãi mãi.
Tôn Tĩnh Vân sửng sốt, ngay lập tức hiểu được ý của Từ Quân Nhiên, dù sao thì xã hội ngày nay luôn thay đổi bất ngờ, không ai dám đứng ra đảm bảo thời kỳ cải cách có thể kéo dài bao lâu, vậy mà huyện Nhân Xuyên lại không bị rào cản bởi loại phiền toái đó. Chỉ dựa vào bản lĩnh của Từ Quân Nhiên mà lại dám đứng ra đảm bảo nếu đầu tư vào chỗ này sẽ không bao giờ bị mất cả chì lẫn chài.
Từ Quân Nhiên biết, Lâm Vũ Tình cùng hai cô nhất định sẽ đầu tư ở đây, còn về phần có thể thu hút được các nhà đầu tư khác tới đầu tư hay không, cái này còn phải xem tài nguyên của Nhân Xuyên thế nào đã, liệu có lọt được vào tầm mắt chú ý của người ta hay không mới là vấn đề. Cây ngô đồng tuy có nhưng Phượng Hoàng vàng lại đâu có dễ kiếm.
Buổi tối hôm đó, Từ Quân Nhiên tự mình xuống bếp, làm cho hai cô gái một bàn cơm, cũng gọi luôn cả em trai của Vương Hiểu Nhu đến, hai chị em gặp nhau liền sụt sịt không ngừng. Tuy Vương Hiểu Long không biết quan hệ của Vương Hiểu Nhu với Từ Quân Nhiên, nhưng nhìn hai người bọn họ thân mật như vậy, trong lòng liền hiểu được. Cậu ta có chút không đồng ý chuyện này lắm, nhưng nhìn thấy chị mình hạnh phúc như vậy nên cũng đành thôi không nói thêm gì. Cậu ta được Vương Hiểu Nhu nuôi dưỡng lớn lên, chị cả như mẹ, vì vậy nên không có gan lắm chuyện cản chuyện tình cảm của cô.
Ngày hôm sau, từ sáng sớm đã thấy Từ Quân Nhiên đến văn phòng, tuy nói mỹ nhân là mồ chôn của anh hùng, nhưng hắn vẫn không thể để nó làm cản trở chính sự của mình được.
Từ Quân Nhiên đốt một điếu thuốc, tựa lưng vào ghế suy nghĩ thất thần, đúng lúc này điện thoại trên bàn đột nhiên kêu, Từ Quân Nhiên cũng không xem là của ai liền nhấn nút nghe.
Trong điện thoại truyền đến tiếng của Lưu Hoa Cường:
- Chủ tịch, tôi đã tiến hành điều tra sơ bộ chuyện đầu tư của thị trấn Đào Hoa. Hiện tại ngài đang ở văn phòng đúng không? Tôi sẽ tới đó báo cáo tình hình cho ngài biết.
Từ Quân Nhiên không ngờ anh ta lại hành động nhanh đến như vậy, thật tình không biết Lưu Hoa Cường đã coi chuyện hắn giao phó thành thánh chỉ, cho dù bỏ làm cũng phải hoàn thành nhiệm vụ Chủ tịch huyện đại nhân giao cho.
- Anh tới đi, tôi đang ở văn phòng.
Từ Quân Nhiên gật đầu nói.
Hơn mười phút sau, Từ Quân Nhiên vừa hút thuốc vừa nhìn vào Lưu Hoa Cường đang ngồi đối diện, sau đó hỏi:
- Anh nói xí nghiệp hợp tác kia năm ngoái mới đến Nhân Xuyên?
- Đúng vậy, ông chủ của xí nghiệp đó họ Vương, nghe nói lúc còn ở phía Nam đã đắc tội với người khác, ngày nào cũng bị người ta tìm đến gây sự, ông ta là bị ép buộc nên không còn cách nào khác chỉ có thể chuyển toàn bộ công việc làm ăn đi nơi khác, sau đó ông ta đã đến huyện của chúng ta. Hình như ông ta là người nhà của Bí thư Vương Mãnh hay sao đó, cho nên đã nhờ vào quan hệ của anh ta nên đã đến thị trấn Đào Hoa làm kinh doanh.
Lưu Hoa Cường thành thật báo cáo lại những gì mình điều tra được cho Từ Quân Nhiên. Sau khi Từ Quân Nhiên giao phó nhiệm vụ này cho anh ta, Lưu Hoa Cường không dám chậm trễ, sử dụng tất cả các mối quan hệ của mình, đi điều tra về một chuyện vô cùng mơ hồ như thế này, cuối cùng thì cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Từ Quân Nhiên khẽ gật đầu, đối với kết quả mà Lưu Hoa Cường điều tra được, hắn khá là hài lòng. Một mặt hắn tin tưởng Lưu Hoa Cường sẽ không lừa gạt mình, chuyện mà mình giao cho anh ta, Lưu Hoa Cường chắc chắn sẽ toàn tâm toàn ý đi làm. Hơn nữa Vương Mãnh chắc vẫn chưa phát hiện ra mình đã biết chuyện đầu tư giả của anh ta, cho nên tinh thần cảnh giác hẳn chưa cao, muốn điều tra ra chân tướng sự việc hẳn là không quá phiền phức.
Hắn cũng hiểu cách nghĩ của Vương Mãnh, tính ra thì xí nghiệp này cũng là của người nhà anh ta, hỗ trợ chuyện đầu tư giả cũng không tính là làm phiền.
Từ Quân Nhiên hỏi Lưu Hoa Cường thêm về một vài chuyện anh ta đã điều tra được, đến cuối nói:
- Làm tốt lắm, vất vả cho anh rồi. Mấy ngày tới hãy chuẩn bị một chút, đợi cho chuyện đầu tư vào trấn Đào Hoa bắt đầu, chúng tôi sẽ qua đó hỗ trợ.
Lưu Hoa Cường mặc dù không biết vì sao Từ Quân Nhiên lại có hứng thú tới chuyện thương nhân vào trấn Đào Hoa đầu tư nhưng anh ta hiểu một điều, Chủ tịch Từ không phải là người bắn tên mà không có đích, không cần phải nói đâu xa, chỉ cần dựa vào quan hệ giữa Vương Mãnh và Từ Quân Nhiên cũng có thể hiểu được, nếu muốn nói Chủ tịch Từ không có gì khó chịu đối với chuyện đầu tư của trấn Đào Hoa, có đánh chết Lưu Hoa Cường cũng không tin.
Lưu Hoa Cường đã từng bí mật nói cho cô em vợ Lý Tố Mai biết chuyện này, đương nhiên cũng chỉ là lúc ở nhà mới nói, nếu như để Lý Tố Mai đến nói chuyện, nói không chừng có thể biết được rốt cuộc thì Chủ tịch Từ có ý kiến gì với chuyện đầu tư này.
Nói cho Lý Tố Mai biết cũng là có nguyên nhân của nó, khoảng thời gian trước, cô từng thông qua các cán bộ của cục Thương nghiệp mời tới mấy xí nghiệp hóa chất đến, nhưng lại bị Chủ tịch Từ trực tiếp bác bỏ, nói không thể vì lợi ích phát triển trước mắt mà phá hoại đi lợi ích của thế hệ sau này, các xí nghiệp hóa chất rất độc sẽ gây ô nhiễm môi trường sống, huyện Nhân Xuyên không thể phát triển ngành công nghiệp này được, còn nói cái gì đó có thể tiếp tục phát triển được.
Đối với khả năng của Lý Tố Mai, Lưu Hoa Cường cũng tương đối thán phục, cô em vợ này của anh ta dù sao thì cũng chỉ là một người phụ nữ, nếu như là một người đàn ông, chỉ e hôm nay đã trở thành một cán bộ cao cấp cấp huyện từ lâu rồi.
Cho nên sau khi nghe được lời nói của Từ Quân Nhiên, Lưu Hoa Cường cung kính gật đầu:
- Chủ tịch yên tâm, tôi đã cho người chú ý đến chuyện này rồi.
Từ Quân Nhiên nhìn Lưu Hoa Cường một lát rồi hài lòng gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận