Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 642: Phiền phức trong việc xoá đói giảm nghèo.

Cày bừa vụ xuân của phương Bắc phần lớn bắt đầu khoảng tháng 5, Từ Quân Nhiên thân là chủ tịch huyện, tất nhiên không thể chỉ ngồi trong văn phòng làm việc, mang theo cán bộ chính quyền xuống dưới nghiên cứu, giải quyết những vấn đề tồn tại trong việc cày bừa vụ xuân, đây mới là việc hắn phải làm.
Chỉ có điều khiến Từ Quân Nhiên không ngờ tới là, lần nghiên cứu này, khiến hắn tìm ra vài vấn đề.
Xã Thanh Sơn là xã phát triển nông nghiệp nhất huyện Nhân Xuyên, trong xã không có doanh nghiệp công nghiệp nào, cũng chính là vì nguyên nhân này, xã Thanh Sơn phát triển không nhanh, trong cả huyện Nhân Xuyên, là khu vực lạc hậu nhất.
Trước đây Từ Quân Nhiên đã tới đây nghiên cứu vài lần, phần lớn đều là cưỡi ngựa xem hoa mà thôi, một mặt là không đủ thời gian, một mặt khác, cũng là vì ở đây thực sự không có gì đáng xem, ngoài gieo trồng, nhà nhà ngay cả vật nuôi cũng rất ít.
Dựa vào trời để ăn cơm, tóm lại không có nhiều niềm tin, đặc biệt là mấy năm gần đây mất mùa, người dân xã Thanh Sơn đều sống khổ sở qua ngày.
Còn may phía trên phát khoản ngân sách xóa đói giảm nghèo, tuy số lượng không nhiều, nhưng đối với nhiều gia đình mà nói, đây là một khoản tiền có thể cứu trợ và tiếp tục duy trì.
Tiền xóa đói giảm nghèo là tốt, không chỉ thể hiện sự quan tâm của cấp trên với người dân, quan trọng hơn là, nó cho người dân có động lực và dũng khí kiên trì trong hoàn cảnh ác liệt.
Nhưng chỉ ở phương diện này, xã Thanh Sơn vẫn xảy ra vấn đề.
Từ Quân Nhiên dẫn đầu người phụ trách các ban ngành của cơ quan trên huyện đến thăm hỏi việc cày bừa vụ xuân xã Thanh Sơn, đến trong nhà một hộ nghèo khó, Từ Quân Nhiên phát hiện nhà họ thật sự khó khăn, đổi một câu nói khác, người nhà này toàn là mù chữ, chồng qua đời sớm, chỉ còn lại một quả phụ cùng người mẹ bị mù và đứa trẻ mười mấy tuổi sống qua ngày.
Thấy Từ Quân Nhiên dẫn theo nhiều người vào nhà mình như vậy, người quả phụ lập tức bị sợ hãi, đóng cửa lại không dám ra ngoài.
Sau đó vẫn phải nhờ bí thư Đảng ủy xã giới thiệu:
- Đây là chủ tịch huyện Từ huyện chúng ta, đến thăm nhà chị.
Đã có sự bảo đảm của lãnh đạo xã, hơn nữa còn có một nhóm cán bộ lớn như vậy cũng không giống người xấu, người quả phụ lúc này mới mở cửa để đám người Từ Quân Nhiên tiến vào.
Bí thư đảng ủy xã Thanh Sơn tên là Lưu Minh Dương, là họ hàng bắn đại bác cũng không tới của Lưu Hoa Cường, sau này được Lưu Hoa Cường đề cử với chủ tịch huyện tiền nhiệm, được vị đó đề bạt lên vị trí hiện nay, nhậm chức tuy chưa đến hai năm, nhưng rất để tâm đến công tác trong xã, cũng coi như là cán bộ rất có trách nhiệm, Từ Quân Nhiên cũng rất hài lòng với ông ta.
Ngồi trong nhà hộ nghèo khó, Từ Quân Nhiên đưa mắt nhìn bốn phía, trong lòng lại xiết chặt.
Giống như hắn đã biết lúc trước, gia đình này thực sự quá nghèo, liếc nhìn trong nhà không có đồ gia dụng không nói, thậm chí ngay cả phòng ở cũng có cảm giác gió thổi vào.
Thở dài một hơi, Từ Quân Nhiên lấy hai trăm đồng trong túi ra, đưa cho Lưu Minh Dương:
- Lão Lưu, tí nữa anh tìm người, giúp chị này sửa lại phòng trong nhà một chút.
Hai trăm đồng, ở năm 1987 mà nói không thể nghi ngờ đây là một khoản tiền lớn, đầu năm nay, lương một tháng của một công nhân cũng chỉ là mấy chục đồng, Từ Quân Nhiên hào phóng như vậy, thật khiến người khác có chút ngượng ngùng, mọi người anh một tờ tôi một tờ, vậy mà cũng được 500 đồng, giao cho Lưu Minh Dương.
Lưu Minh Dương gật đầu:
- Chủ tịch Huyện ngài yên tâm, tí nữa tôi sắp xếp người làm việc này.
Họ vừa nói chuyện, người ban tuyên truyền bên cạnh lại chụp ảnh, dù sao đây là lãnh đạo xuống dưới thị sát, việc nên làm chắc chắn phải làm.
Huống chi Từ Quân Nhiên lại là người đứng đầu của một huyện, đối với xã Thanh Sơn mà nói, đây tuyệt đối là một lãnh đạo rất to.
Có vài cán bộ giật mình, lúc này đã gọi người đến bắt đầu giúp người ta quét dọn ngôi nhà.
Từ Quân Nhiên nói với người quả phụ:
- Chị dâu, tôi thay mặt chính quyền huyện ủy đến thăm nhà chị, cày bừa vụ xuân năm nay có khó khăn gì, cần chính quyền giúp chị gì không?
Người quả phụ giống như lần đầu thấy quan lớn như vậy, ngoại trừ gật đầu, cũng không nói nên lời gì khác.
Lưu Minh Dương ở một bên vừa cười vừa nói:
- Chủ tịch Huyện Từ, ở xã dựa theo chỉ thị chính quyền huyện, đã tiến hành đăng ký hộ nghèo khó, cấp bảo hiểm sinh hoạt thấp nhất theo tháng, có số tiền kia, họ đều có thể duy trì sinh hoạt.
Từ Quân Nhiên gật đầu hài lòng, bảo hiểm sinh hoạt thấp nhất theo tháng là hắn làm theo tiền trợ cấp cho người dân nghèo ở nông thôn của đời trước, tất nhiên, không được hoàn thiện như đời sau, chỉ là trong phạm vi khả năng tài chính có thể làm, cố gắng phục vụ cung cấp cho người dân nghèo.
Lộ ra nụ cười hài lòng, Từ Quân Nhiên nói với Lưu Minh Dương:
- Như vậy rất tốt, tài chính huyện sẽ tiến hành kiểm tra chuyên môn để sử dụng cho việc xóa đối giảm nghèo, trong xã các cậu cũng phải chuẩn bị, vì người dân làm chút việc thật sự, đặc biệt là những gia đình nghèo khó, không chỉ quan tâm giúp đỡ họ trong cuộc sống, còn phải thường thăm viếng, trò chuyện thấu hiểu những nhu cầu của họ.
Nghĩ tới đây, hắn cười nói với Lưu Minh Dương:
- Tôi nhớ lần trước cậu nói với tôi, làm một cuốn sổ nhỏ cho mỗi hộ nghèo khó trong xã?
Lưu Minh Dương gật đầu, sờ sau gáy nói:
- Đây không phải là gợi ý của ngài sao? Tôi cảm thấy trong xã đã làm công tác này, nên có lý có chứng cớ, liền thành lập hồ sơ cho mỗi hộ gia đình nghèo khó, mỗi nhà trong một quyển sổ, chuyên ghi lại thời gian nhận tiền xóa đói giảm nghèo.
Từ Quân Nhiên chuyển hướng về phía người quả phụ, nói:
- Chị, làm phiền chị lấy cho tôi xem quyển sổ chị lĩnh tiền xóa đói giảm nghèo kia được không?
- Ồ!
Người quả phụ sau khi đồng ý liền đi vào phòng ngủ, sau một lúc lấy ra một cái túi nhỏ được bọc kín đưa cho Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên mỉm cười cầm lấy lật xem, không ngờ vừa xem chân mày liền cau lại.
Từng trang từng trang được lật qua, tuy chỉ có vài trang mỏng, sắc mặt Từ Quân Nhiên ngày càng khó coi.
Biểu tình trên mặt hắn không tốt, khiến những người bên cạnh bị dọa sợ, chủ tịch huyện này chau mày, rốt cuộc có ý gì? Chẳng lẽ trong cuốn sổ có gì khiến hắn không hài lòng?
Sau một hồi lâu, Từ Quân Nhiên đưa cuốn sổ cho Lưu Minh Dương, thản nhiên nói:
- Cậu xem một chút đi.
Lưu Minh Dương hơi sững sờ, tuy anh ta không phải do Từ Quân Nhiên đề bạt, bây giờ đang ôm chặt cây to Từ Quân Nhiên, ôm hy vọng lớn đối với việc chủ tịch huyện đến xã Thanh Sơn nghiên cứu, dự định để chủ tịch huyện nhìn thành tích công tác của mình, nhưng bây giờ thấy sắc mặt của Từ Quân Nhiên, trực giác nói cho anh ta biết, có thể là xảy ra chuyện rồi! Nếu không vừa rồi chủ tịch huyện Từ còn tươi cười, lúc này lại biến thành trầm như nước, rõ ràng trong cuốn sổ này có thấy được thứ gì đó.
Thận trọng cầm lấy quyển sổ hồng kia, sau khi xem một lúc, Lưu Minh Dương trầm giọng nói với người quả phụ:
- Bao lâu chị lĩnh tiền xóa đói giảm nghèo một lần?
Người quả phụ ngây người một lúc:
- Hai tháng một lần.
Chị ta tất nhiên không rõ xảy ra chuyện gì, vì việc lĩnh tiền này, hai tháng chị ta lĩnh tiền đều không cẩn thận đếm qua, từ trước đến nay phát bao nhiều thì cầm bấy nhiêu, đối với gia đình như vậy mà nói, nhà nước có thể cho tiền cứu tế mình, đã là ban ơn lớn rồi.
Phó cục trưởng cục dân chính huyện Lý Quốc Thọ đứng bên cạnh Từ Quân Nhiên, nhướn mày nói:
- Không đúng, dựa theo quy định chính quyền huyện, chúng tôi phát tiền xóa đói giảm nghèo nửa tháng một lần, sao chị hai tháng mới nhận một lần chứ?
Lời của ông ta là thật, thấy tư thế này của chủ tịch huyện Từ, nhất định là muốn hỏi chuyện này, ông ta không hy vọng đưa cơn giận dữ của chủ tịch huyện g Từ đến cục dân chính. Lý Quốc Thọ là người của Bạch Lâm, hôm nay xuống dưới nghiên cứu với Từ Quân Nhiên, đã lo lắng sợ hãi rồi, ông ta tuyệt đối không muốn trở thành đối tượng bị chủ tịch huyện trút giận.
Người quả phụ có chút hiểu, chỉ cười, cũng không biết nên nói gì.
Sắc mặt Từ Quân Nhiên âm trầm, nhìn đám lãnh đạo xã Thanh Sơn cười lạnh, đứng lên lấy tiền từ trong ví ra, lấy mấy trăm đồng đưa cho người quả phụ:
- Chị, số tiền này là số tiền xóa đói giảm nghèo của chị. Sau này nửa tháng xã sẽ cấp tiền một lần.
Nói xong, quay người đi ra sân, ngay cả một câu cũng không muốn nói với lãnh đạo xã Thanh Sơn.
Xã trưởng xã Thanh Sơn – Giang Hỏa vẫn chưa nhìn thấy quyển sổ kia, lúc này không nhịn được hỏi Lưu Minh Dương:
- Bí thư, rốt cuộc làm sao vậy?
Quan hệ của ông ta và Lưu Minh Dương không tồi, hai người cũng coi như hợp tác nhịp nhàng trong ban ngành, dù sao một xã nghèo, thực sự không có gì lục đục với nhau, vì thế Lưu Minh Dương cũng không giấu ông ta, cười khổ nói:
- Anh tự xem đi.
Nói xong, đưa quyển sổ cho Giang Hỏa.
Giang Hỏa tiếp nhận quyển sổ xem qua, chỉ chốc lát sau trên mặt mồ hôi liền túa ra, phía trên chỉ có vài dấu vân tay của người quả phụ, phần lớn đều là người khác lĩnh hộ, cũng có nghĩa là, tuy quy định trong huyện cấp tiền một lần, nhưng có người giở trò từ đó, đem khoản tiền đáng ra phải cấp cho hộ nghèo nửa tháng một lần, biến thành hai tháng mới phát một lần, còn lại, đều bị người khác mạo nhận lĩnh đi.
Giang Hỏa cũng biết chuyện này phiền toái rồi, trong xã xảy ra chuyện như vậy, chắc chắc là xảy ra nhầm lẫn, bản thân là lãnh đạo chính quyền xã, trách nhiệm này không nhỏ!
Biểu tình trên mặt mọi người đều rất nghiêm túc, không có người nói chuyện, chỉ yên lặng rời khỏi nhà người quả phụ.
Trở lại văn phòng chính quyền Đảng ủy xã, Từ Quân Nhiên ngồi ở vị trí trung tâm trong phòng họp, nhìn thoáng qua những lạnh đạo Đảng ủy xã Thanh Sơn ngồi yên lặng ở vị trí của mình, trong giây lát vỗ bàn một cái, quát to:
- Lưu Minh Dương, anh nói rõ cho tôi, chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Lưu Minh Dương đứng dậy, gương mặt áy náy:
- Chủ tịch Huyện, là chúng tôi làm không đến nơi đến chốn, mới xảy ra tình huống như vậy.
Từ Quân Nhiên khoát tay, trực tiếp ngắt lời ông ta:
- Tôi không phải nghe anh gánh trách nhiệm, việc này là trách nhiệm của ai chắc chắn không chạy được, bây giờ tôi muốn biết, là nếu có người dám tham khoản tiền xóa đói giảm nghèo của một nhà, vậy chắc chắn có nhà thứ hai, nhà thứ ba, tôi muốn biết còn có bao nhiêu người bị mạo nhận lĩnh khoản tiền xóa đói giảm nghèo? Còn có, xã Thanh Sơn các anh quản lý việc như thế nào, bị người ta chui một lỗ lớn như vậy, anh là bí thư Đảng ủy xã là làm ăn kiểu gì?
Lời nói này rất nặng, lập tức khiến lãnh đạo xã Thanh Sơn luống cuống, Giang Hỏa nhảy một cái đứng lên, vội nói:
- Chủ tịch Huyện yên tâm, tôi nhất định sẽ điều tra rõ chuyện này, trả lời rõ chính quyền huyện.
Từ Quân Nhiên cau mày, hừ một tiếng không nói gì, ông ta cũng không phải đầu đất, vừa rồi nhìn ghi chép trong quyển sổ lĩnh tiền của người quả phụ, liền biết trong này chắc chắc có người giở trò quỷ, nói không chừng có người mạo nhận lĩnh tiền xóa đói giảm nghèo số lượng lớn.
Nhưng hắn cũng biết, Giang Hỏa cùng Lưu Minh Dương không phải loại người ếch ngồi đáy giếng, cho nên chuyện này, hắn không có ý định truy cứu trách nhiệm của hai người này.
- Tôi cho hai người ba ngày, chuyện này phải điều tra rõ, nếu không, hai người các anh chuẩn bị về nhà trông cây cho tôi!
Từ Quân Nhiên lạnh lùng nói với hai người.
Quân lệnh như núi, ngày thứ ba đã điều tra rõ mọi chuyện, hóa ra người phụ trách cấp tiền xóa đói giảm nghèo của cục dân chính liên thủ làm chứng minh giả, lừa trên gạt dưới, thu được không ít tiền xóa đói giảm nghèo. Nói trắng ra, chính là vốn nửa tháng lĩnh tiền một lần, họ để người ta hai tháng lĩnh tiền một lần, lại có một vài hộ nghèo đã chết, họ giấu không báo lên trên, vẫn lĩnh khoản tiền xóa đói giảm nghèo từ cục dân chính huyện.
Sau khi biết chuyện này, Từ Quân Nhiên ra chỉ thị, một mặt đưa tội chứng của hai người lên cơ quan tư pháp, mặt khác nhanh chóng bổ sung tổn thất, đồng thời thay đổi cách phát tiền, thông qua hợp tác với tín dụng nông thôn lập một tài khoản ngân hàng giành riêng cho gia đình nghèo khó, đảm bảo mỗi khoản tiền đều có thể cấp phát cho người dân.
Chuyện này, gây ra sự chú ý rất lớn trên huyện, Bạch Lâm còn tự mình xuống xã Thanh Sơn thăm viếng, chỉ là vì việc này Từ Quân Nhiên xử lý rất thỏa đáng, ông ta cũng không thể nói gì nữa.
Thông qua việc này, Từ Quân Nhiên lại tăng thêm uy vọng trong huyện, đặc biệt là những người dân nghèo khó, nhao nhao tán thưởng chủ tịch huyện nghĩ cho mọi người.
Hôm nay, Từ Quân Nhiên đang ngồi trong phòng đọc báo, điện thoại vang lên.
- Alo, tôi là Từ Quân Nhiên.
Nhận điện thoại, Từ Quân Nhiên trầm ổn nói.
Trong điện thoại truyền ra một tiếng cười như chuông nhạc:
- Chậc chậc, nhìn không ra nha, chủ tịch huyệng Từ hôm nay còn rất có quan uy nha.
Từ Quân Nhiên ngây người:
- Chị Quyên?
Tạ mỹ Quyên cười vang lên:
- Cậu tên tiểu tử không có lương tâm này, rời đi lâu như vậy, cũng không nói đến thăm tôi!
Từ Quân Nhiên bất đắc dĩ cười khổ:
- Chị cũng không phải không biết, tôi gần đây tôi bận chết đi được, làm gì có thời gian.
Hắn thực sự nói thật, trong thời gian một năm từ khi được điều đến đây công tác, bản thân hoàn toàn trở thành người sắt, mỗi ngày trừ công việc cũng chỉ là công việc, với mấy hồng nhan tri kỷ, phần lớn thời gian đều giải quyết tương tư thông qua điện thoại, nói đến cũng thú vị, hơn một năm không chạm qua phụ nữ, Từ Quân Nhiên lại cảm thấy mình sắp vượt qua thánh nhân rồi.
Tạ Mỹ Quyên hừ một tiếng:
- Đúng rồi, lần trước cậu nói chuyện kia với tôi, tôi cho người đi hỏi, huyện Nhân Xuyên các cậu, nếu phát triển gieo trồng cây ăn quả, dường như chỉ có thể trồng táo.
Lần trước Từ Quân Nhiên gọi điện đề cập qua, Nhân Xuyên bên này nếu phát triển gieo trông cây ăn quả, thích hợp với loại cây nào. Sở dĩ hỏi như vậy, là vì chồng của bạn học Tạ Mỹ Quyên tại trường Đảng vừa hay làm việc tại viện nông nghiệp tỉnh, có nghiên cứu phương diện này.
Từ Quân Nhiên lập tức vui mừng:
- Thật tốt quá, như vậy, có thời gian tôi vào tỉnh, hẹn vị giáo sư kia, chị thấy thế nào?
Tạ Mỹ Quyên suy nghĩ một chút nói:
- Cũng được, cậu ghi lại số điện thoại của nhà họ đi.
Sau khi hai người nói chuyện một lát, Từ Quân Nhiên lúc này mới đặt điện thoại xuống, trong lòng lại rất vui vẻ, nếu có thể phát triển việc gieo trồng giống cây táo tại huyện Nhân Xuyên, cũng là một cơ hội tốt có thể thoát nghèo.
Lúc này, Lưu Hoa Cường đẩy cửa đi vào, đứng bên cạnh Từ Quân Nhiên, cung kính nói:
- Chủ tịch Huyện.
Từ Quân Nhiên sững sờ:
- Lão Lưu, có việc gì?
Lưu Hoa Cường gật đầu:
- Chủ tịch Huyện, cô em vợ tôi gọi điện thoại qua nói, chủ tịch Lao mời người trong tỉnh ăn cơm, dường như là vì việc công tác của con gái ông ta.
Từ Quân Nhiên sững sờ:
- Công tác?
Lưu Hoa Cường gật đầu:
- Chủ tịch Lao có một người con gái, vợ ông ta sớm qua đời, đứa bé này được ông ta nuông chiều từ nhỏ đến lớn, tốt nghiệp đại học muốn làm việc trong cơ quan trong tỉnh, nhưng nghe nói hình như đắc tội người gì đó, bị đẩy ra ngoài. Kết quả là kéo đến bây giờ, lần này ông ta vào tỉnh để giải quyết chuyện này, nhưng nghe tin tức Tố Mai truyền đến, hình như không thuận lợi lắm.
Từ Quân Nhiên ồ một tiếng, tất nhiên là hiểu ý của Lưu Hoa Cường. Dù sao Lưu Hoa Cường từng vào tỉnh với mình rồi, biết bản thân có quan hệ trong tỉnh sâu bao nhiêu, lúc này nói chuyện này ra, chắc là thấy Lao Đức vấp phải trắc trở bốn phía, cho nên hy vọng mình ra tay giúp đỡ ông ta giải quyết công việc của con gái ông ta, việc này cũng dễ làm, sau này vị chủ tịch chánh hiệp huyện, chắc chắn sẽ ủng hộ mình.
- Anh quay về trước đi, tôi xem xét một chút.
Từ Quân Nhiên suy nghĩ, nói với Lưu Hoa Cường.
Lưu Hoa Cường gật đầu, không nói gì nữa, quay người đi ra ngoài văn phòng Từ Quân Nhiên.
Ngồi trong văn phòng, Từ Quân Nhiên châm một điếu thuốc, yên lặng hút, trong đầu tự hỏi mình nên làm thế nào.
Nay trong hội thường ủy huyện ủy Nhân Xuyên, thường ủy của bên Từ Quân Nhiên chưa đủ, chỉ có Lưu Tiểu Quang, Tôn Á Châu và Quan Ba, lại thêm Hồ Cương chính ủy ban vũ trang. Thêm bản thân Từ Quân Nhiên, tổng cộng là năm người. Mà bí thư huyện ủy Bạch Lâm bên kia, cũng gần như vậy, ngoài ông ta ra, còn có Đặng Văn Binh chủ nhiệm văn phòng huyện ủy, Tiền Tú Mai trưởng ban tuyên truyền và Châu Đình trưởng ban mặt trận thống nhất huyện ủy, Trương Hỉ Bân trưởng cục công an huyện.
Nếu có thể lôi kéo được Lao Đức chủ tịch chánh hiệp huyện về bên mình, đối với Từ Quân Nhiên mà nói, là một bước tiến rất lớn, ít nhất trên mặt thế lực, mình cũng có thể chiếm thượng phong.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên hung hăng dập tắt đầu mẩu thuốc lá trong tay trong gạt tàn. Bất kể nói thế nào, mình đã muốn tạo sự nghiệp ở huyện Nhân Xuyên, nhất định phải nắm giữ quyền chủ động, nếu không căn bản không có cách làm việc.
Sau một hồi lâu, Từ Quân Nhiên giơ tay bấm số điện thoại văn phòng Lưu Hoa Cường, chuyện này vẫn cần sự sắp xếp của Lưu Hoa Cường, không thể không nói, Từ Quân Nhiên rất tự hào với sự lựa chọn tiếp nạp chủ nhiệm văn phòng này lúc đầu, Lưu Hoa Cường tuyệt đối là chủ nhiệm văn phòng phù hợp nhất.
- Lão Lưu, Anh đến phòng của tôi một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận