Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 639: Tuyệt địa phản kích.

Màn này của Hội nghị thường vụ huyện Nhân Xuyên, tất cả mọi người đều không thể ngờ tới được.
Bốn đối năm!
Ủy viên thường vụ tổng cộng có mười hai người, giờ đã có chín người bày tỏ thái độ, do Bí thư huyện ủy Bạch Lâm đứng đầu, đám Chủ nhiệm văn phòng huyện ủy Đặng Văn Binh, đối đầu với bốn Ủy viên thường vụ do Từ Quân Nhiên đứng đầu, đối chọi gay gắt, giằng co chưa ngả ngũ!
Đối với cục diện này, tuy không dự liệu được, nhưng Bạch Lâm cũng không lo lắng lắm, trong suy nghĩ của gã, Hồ Cương gần đây thích bỏ phiếu trắng, còn Vương Mãnh và Liễu Cường, Bạch Lâm tin là lần trước mình đã làm xong công tác tư tưởng, có lẽ họ đã so sánh và đưa ra lựa chọn chính xác.
Đúng lúc này, nằm ngoài dự liệu của mọi người, Ủy viên thường vụ huyện ủy, Chính ủy ban vũ trang Hồ Cương lại mở miệng trước những người khác, thoáng nhìn Bạch Lâm rồi liếc nhìn Từ Quân Nhiên, thản nhiên nói:
- Tôi thấy Chủ tịch huyện Từ nói rất có lý, chuyện này chúng ta không thể chỉ nhìn vào đồng hồ, cái cần nghiên cứu chẳng phải là bản chất đằng sau sự việc sao? Thủ trưởng trung ương đã nhiều lần bày tỏ, trong quá trình làm việc chúng ta phải xuất phát từ thực tế, các đồng chí Ban tài chính bận rộn cả đêm, còn chịu đến đơn vị tăng ca, đây là chuyện tốt, nếu vì người ta tăng ca đến muộn mà bị xử phạt, vậy không phải sẽ khiến các đồng chí lạnh lòng sao? Dù sao thì chẳng có con nhà ai lại muốn được mẹ kế cha dượng nuôi, cố gắng nỗ lực làm việc còn bị xử phạt, như vậy chẳng hợp lý chút nào!
Năm đối năm!
Hồ Cương đột nhiên bày tỏ thái độ khiến cho cục diện trong phòng họp càng căng thẳng hơn, cho dù thế nào Bạch Lâm cũng không thể ngờ rằng, vào thời điểm mấu chốt này, Hồ Cương lại bày tỏ thái độ, và lại lựa chọn ủng hộ ý kiến Từ Quân Nhiên, điều này trước đó gã không thể nào dự liệu được, cho nên lúc này Bạch Lâm ngạc nhiên nhìn Hồ Cương, tràn đầy thắc mắc khó hiểu.
Tuy trong lòng cảm thấy bất ngờ, nhưng Bạch Lâm vẫn không từ bỏ, gã cười cười, chậm rãi nói:
- Ý kiến của Chính ủy Hồ rất quan trọng, còn có ai đồng ý với ý kiến của Chủ tịch huyện Từ không?
Nói xong, gã nhìn về phía Vương Mãnh và Liễu Cường, dù sao với tình hình hiện nay, ý kiến của hai người này, sẽ quyết định kết quả Hội nghị thường vụ hôm nay.
Vương Mãnh và Liễu Cường dĩ nhiên cũng hiểu, họ liếc nhìn nhau, trong lòng vẫn còn cân nhắc.
Vương Mãnh này lòng dạ rất sâu xa, trước nay Liễu Cường như Thiên Lôi y sai đánh đâu thì đánh đó, cho nên Bạch Lâm không hỏi Liễu Cường mà hỏi thẳng Vương Mãnh:
- Bí thư Vương, anh thấy sao?
Nghe Bạch Lâm nói vậy, Vương Mãnh nhíu mày, từ trước tới nay y biết rất rõ một số chuyện trong huyện, đặc biệt là con sóng ngầm giữa Từ Quân Nhiên và Bạch Lâm, Vương Mãnh cũng biết vài nguyên nhân. Đối với tranh đấu giữa hai người này, trước nay y không can dự quá nhiều, tuy y cũng thấy Từ Quân Nhiên làm rất nhiều việc vì người dân huyện Nhân Xuyên. Nhưng, y vẫn không muốn thay đổi thái độ của mình, hiểu nguyên tắc và giữ mình là cách xử sự trong chốn quan trường của y, có điều tình hình ngày hôm nay khiến y hơi nghi hoặc.
Vốn, Vương Mãnh định ủng hộ Bạch Lâm, dù sao mấy ngày trước Bạch Lâm cũng có tìm mình và Liễu Cường nói chuyện một lần, hy vọng Ủy viên thường vụ bản địa như mình, có thể ủng hộ gã.
Nhưng, giờ bỗng xảy ra tình trạng Từ Quân Nhiên và Bạch Lâm có số phiếu ngang nhau, điều này khiến Vương Mãnh do dự, vì y biết rõ, nếu hôm nay mình lựa chọn ủng hộ Bạch Lâm, có nghĩa là hoàn toàn đắc tội với Từ Quân Nhiên, sau này không thể không theo Bạch Lâm, nếu không khi Từ Quân Nhiên trả thù, mình sẽ chẳng được yên.
Nghĩ tới đây, cuối cùng Vương Mãnh cũng đưa ra quyết định.
Mỉm cười, Vương Mãnh chậm rãi mở miệng nói:
- Bí thư Bạch, Chủ tịch huyện Từ, tôi cảm thấy chuyện này, cần phải suy nghĩ thêm. Tôi bỏ phiếu trắng!
Bỏ phiếu trắng!
Tất cả mọi người đều không ngờ trong tình huống này mà Vương Mãnh lại bỏ phiếu trắng!
Sau đó, Liễu Cường mỉm cười:
- Tôi đồng ý với ý kiến của lão Vương, chuyện này không thể tùy tiện được, chúng ta cần phải nghiên cứu thêm đi.
Hai người đều bỏ phiếu trắng, Hội nghị thường vụ xuất hiện cục diện ngang phiếu nhau, Từ Quân Nhiên nở nụ cười:
- Nếu tất cả mọi người đã cảm thấy cần nghiên cứu thêm, vậy thì tôi cũng đồng ý.
Hắn không ngốc, với tình hình hôm nay, xem như mình đã thắng, dù nói thế nào, mình cũng đã ngăn cản được Bạch Lâm thay đổi bộ máy Ban tài chính, đối với việc bắt Quan Ba giao quyền quản lý Ban tài chính lại, đối với việc điều chỉnh bộ máy Ban tài chính, Từ Quân Nhiên cảm thấy hôm nay coi như mình đã hoàn thành nhiệm vụ.
Cho nên, Từ Quân Nhiên liền kết thúc sự việc, không tiếp tục giằng co với Bạch Lâm nữa.
Hắn đã nói như vậy, dĩ nhiên Bạch Lâm cũng không kiên trì nữa, quan trọng nhất là tình thế Hội nghị thường vụ hôm nay cho thấy, Bí thư gã hiện tại đã không có cách gì để o ép Từ Quân Nhiên. Tuy nhiên Bạch Lâm cũng khá thỏa mãn với kết quả này, dù sao hôm nay cũng đã thể hiện rõ uy quyền và sức mạnh của mình, cũng khiến Từ Quân Nhiên biết được lợi ích của mình, với tình hình số phiếu đồng đều nhau như hôm nay, nếu Bí thư huyện ủy mình đây muốn độc đoán làm càn, bỏ cũ thay mới bộ máy Ban tài chính, Bạch Lâm tin rằng Từ Quân Nhiên cũng chẳng có cách gì ngăn cản được, nhưng vấn đề là, làm như vậy dễ nảy sinh mâu thuẫn gay gắt.
Bạch Lâm không phải thằng ngốc, mấy Hội nghị thường vụ kiểu này đều có biên bản ghi chép cuộc họp, nếu ngày nào đó có người đem chuyện này ra, sẽ tạo đả kích không nhỏ đối với uy tín của gã, cho nên gã không tỏ ý phản đối câu nói của Từ Quân Nhiên, mà chỉ cười khổ nói:
- Nếu tất cả mọi người đều cảm thấy cần nghiên cứu thêm, vậy thì cứ tạm gác chuyện này sang một bên đi.
Dừng lại một chút, gã nghiêm mặt hỏi:
- Tuy nhiên tôi hy vọng các lãnh đạo bên Ủy ban nhân dân huyện phải lấy đó làm gương, tác phong làm việc phải chỉnh đốn nghiêm túc, tuyệt đối không được để ảnh hưởng đến đại cục cải cách mở cửa của huyện ta!
Nói xong, Bạch Lâm đứng lên tuyên bố:
- Tan họp thôi.
Sau đó dẫn đầu ra khỏi phòng họp, sau đó các Ủy viên thường vụ cũng nối gót theo gã.
Từ Quân Nhiên cũng không ở lại lâu, sau khi bắt tay những Ủy viên thường vụ ủng hộ mình, liền bước đến trước mặt Chính ủy Hồ Cương, vừa cười vừa nói:
- Chính ủy Hồ, cảm ơn ngài.
Hồ Cương cười ha ha:
- Không có gì, anh trai tôi gọi điện cho tôi rồi, không ngờ, chúng ta lại có mối quan hệ này.
Từ Quân Nhiên cười nói:
- Đúng vậy, nếu không phải lần này đến tỉnh thành ăn cơm với Trưởng phòng Hồ và Trương Phi, tôi cũng không biết chúng ta là người một nhà.
Mấy ngày trước khi lên tỉnh thành, Từ Quân Nhiên có đi ăn với Trương Phi, trong bữa ăn Trương Phi giới thiệu với hắn một người đàn ông trung niên, nói là năm đó là thư ký của ông cụ nhà mình, giờ là Trưởng phòng Cảnh sát hình sự Sở công an tỉnh, sau khi khách khí chuyện trò một lúc, Từ Quân Nhiên mới biết, người đó là Hồ Liệt anh trai của Chính ủy vũ trang Hồ Cương trong huyện.
Nếu từng làm thư ký cho ông cụ Trương, lại có quan hệ khá tốt với Trương Phi, dĩ nhiên Hồ Liệt cũng không giấu em trai, sau khi ăn cơm xong đã gọi điện thoại đến nhà Hồ Cương, cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ nói với anh ta, sau này Chủ tịch huyện mới đến có chuyện gì, cậu phải cố gắng ủng hộ. Còn về nguyên nhân, người có thể khiến Trương đại thiếu gia đích thân mở tiệc chiêu đãi, hơn nữa còn nhiệt tình gọi là anh, có thể là kẻ đơn giản sao? Hơn nữa, Hồ Liệt ở tỉnh thành, cũng biết rõ cái tên Từ Quân Nhiên này từng được thủ trưởng tối cao nhắc đến, sau này con đường làm quan tốt đẹp thế nào, điều đó khó có thể tưởng tượng được, nếu em trai có thể trèo lên cây to này, nói không chừng sau này sẽ có cơ hội thăng quan tiến chức rất nhanh.
Hồ Cương cũng là người thông minh, anh trai mình chính là người có địa vị cao nhất trên chốn quan trường ở Hồ gia, đừng thấy bản thân với anh trai chỉ kém nhau nửa cấp, nhưng sau lưng anh ấy còn có Bí thư Trương của Ủy ban chính trị pháp luật tỉnh chống lưng, thăng lên Phó sở là chuyện sớm hay muộn, Hồ Cương biết rõ, có thể khiến anh trai gọi cú điện thoại này, sức mạnh sau lưng Từ Quân Nhiên chắc chắn không nhỏ.
Cho nên, hôm nay trong Hội nghị thường vụ, Hồ Cương mới cương quyết chọn ủng hộ Từ Quân Nhiên.
- Chủ tịch huyện khách sáo quá, sau này có chuyện gì cứ gọi cho tôi là được.
Hồ Cương cười tủm tỉm nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cười:
- Vậy tôi cũng không khách sáo nữa.
Bên này bọn họ đang vui vẻ, còn Bạch Lâm bên kia thì khác.
Bạch Lâm trở về văn phòng, Chủ nhiệm văn phòng Đặng Văn Binh cũng bước vào theo.
- Bí thư Bạch, tình hình có chút kỳ lạ.
Với tư cách là tâm phúc do Bạch Lâm một tay đề bạt lên, Đặng Văn Binh hiểu rất rõ vị trí của mình, anh ta hiểu rõ tiền đồ của mình liên hệ mật thiết với Bạch Lâm, nếu như Bạch Lâm thất thế, một Chủ nhiệm văn phòng như mình cũng chẳng thể làm được gì.
Bạch Lâm cười khổ, gật đầu nói:
- Đúng vậy, không ngờ, thật sự không thể ngờ.
Gã đang nói thật, hôm nay mình thể hiện sức mạnh ở Hội nghị thường vụ, đã đạt được mục đích chỉnh đốn Từ Quân Nhiên, nhưng cũng để lộ ra vấn đề tương đối lớn, ví dụ như Hồ Cương đột nhiên tỏ thái độ ủng hộ Từ Quân Nhiên, ví dụ như thái độ lập lờ của Vương Mãnh, những điều này khiến Bạch Lâm ngầm cảm thấy, chuyện mình một mình bá chiếm cục diện huyện Nhân Xuyên giờ đang đi theo một chiều hướng mình không thể lường trước được. Ít nhất, sau này mình muốn được nhiều người trong huyện ủng hộ như trước, e là có chút khó khăn.
Nghĩ vậy, Bạch Lâm nói với Đặng Văn Binh:
- Đã vậy, tạm thời cứ để chuyện này sang một bên, chuyện mua xe không cần suy nghĩ nữa. Công việc tiếp theo trong huyện là xây đường quốc lộ, cậu cứ theo sát chuyện này, có gì quan trọng, phải báo ngay cho tôi.
Do dự một chút, Bạch Lâm nhỏ giọng nói:
- Cậu gọi Trương Hỉ Bân đến đây cho tôi.
Trương Hỉ Bân là Trưởng đồn công an huyện, Phó bí thư Ủy ban chính trị pháp luật, có quan hệ với Liễu Cường, cũng được coi là một trong những tâm phúc của Bạch Lâm.
Đặng Văn Binh hiểu rõ ý tứ của Bạch Lâm, với tình hình hôm nay, thế cục trong huyện rất phức tạp, cho dù là gã hay Từ Quân Nhiên, đều phải cố gắng thu liễm mình, chứ không phải là không ngừng đấu tranh, nếu làm trễ nãi sự phát triển của huyện, như vậy sẽ là tội đồ lịch sử thật sự.
Nhìn Đặng Văn Binh rời khỏi phòng mình, Bạch Lâm rơi vào trầm tư, Hội nghị thường vụ hôm nay, xảy ra mấy tình huống bất ngờ. Nhất là thái độ đột ngột của Vương Mãnh và Liễu Cường, khiến cho gã bắt đầu bận tâm, dù sao nếu hai người này quay sang ủng hộ Từ Quân Nhiên, vậy thì mình sẽ mất quyền khống chế Hội nghị thường vụ.
“Không được! Nhất định không thể để xảy ra chuyện này!”
Bạch Lâm nắm chặt nắm đấm, nghiêm túc nghĩ.
Quay khi quay về văn phòng, Từ Quân Nhiên cũng suy nghĩ cẩn thận, hôm nay vì sao Quan Ba ủng hộ mình, hắn rất rõ, nói trắng ra là vì Bạch Lâm đụng chạm đến lợi ích của y. Ban tài chính là do Từ Quân Nhiên giao cho Quan Ba, dụng ý ban đầu rất đơn giản, nếu Quan Ba quản lý Ban tài chính, hắn có thể ủng hộ tâm phúc của mình, có thể nhét người vào trong đó, nhưng để đảm bảo Ban tài chính nằm dưới sự lãnh đạo của Ủy ban nhân dân huyện, nói thẳng ra, Từ Quân Nhiên giao quyền lực này cho Quan Ba, là để đổi lại sự ủng hộ của Quan Ba dành cho mình.
Chẳng qua, giờ Từ Quân Nhiên hơi bận tâm, chính là hai người Vương Mãnh và Liễu Cường.
Chẳng lẽ, họ muốn đục nước béo cò?
Nghĩ đến đây, Từ Quân Nhiên không kìm được nhíu lại.
Cùng lúc đó, Vương Mãnh cũng về tới phòng làm việc của mình, trên mặt y đầy vẻ vui vẻ, với cục diện Hội nghị thường vụ ngày hôm nay, y rất vui. Tuy trước nay y có quan hệ khá tốt với Bí thư. Nhưng Vương Mãnh cũng là người có lý tưởng của riêng mình, suy nghĩ của y cũng rất rõ ràng, nếu như hôm nay, Từ Quân Nhiên và Bạch Lâm có ý kiến trái chiều nhau, tranh chấp lẫn nhau, vậy thì mình sẽ trở thành mấu chốt có tính quyết định, đến lúc đó mình sẽ có thể đạt được nhiều lợi ích hơn.
- Lão Liễu, cơ hội của chúng ta đến rồi!
Cười nói với Liễu Mạnh một câu, Vương Mãnh đang nói thật lòng.
Dĩ nhiên Liễu Cường cũng hiểu ý Vương Mãnh, cho dù là Từ Quân Nhiên hay Bạch Lâm, muốn khống chế đại cục huyện Nhân Xuyên, nhất định phải lôi kéo mình và Vương Mãnh.
Lôi kéo trên chính trị, nói trắng ra là trao đổi lợi ích, nói đầy đủ là trao đổi lợi ích chính trị, mới có thể khiến người ta cam tâm tình nguyện giúp đỡ mình.
Phong ba ở Hội nghị thường vụ kết thúc như vậy, qua chuyện này, mọi người dần ý thức được, hóa ra bất giác, sức mạnh của Chủ tịch huyện Từ đã lớn như vậy rồi.
Không lâu sau đó, có một tin truyền đến huyện, Trần Tinh Duệ từ vị trí Chủ tịch tỉnh Tùng Hợp đã được điều lên Trung ương làm Thứ trưởng thường vụ, Nguyên Bí thư thành ủy thành phố Đan Giang Quách Hồng Đào được điều đi nhậm chức Chủ tịch thành phố Tân Châu…
Thay đổi rồi!
Từ Quân Nhiên nhìn một loạt điều chỉnh nhân sự ở trung ương và trong tỉnh trên báo, liên hệ với một vài thay đổi ở thủ đô gần đây, bất đắc dĩ lắc đầu, bánh xe lịch sử không vì một con bướm nhỏ như mình đây bay đến mà xảy ra thay đổi lớn, chuyện nên xảy ra vẫn xảy ra.
Có điều chuyện của Quách Hồng Đào được điều đi, quả thực khiến cho Từ Quân Nhiên khá bất ngờ, vốn cho rằng Chủ tịch thành phố Bối Siêu Quần có thể lên chức, không ngờ người lên chức lại là một Phó bí thư thành phố khác, nghe nói Bạch Lâm đã từng cộng tác với ông ta.
Từ Quân Nhiên mơ hồ cảm thấy, Bí thư thành ủy tân nhiệm có quan hệ với Bạch Lâm, e là sau này, huyện Nhân Xuyên sẽ xảy ra nhiều sóng gió.
Quả nhiên, chưa đến mấy ngày sau, Bạch Lâm liền tổ chức Hội nghị thường vụ, sau khi nói vài chuyện, Bạch Lâm liếc nhìn Từ Quân Nhiên, thản nhiên nói:
- Chủ tịch huyện Từ, chuyện lựa chọn Trưởng ban tài chính, tôi thấy nên thảo luận một chút, không thể cứ để đồng chí Quan Ba quản mãi được, anh thấy sao?
Từ Quân Nhiên nhướn mày:
- Bí thư, công việc của huyện ta bây giờ rất nhiều, đồng chí Quan Ba là Phó chủ tịch thường vụ huyện kiêm luôn Trưởng ban tài chính, cũng để giải quyết tốt hơn những chính sách về mặt tài chính của Ủy ban nhân dân huyện, tôi cảm thấy chẳng có gì là không ổn cả.
- Chủ tịch huyện Từ, công việc của chúng ta, nói rõ ra thì ai có việc nấy, đồng chí Quan Ba còn có công việc phải phụ trách, không thể cứ quản Ban tài chính mãi được đúng không?
Trong giọng nói của Bạch Lâm có ý bất mãn.
- Bí thư Bạch, việc phụ trách Ban tài chính của đồng chí Quan Ba, chính là trách nhiệm của anh ta!
Từ Quân Nhiên cũng không chút nhượng bộ, dứt khoát phản đối cách nói của Bạch Lâm.
Tình hình đã gay cấn đến mức này, dính đến tranh chấp uy quyền của hai người, các Ủy viên thường vụ cũng không tiện chen vào, ai nấy đều ngồi yên không nói gì.
- Haha, đã vậy, mọi người cùng nhau biểu quyết đi.
Bạch Lâm thấy vậy, cười lạnh, chậm rãi nói.
Kết quả biểu quyết dĩ nhiên cũng giống như lần trước, lại năm đấu năm không phân thắng bại.
Cuối cùng, ánh mắt mọi người đều tập trung lên Vương Mãnh, Vương Mãnh cười cười, chậm rãi nói:
- Chuyện chọn trưởng ban tài chính, tôi thấy đồng chí Vương Đông Thăng không tệ, Chủ tịch huyện Từ, Bí thư Bạch, các ngài thấy sao?
Từ Quân Nhiên và Bạch Lâm không hẹn mà cùng ngây người, Vương Đông Thăng là Chủ tịch trấn Hoa Đào, dĩ nhiên cũng là người của Vương Mãnh, Vương Mãnh đưa ra lựa chọn này, không thể nghi ngờ gì nữa chính là cháy nhà hôi của.
Không thể nói là Vương Mãnh hèn hạ, chỉ là y chọn thời cơ quá tốt, dù là Từ Quân Nhiên hay Bạch Lâm, muốn giành được quyền chủ đạo, đều cần có sự ủng hộ của y và Liễu Mạnh, nói cho cùng, Vương Mãnh đã đánh quân bài của mình ra, còn chuyện ăn hay không, thì phải xem Từ Quân Nhiên và Bạch Lâm ai có thể hạ được quyết tâm thôi.
Bạch Lâm không lập tức lên tiếng, chỉ liếc nhìn Quan Ba, suy nghĩ, lắc đầu nói với Vương Mãnh:
- Bí thư Vương, đồng chí Vương Đông Thăng không có kinh nghiệm bên lĩnh vực tài chính, tôi thấy anh ta không thích hợp.
Tất cả mọi người đều sững sờ, không ngờ Từ Quân Nhiên lại có thể thẳng thắn từ chối yêu cầu của Vương Mãnh.
Dừng lại một chút, chỉ nghe Từ Quân Nhiên nói:
- Tôi đề nghị, đồng chí Lưu Sướng đảm nhiệm chức Trưởng ban tài chính, đồng chí Hạ Phi đảm nhiệm chức Phó ban thường vụ ban tài chính!
Hiện nay Lưu Sướng đang là Phó ban thường vụ Ban tài chính, âm thầm đầu quân cho Từ Quân Nhiên từ lâu, còn Hạ Phi là Phó chủ nhiệm văn phòng huyện ủy, nói theo cách của Lưu Hoa Cường, đó là tâm phúc của Đặng Văn Binh, dĩ nhiên cũng là một trong những tâm phúc của Bạch Lâm.
Từ Quân Nhiên đưa ra đề nghị này rất đơn giản, thế lực ban tài chính, hắn bằng lòng hợp tác với Bạch Lâm. Thà hợp tác với Bạch Lâm, chứ tuyệt đối không cho phép có người kiếm tiện nghi.
Vương Mãnh lập tức ngẩn người, y không thể ngờ, cuối cùng lại có kết quả như vậy, Từ Quân Nhiên làm vậy, chẳng lẽ không sợ mình sẽ theo Bạch Lâm sao?
Đưa mắt nhìn về phía Bạch Lâm, trong lòng Vương Mãnh quyết định, dù thế nào, chỉ cần Bạch Lâm ủng hộ mình, mình sẽ lựa chọn đi theo gã.
Ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Bạch Lâm, chỉ thấy Bạch Lâm chau mày, suy nghĩ nửa ngày trời, bỗng nhiên mở miệng nói:
- Tôi đồng ý với ý kiến của Chủ tịch huyện Từ!
Xôn xao!
Sắc mặt đám Ủy viên thường vụ đều trở nên cổ quái, Hội nghị thường vụ hôm nay, rốt cuộc là sao vậy? Vừa nãy Từ Quân Nhiên và Bạch Lâm còn như nước với lửa, vậy mà lại bất ngờ hợp tác với nhau, chẳng lẽ vừa rồi họ đang diễn trò?
Nghĩ tới đây, ánh mắt mọi người nhìn về phía Vương Mãnh không khỏi có chút thương cảm, dù sao đắc tội với Chủ tịch huyện và Bí thư huyện ủy, vị Ủy viên thường vụ này vốn xếp hạng không cao, cuộc sống sau này e chẳng dễ dàng gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận