Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 496: Đuổi hổ nuốt sói.

Ấn tượng đầu tiên quan trọng sao?
Câu trả lời đương nhiên là nhất định rồi, đối với một người mà nói, ấn tượng đầu tiên có mức độ quyết định rất lớn với cách nhìn của mọi người đối với anh ta.
Đối với Điền Hồ con người này, ấn tượng đầu tiên của Từ Quân Nhiên đối với ông ta thật sự rất không tốt, bởi vì lúc hai người lần đầu tiên gặp nhau, Điền Hồ xuất hiện với vẻ say rượu không biết trời đất trước mặt Từ Quân Nhiên, hơn nữa còn xuất hiện việc kế toán xưởng may của ông ta vì bán máu mà phải vào bệnh viện, có thể nói nếu như không phải sau này biết được nội tình, tên Điền Hồ này nhất định sẽ bị Từ Quân Nhiên đánh vào lãnh cung rồi.
Từ chuyện này, Từ Quân Nhiên tổng kết ra được một kinh nghiệm, đó chính là mặc cho bất luận người nào, cũng có một điều gì đó không muốn người khác biết được, mình phải học cách hiểu rõ hết một con người, không thể dễ dàng đưa kết luận cho người ta, nếu không rất có thể sẽ làm mai một một nhân tài.
- Lão Điền, ông nhận chức phó khoa được bao nhiêu năm rồi?
Đột nhiên Từ Quân Nhiên mở miệng hỏi Điền Hồ, lúc trước lúc Điền Hồ nhận chức xưởng trưởng xưởng may, có biên chế hành chính hẳn hoi, chỉ là cấp phó khoa này của ông, so với thực lực cấp phó khoa, có sự chênh lệch rất nhiều.
Điền Hồ giật mình:
- Bí thư, ý của ngài là?
Từ Quân Nhiên cười cười:
- Không có gì, tôi đang suy nghĩ đưa lời đề nghị lên huyện, để cho ông kiêm nhiệm chức phó chủ tịch xã. hoặc là phân sang quản lý khu công nghiệp sản xuất trong xã, vẫn sẽ là quản lý xưởng may.
Tin tức này, lập tức trở thành một cái bánh ngọt cực lớn, Điền Hồ như bị nện một cái làm cho choáng váng, ông có chút không dám tin nhìn Từ Quân Nhiên, phải biết rằng lời nói mà Từ Quân Nhiên vừa nói ra, chẳng khác gì là cho Điền Hồ một cơ hội, cơ hội từ một lãnh đạo xí nghiệp quốc doanh trở thành lãnh đạo đảng uỷ xã. Điền Hồ sở dĩ có thể bước đến địa vị hiện tại, ngoại trừ việc bản thân ông có bản lãnh, còn có tác dụng nhờ vào quan hệ của ông ta cùng với Lý Xuân Thuỷ – thường uỷ đảng uỷ huyện. Mặc dù có mối quan hệ với Lý Xuân Thuỷ, nhưng cũng không có cách nào tuỳ tiện đưa Điền Hồ trở thành phó chủ tịch xã, phải biết rằng cương vị lãnh đạo ở Trung Hoa đều giống như một củ cải trắng ngắm chặt vào một cái hố, không phải dễ dàng có thể lấy được.
Nhưng bây giờ, Từ Quân Nhiên hết lần này đến lần khác cho Điền Hồ một cơ hội như vậy!
Điền Hồ kích động cả buổi vẫn không nói ra lời, cuối cùng mặt đầy cảm kích nói với Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, ngài thật sự là ân nhân của lão Điền đây!
Từ Quân Nhiên cười cười, sau đó mới nói:
- Tôi đây, không có yêu cầu gì cả, tôi nói thật lòng với ông, lần này tôi đề xuất ông làm phó chủ tịch xã, là tôi có mục đích, ông cũng biết đấy, ở xã hiện nay đang chỉnh đốn khoáng sản tài nguyên, nói thật thì không được thuận lợi lắm. Vì thế, tôi cần sự giúp đỡ của ông, ông nhất định phải dọn dẹp chuyện này giúp tôi, khiến cho toàn bộ các điểm khai thác phi pháp trong xã phải ngừng hoạt động cho tôi, trong vòng hai tháng bất kì người nào cũng không được phép động vào một mỏ than nào. Làm tốt việc này, vị trí phó chủ tịch xã của ông tôi sẽ đích thân đến huyện báo cáo chiến tích cho ông, nếu như làm không tốt thì chức phó chủ tịch xã này ông không cần làm nữa, xưởng may tôi cũng không cần ông quản nữa, ông về quê nuôi con là được!
Hắn nói thẳng thắn như vậy, Điền Hồ ngược lại không có chút nổi nóng nào, dù sao Bí thư Từ người ta cũng không thể nào vô duyên vô cớ đưa tay thần ra giúp mình, bây giờ Từ Quân Nhiên người ta cũng đã nói rõ việc này từ đầu rồi, Điền Hồ lập tức hiểu rõ mọi chuyện, cũng không có oán than điều gì, dù sao những năm nay đều muốn đạt được một chút gì đó, không đưa ra gì đáng giá thì làm sao có thể đạt được chứ?
Điền Hồ có chút kích động, vỗ ngực nói:
- Xin bí thư Từ yên tâm, tôi nhất định kiên quyết thực hiện tốt chỉ thị của ngài, nếu như làm không tốt, tôi sẽ viết ngược lại chữ Điền!
Từ Quân Nhiên gật gật đầu, vừa muốn khen ông ta vài câu, nhưng ngược lại liền trợn mắt nhìn lão, dở khóc dở cười nhìn Điền Hồ cười mắng:
- Tên khốn khiếp ông, mắt mũi cũng thật tốt, họ của ông dù viết thế nào thì nó cũng như nhau thôi!
Điền Hồ cười haha nói:
- Đây không phải biểu đạt sự quyết tâm của tôi sao.
Sở dĩ Từ Quân Nhiên sử dụng ông ta, thực ra cũng có tâm tư riêng của mình trong đó, trong chuyện chỉnh đốn tài nguyên khoáng sản lần này, nhất định sẽ phải đắc tội với nhiều người, đến lúc đó những người trong xã có liên quan đến tài nguyên khoáng sản sẽ tìm đến gây phiền phức, bình tĩnh mà xem xét, người mà Từ Quân Nhiên có thể sử dụng không nhiều, hơn nữa hiện nay Cố Hoàn lại sắp bị điều đi, Từ Quân Nhiên cũng không dám đảm bảo, những người trong tay mình có một lòng với mình hay không, vì thế hắn quyết định không dùng người của mình, mà ném ra một mồi câu cá, để cho Điền Hồ ra sức giúp mình.
Điền Hồ có mối quan hệ rất gần gũi với Lý Xuân Thuỷ, lúc Lý Xuân Thuỷ gặp hoạn nạn, mẹ già của Điền Hồ đã đưa Lý Xuân Thuỷ về nhà, hơn nữa năm đó Lý Xuân Thuỷ cùng Điền Hồ cùng bú chung một bình sữa mà lớn lên, với mối quan hệ đó, Từ Quân Nhiên căn bản không để ý đến cách nhìn của Hồng Thiên Minh, anh ta sẽ không dám công kích, Từ Quân Nhiên tin rằng. bí thư chính pháp Lý Xuân Thuỷ chắc sẽ không tha cho tên khốn dám kéo chính anh em mình vào.
Quả nhiên, lúc Điền Hồ vừa mới được điều đến đồn công an, Hồng Thiên Minh vẫn như cũ dùng một lý do nào đó để đùng đẩy trách nhiệm ngay trên hội nghị đảng uỷ, nhưng không ngờ được tâm tư hiện tại của Điền Hồ tăng cao, một lòng một dạ nghĩ muốn làm ra một cục diện nào đó để ngồi yên trên chiếc ghế phó chủ tịch xã của mình. Ông bày ra một vẻ mặt không hề phục tùng Hồng Thiên Minh gọi điện thoại cho cục công an huyện, đương nhiên là tìm trực tiếp người anh em Lý Xuân Thuỷ của mình, Điền Hồ nói một lượt tình hình, Lý Xuân Thuỷ liền nổi giận, cũng không quản rốt cuộc tên Từ Quân Nhiên này có phải đang có âm mưu gì không, Hồng Thiên Minh nhà ngươi dám gạt chân người anh em tôi, trong mắt của ngươi có phải không còn cục trưởng tôi đây không?
Phần tiếp theo thì đơn giản hơn nhiều rồi, Hồng Thiên Minh cầm lấy micro phone chữi mắng hơn nữa tiếng đồng hồ, cuối cùng lúc đặt ống nghe xuống, cả người cũng đều cảm thấy có chút hoảng hốt, từ nay về sau cũng đều không dám nhắc đến việc xin chỉ thị. Đối với biểu hiện bây giờ của Điền Hồ, chỉ cần xưởng trưởng Điền, à không, là chủ tịch xã Điền có yêu cầu gì, đồn công an nhất định toàn lực phối hợp.
Những việc sau này thật sự khiến Từ Quân Nhiên không ngờ tới, tên khốn Điền Hồ quả nhiên đã quyết tâm, khiến Hồng Thiên Minh phát động một đại đội, ngoài ra còn tìm thêm hơn hai mươi dân binh, tất cả đều có đính phù hiệu trên áo, đứng thủ ngay các mỏ than, chỉ cần có động tĩnh, không chút khách khí đi bắt người, rất nhanh đã khiến toàn bộ hoạt động mỏ than trong xã đều dừng hoạt động. Tình hình sau đó, tuy có một số người bị tổn thương đến lợi ích, nhưng họ cũng chỉ có thể mang hận chứ không dám lên tiếng. nghị luận trong cơ quan… nói rằng các sâu bệnh nhiều năm không thuốc trị lần này đã bị Bí thư Từ chữa trị rồi.
Từ Quân Nhiên cũng không để Điền Hồ làm việc không lợi, trực tiếp đến tìm Chu Trạch Thành, sau khi hai người nói chuyện cả buổi trưa, Chu Trạch Thành ở trước hội nghị thường uỷ huyện, đề nghị để Điền Hồ nhậm chức phó chủ tịch xã xã Trường Thanh.
Đề nghị này không bị phản đối, dù sao một phó chủ tịch xã không nằm trong hội nghị thường uỷ, đối với lực ảnh hưởng trong xã cũng không lớn, huống chi lúc Chu Trạch Thành nói ra lời đề nghị này, cộng thêm biểu hiện ủng hộ của Lý Xuân Thuỷ, những người khác dù cho có muốn phản đối, cũng phải suy nghĩ một chút có vì việc nhỏ nhoi này khiến cho hai vị thường uỷ không vui vẻ không.
Cứ như vậy, Điền Hồ trở thành phó chủ tịch xã xã Trường Thanh, chỉ còn đợi mở đại hội thông qua việc này.
Sau khi đưa ra biện pháp bạo lực trấn áp lần thứ nhất đã đạt được hiệu qua tích cực, đó chính là những người muốn khai thác mỏ than đều đến xí nghiệp báo danh, người muốn khai thác quả thực không ít, người đến xí nghiệp báo danh không ít hơn bốn mươi người, đây chỉ là những bước đầu lột trần nội bộ, những người này muốn khai thác đã hoạt động lén lút, không ngờ có không ít các đồng môn tranh đấu nhau khai thác, có cấp trên, bạn học, bạn bè đều điện thoại cho Từ Quân Nhiên, có chuyên gia cơ quan đến tìm bí thư, chủ tịch xã và chủ nhiệm xí nghiệp, trong tỉnh thành đều mời đến dùng cơm, còn có người nửa đêm đến gõ cửa, giống như là người tình hẹn gặp nhau, không gặp không về.
Có một đêm, Từ Quân Nhiên lúc đang trong phòng làm việc xem văn kiện, một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi đến phòng làm việc của hắn. “Bịch” một tiếng liền quỳ xuống đất, đợi đến lúc nhóm người Hoàng Hải nghe được thông báo chạy đến, cho dù kéo người này như thế nào, anh ta sống chết cũng không đứng dậy, lời anh ta nói ra khiến người khác cảm thấy ớn lạnh:
- Bí thư Từ, tôi cũng không có quà cáp gì để tặng ngài, nếu như ngài không đồng ý với tôi, tôi sẽ không đứng dậy, bởi vì tôi là người đã chết rồi!
Từ Quân nhiên sửng sốt nói:
- Câu nói của anh là có ý gì, không phải anh đang ở trong phòng tôi đấy sao?
Anh ta liền cất tiếng khóc, nói anh ta đã hai tháng nay không có về nhà, đưa bàn tay trái ra cho Từ Quân Nhiên xem, mất đi một ngón tay út.
- Bí thư Từ, vì khai thác mỏ than, tôi đã mời người đến xem quanh khu đó, thầy phong thuỷ nói rằng nếu tôi có thể chôn ở đây thì nhà tôi sẽ phát tài. Chính vì thế, tôi đã làm một cổ quan tài nhỏ ở đây, tôi một dao cắt đứt ngón tay mình, coi như đó thế thân của tôi, lén lút giấu nó ở nơi đó, thề rằng sẽ không ra khỏi mỏ than về nhà.
Cuối cùng, vẻ mặt anh ta thành khẩn nói với Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, bí mật này ngay cả cha, mẹ, vợ, con cái tôi đều không biết, chỉ để cho một mình Bí thư Từ Ngài biết thôi, tôi nghe nói rồi, ngài là người học đại học ở thủ đô, là sao Văn Khúc trên trời chuyển thế, ngài có thể tuyệt đối đừng nói chuyện tôi ra ngoài.
Từ Quân Nhiên vừa bực vừa buồn cười, việc này đủ để thấy những người khai thác mỏ than vì phát tài mà mê tính cực độ, những người này bình thường đều ra tay rất thoải mái, tặng tiền, tặng trang sức đã trở thành chuyện thường ngày. Từ Quân Nhiên rất khó khăn mới có thể từ chối các món tiền hậu hĩnh, nhẫn, vòng cổ, vì họ đều nói rằng tất cả đều do chính họ khai thác được, tự mình luyện lên, có thể coi là sản phẩm đặc biệt. Suy nghĩ một chút, dù sao cũng đều là vì tăng thu giảm chi, cách nói này cũng hợp lí, chỉ cần cảm thấy người này có thật lực khai thác mỏ than, thật sự không thể từ chối thì nhận vậy. Tập trung toàn bộ lại, lén lút giao hết cho sở tài chính và uỷ viên pháp luật. còn dặn dò bọn họ:
- Giữ lấy những thứ này, làm cho tôi một phiếu nhận, ngoài ra tìm người lên thành phố bán chúng đi, đổi thành tiền hiện hành, nhớ rằng làm trong bí mật.
Sở tài chính và uỷ viên kỷ luật biết rằng đây là phòng ngừa khiến lãnh đạo họ khó chịu, gật đầu cười và đi làm việc.
Xuất hiện chuyện tốt này, những người khác đều có chút nóng lòng, nhao nhao thúc giục Từ Quân Nhiên đồng ý chính thức bắt đầu nhận thầu, Từ Quân Nhiên mặc kệ người khác thúc giục mình như thế nào, hắn cũng không mở miệng bắt đầu nhận thầu, vì hắn cảm thấy, đây là một vở diễn “Khai thác đại chiến”.
- Bí thư, rốt cuộc ngài bàn tính cái gì?
Một hôm, Hoàng Hải đi theo Từ Quân Nhiên đi thị sát khu vực khai thác mỏ than, trên đường quay về, nhỏ tiếng hỏi Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cười ha ha nói:
- Không tiếp xúc với những người bị lợi ích làm tối mắt, thì anh rất khó tìm hiểu được tình hình thực sự và thực lực lớn nhỏ của những người khai thác mỏ than, không thử một chút khẩu vị của bọn họ, anh rất khó khiến họ phải chảy máu. Bọn họ sau khi tìm hiểu ý đồ của tôi xong, thực sự đã phối hợp không tệ, những người khai thác mỏ than trông mòn con mắt, cả ngày hy vọng và lo lắng. Ý của tôi là, một khi tài nguyên khoáng sản của toàn xã được chứng thực, tôi sẽ để cho xí nghiệp viết thông báo chính thức nhận thầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận