Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 769: Một đêm xuân

Âm thanh của Trương Thiến vang lên. Trong nháy mắt, Từ Quân Nhiên hoàn toàn mất hết lý trí.
Thời gian dần qua, hai người nhìn nhau bằng tình cảm nồng nàn. Ánh mắt của cô quyến rũ, hàm ẩn một chút khêu gợi. Ánh mắt Từ Quân Nhiên thì sáng lên, thể hiện trong nội tâm đang đấu tranh kịch liệt. Giữa sự do dự của lý trí và đạo đức thì cuối cùng, nguyên thủy đã chiến thắng hết thảy. Hắn bế cô lên, người phụ nữ tự mình hất đôi giầy cao gót xuống đất để hắn đưa vào phòng ngủ.
-Ân …
Trên chiếc giường lớn, Trương Thiến thỏa thích giải phóng áp lực đã lâu phát ra rên rỉ. Lúc này, đầu Từ Quân Nhiên đang đặt ở bụng cô, điên cuồng hôn hít tấm thân đó. Trương Thiến dùng hai cánh tay của mình ôm lấy đầu hắn rồi đè xuống. Toàn thân cô co rút, hơi vặn vẹo. Trong cơ thể cô, ngọn lửa rừng rực làm cho toàn thân nóng lên, da thịt biến thành màu đỏ thẫm. Cô có cảm giác mình sẽ bị lửa thiêu đốt nuốt chửng.
Từ Quân Nhiên cảm nhận ngọn lửa tình của Trương Thiết, nên cũng không nén được ngọn lửa dục tràn đầy. Hai tay hắn chợt nâng Trương Thiến lên. Giữa cặp đùi trắng nõn thon dài nhô lên, hắn nhắm ngay mệnh sống Trương Thiến mạnh mẽ tiến lên.
-Ah…
Cô phát ra một hồi âm thanh thỏa mãn ngân nga. Cô cảm giác cái thân thể trống không sáu năm, thoáng cái được lấp đầy. Cảm nhận cái kia của người đàn ông trong cơ thể mình cực nóng. Cô thấy mình đang bị nó làm cho hòa tan, toàn bộ sức lực của mình như biến mất. Từ Quân Nhiên bắt đầu tấn công. Cái vật nóng như lửa của hắn ra vào cơ thể Trương Thiến với tốc độ thật nhanh. Nửa thân dưới của cô bị ma sát nóng hổi, cảm giác chất nhờn tiết ra ngày càng nhiều. Do đó, cái của hắn ra vào mỗi lúc một dễ dàng, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh. Từng đợt khoái cảm khó tả lan ra khắp người Trương Thiến khiến cho đầu óc cô ngày càng mơ hồ.
Kỹ xảo cùng sức bền bỉ ở Từ Quân Nhiên đều rất mạnh. Hắn không ngừng thay đổi tư thế. Có lúc hai người sử dụng tư thế mà cô đã làm với vong phu, có lúc lại là tư thế mà cô không biết. Tư thế mới lạ kích thích cực mạnh thỏa mãn ap lực dục vọng đã lâu, làm cho Trương Thiến vui sướng, rên rỉ dồn hết sức phối hợp với động tác của hắn. Cô hoàn toàn thả lỏng thân thể, vùi đầu vào kích thích. Cảm giác này, cô chưa từng có ở người chồng đã khuất.
Từ Quân Nhiên lấy một hơi chuyển động bốn, năm trăm lần. Mồ hôi rịn chảy ròng ròng khắp người Trương Thiết. Hai gò má cô ửng hồng, một chân ở đầu vai hắn, chân kia mang chiếc tất màu da lúc này cũng nhổng lên thật cao rồi nương theo thế tiến công của Từ Quân Nhiên mà lắc lư qua lại.
-Ah…Anh giỏi quá! Đừng bỏ em xuống!
Không có cách nào nhịn được sự hưng phấn của mình, Trương Thiến kêu lên. Từng đợt khoái cảm dâng lên làm cho cô không ngừng rên rỉ, âm thanh càng lúc càng lớn, hơi thở ngày càng nặng. Thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu mà không có cách nào khống chế.
“Người phụ nữ này điên rồi”. Bất giác, Từ Quân Nhiên cười miễn cưỡng. Thời gian trôi qua, từ trong rượu cồn kích thích hắn dần tỉnh lại. Hắn phát hiện cảnh tượng ướt át đó, lại cười gượng một cái nữa. Lập tức, sau một khắc, hắn lại bị Trương Thiến như con bạch tuộc ôm chặt lấy.
Từ Quân Nhiên lại bị cô kích dục hưng phấn lạ thường. Hắn cho ra tất cả vốn liếng thỏa thích rong ruổi, thúc ngựa lao nhanh trên người cô. Hắn đem đến cho cô từng đợt khoái cảm dâng cao. Mồ hôi của hắn không ngừng nhỏ giọt lên thân thể của cô. Cả hai người, toàn thân đều ướt đẫm mồ hôi. Tiếng va đập kịch liệt của hai thân thể khiến trong phòng tràn đầy một mùi đặc biệt khác. Trên giường, đùi Trương Thiến, rải khắp thứ nước của cô. Khoái cảm của cô được sinh lý kích thích càng bay càng cao, cảm giác như bay lượn dưới bầu trời bao la.
Rốt cục, người đàn ông cũng gào thét trong cơ thể con người cô, phóng ra tinh hoa. Hắn hơi mệt mỏi nằm áp người vào cô thở hổn hển. Trương Thiến từ từ nhắm mắt, yên lặng hưởng thụ cảm giác khoái cảm còn vương lại. Sau một lúc lâu, cô xoay người lên trên thân thể hắn rồi nhẹ nhàng hôn hít bờ môi, đôi má cùng lồng ngực nở nang. Thời gian dần trôi qua, Từ Quân Nhiên cảm giác mình đang khôi phục hùng phong nhanh chóng. Hắn biết rõ Trương Thiến đang mong muốn. Vì vậy, hắn ôm chặt thân thể mềm mại của cô lại khởi xướng một lượt tấn công mới…
Tám giờ sáng, Trương Thiến nằm trên giường nhìn Từ Quân Nhiên chậm rãi mặc quần áo. Trong lòng họ đều rõ ràng, một cuộc gặp gỡ khó quên như vậy đã xong. Họ lại trở lại trong quỹ đạo cuộc sống của mình, cũng không có bất kỳ quan hệ nào.
-Việc kia, chúng ta còn có cơ hội gặp lại chứ?
Giọng hỏi của Trương Thiến mang theo một tia hy vọng. Dù sao, trong mấy năm qua, hắn là người đầu tiên đi vào lòng mình.
Lặng lẽ một lúc, Từ Quân Nhiên cười:
-Có lẽ đi, có duyên tự nhiên sẽ gặp lại.
Hắn biết rõ, đêm qua, điên cuồng chỉ là một cơ duyên trùng hợp. Chính mình có cuộc sống của mình, chị ấy cũng có cuộc sống của chị ấy. Hai con người, thân phận và địa vị quyết định họ không có khả năng sinh ra tình cảm nam nữ. Cho nên, hắn chỉ có thể nói như vậy một cách qua loa, tắc trách.
-Chưa, không việc gì đâu. Tôi ở đây, cậu … nếu cậu có thời gian có thể thường xuyên đến đây.
Trương Thiến nhìn Từ Quân Nhiên, trong lòng tràn đầy hy vọng.
Từ Quân Nhiên thở dài một hơi, gửi lại số điện thoại và nói:
-Đây là số di động của tôi, có gì cần hỗ trợ thì cứ gọi đến tôi.
Đó là số điện thoại thời gian trước Lâm Vũ Tình cho hắn. Số này đã được dùng nhiều ở Thủ đô.
Trương Thiến rất vui vẻ vì thấy thái độ của Từ Quân Nhiên đối với mình cũng thân thiện. Với cô, một người phụ nữ thành thục thì hôn nhân chẳng qua là sự rỗng tuếch mà thôi. Sống thế nào mới thật vui vẻ là điều cô quan tâm nhất.
Từ Quân Nhiên trở lại chỗ ở của mình đã là giữa trưa. Thu dọn qua một chút, hắn quyết định ngủ một lát. Dù sao, hiện tại hắn cũng chưa phải đi làm.
Thức dậy, hắn nhận được một cuộc điện thoại của Đổng Thanh gọi tới nói cần phải tới văn phòng Đảng ủy của trường Đảng ngay.
Lái xe tới trường Đảng, Từ Quân Nhiên vừa lên lầu vừa suy nghĩ về việc hôm nay tới gặp Đổng Thanh. Nếu như đoán không sai thì cấp trên đã có kết luận về việc của mình rồi.
Quả nhiên, vừa vào cửa hắn cảm nhận thái độ của Đổng Thanh không giống với lần trước. Chẳng những nhiệt tình chào hỏi, thậm chí Đổng Thanh còn tự mình tới rót nước mời hắn.
-Đồng chí Từ Quân Nhiên, gần đây đồng chí nghỉ ngơi thế nào?
Đổng Thanh cười rồi hỏi hắn.
Từ Quân Nhiên nhớ rõ, mấy tháng trước Đổng Thanh chính thức nói mình bị văn phòng tạm thời cách chức. Và, tương tự cũng bị Trường Đảng ra quyết định tạm nghỉ học một thời gian. Bây giờ, Đổng Thanh có thái độ chiêu hiền đãi sỹ, ngụ ý rất rõ ràng. Tình thế đã thay đổi rồi.
-Cám ơn Đổng chủ nhiệm quan tâm.
Từ Quân Nhiên thản nhiên cười, sắc mặt bình tĩnh. Hắn uống một hớp nước trà.
Hôm nay, hắn biết quyền chủ động lại nằm trong tay mình rồi.
Nghe Từ Quân Nhiên trả lời ôn hòa, sắc mặt ông hơi có chút xấu hổ. Đổng Thanh cũng biết rõ, trước đó Từ Quân Nhiên gặp phải nhiều chỉ trích như vậy, lại bị tạm thời cách chức, tạm thời bị đình chỉ học. Bây giờ, mình lại gọi hắn tới. Bất kể là ai ở vào hoàn cảnh như Đổng Thanh thì trong trường hợp này cũng không thể thoải mái.
-Việc này, hôm nay, gọi đồng chí tới là có quyết định.
Đổng Thanh chậm rãi nói, trên mặt mang dáng tươi cười.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu, thể hiện đang muốn lắng nghe. Hắn biết rõ lòng dạ của Đổng Thanh lúc này đã biết mọi quyết định của cấp trên. Đoán chừng hẳn là muốn trấn an đối với mình rồi. Dù sao, hôm nay tình hình quốc tế và trong nước đang diễn ra và hướng phát triển đều như mình đã phân tích. Nếu như còn tiếp tục ướp lạnh chính mình, chỉ sợ những người đó sẽ ăn ngủ không yên.
-Đồng chí Từ Quân Nhiên, tổ chức đã nghiên cứu và quyết định đồng chí ở lại trường Đảng học tập. Có thể qua một thời gian, nhà trường sẽ cấp cho đồng chí sẽ bằng tốt nghiệp loại ưu. Mặt khác, văn phòng cũng hủy quyết định tạm thời đình chỉ công tác của đồng chí. Còn đồng chí lại học tập và công tác bình thường. Còn bố trí công tác của đồng chí tôi cũng không muốn nói nhiều. bên ban tổ chức có… phân công khác.
Nghe Đổng Thanh nói mấy câu sau, Từ Quân Nhiên rướn mày “có …phân công khác”.
Trường Đảng rút quyết định không tạm thời đình chỉ việc học tập là ngoài dự đoán của hắn. Việc hắn quan tâm là văn phòng rút quyết định tạm thời cách chức hắn. Quyết định đó, cố nhiên là bình thường. Nhưng, lại có sự phân công…khác. Làm cho hắn không thể nghĩ ra. Dù sao, dựa theo đạo lý mà nói, mình như đã bị ngưng chức. Việc sau đó, khôi phục lại chức vụ cần phải tiếp tục lưu lại văn phòng công tác mới đúng. Nhưng hết lần này tới lần khác, cấp trên lại quyết định có sự phân công…khác. Rõ ràng là có sự sắp xếp khác đối với hắn. Chẳng lẽ, có người ở bên trong động tay, động chân giúp hắn?
Từ Quân Nhiên biết rõ, mặc dù bây giờ đại cục bên trên đã dừng tranh luận về cải cách mở cửa. Nhưng, thực tế loại lộ tuyến đấu tranh vẫn tranh luận. Khẳng định của Nam tuần thủ trưởng vẫn tồn tại. Vốn là ông dựa theo suy nghĩ của hắn. Chính mình quyết định ở lại trường Đảng để tránh đầu gió. Các việc khác như xuống nữa hay đi lên, đợi thủ trưởng nói chuyện về sau. Hôm nay, xem ra mình nghĩ chắc mọi chuyện tốt đẹp rồi.
-Thế nào, đồng chí có ý kiến gì không?
Nhìn sắc mặt Từ Quân Nhiên không vui, Đổng Thanh vội hỏi. Hiện giờ, ông đã hoàn toàn chịu phục. Vốn ông cho là Từ Quân Nhiên ỷ vào Tôn gia và thế lực của Tào gia để leo đến vị trí của ngày hôm nay, chứ không nghĩ người ta thực sự có bản lĩnh. Lúc trước, Đổng Thanh có xem qua bài báo kia. Luận điệu của bài báo rõ ràng. Đổng Thanh cảm giác sâu sắc và kinh ngạc không thể không bội phục Từ Quân Nhiên –to gan lớn mật. Nhưng, hôm nay, ông xem ra Từ Quân Nhiên là người hiểu rộng. Một bài báo sẽ đem địa vị Tôn gia từ xấu hổ biến thành chủ động. Chứ đừng nói tới sau đó, Từ Quân Nhiên phát ra ngoài quyển sách kiên trì cải cách mở cửa. Nghe nói vì chuyện này mà ở phía trên có sóng to, gió lớn. Không ít người đều cho rằng hắn sẽ là người đứng đầu nhà lý luận tương lai.
Cho nên, đối với thái độ của Từ Quân Nhiên, Đổng Thanh không thể coi thường.
Từ Quân Nhiên nhìn Đổng Thanh nhẹ nhàng nói:
-Không có gì, Đổng chủ nhiệm, Cám ơn thầy giáo! Cảm ơn tổ chức tín nhiệm và bồi dưỡng tôi.
Người như Đổng Thanh, hắn không có gì đáng nói. Trên quan trường, với loại người nịnh nọt sống hai mặt. Từ Quân Nhiên không thích, nhưng cũng không muốn có tội với họ.
Làm quan, không nên xem thường bất luận một ai.
Bạn cần đăng nhập để bình luận