Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 533: Anh hùng cứu mỹ nhân.

- Sư huynh Từ, nghe nói anh bây giờ là phó chủ tịch huyện?
Tô Lan đứng cạnh Từ Quân Nhiên, cười tủm tỉm hỏi hắn. Cha của cô là thủ thư của thư viện huyện Phú Lạc, đương nhiên cũng biết chuyện của vị phó chủ tịch huyện Từ Quân Nhiên này.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu:
- Cô được nghỉ hè sao? Sao tôi nhớ dường như vẫn chưa đến kỳ nghỉ hè mà?
Tô Lan mỉm cười:
- Trường học phải sửa chữa lại, cho chúng tôi nghĩ hè sớm.
Nghe cô nói vậy, Từ Quân Nhiên gật gật đầu, coi như là đã hiểu, hóa ra đại học Kinh Hoa đang sửa chữa lại, chả trách Tô Lan trở về sớm như vậy.
Trò chuyện cùng Tô Lan một lát, Từ Quân Nhiên đứng dậy cáo từ, mang theo Trương Phi với vẻ mặt đầy ý vị rời khỏi thư viện.
- Tôi nói này anh Từ, đàn em này của anh thật sự rất xinh đẹp.
Trương Phi vẻ mặt thầm cười nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên bất đắc dĩ lắc đầu:
- Người ta là đứa con ngoan, cậu cũng đừng có ý hại con nhà người ta.
Trương Phi cười hì hì:
- Được, tôi nghe lời anh.
Hai người đi cùng được một đoạn, sau đó mới tách ra đi riêng.
Từ Quân Nhiên đi về phía trước một đoạn, chợt phát hiện hai chiếc xe con đứng ở ven đường, bốn người đàn ông vây quanh một người phụ nữ, dáng vẻ của người phụ nữ kia hình như rất quen thuộc.
Vốn dĩ Từ Quân Nhiên tưởng rằng đó là Tạ Mỹ Quyên, nhưng khi tới gần , chợt phát hiện không phải là bộ trưởng Tạ, mà là một người phụ nữ hắn không hề quen biết.
Thật xinh đẹp!
Từ Quân Nhiên trong lòng nhịn không được phát ra một tiếng cảm khái, chỉ thấy người phụ nữ này xuất hiện ở trước mặt hắn, mặc chiếc váy ngắn màu xanh da trời, chiếc tất chân dính liền quần màu da sáng, cánh tay trắng tuyết, trắng nõn thon dài, xoay tròn trong lúc đó, mép váy bay lên, để lộ ra một cặp đùi mượt mà đầy đặn ở dưới lớp tất da, dáng người cao gầy mà thon dài, eo nhỏ hình chữ S, cặp mông đầy đặn, bụng dưới bằng phẳng, da nõn nà trắng như tuyết, thật sự là người đẹp siêu cấp đoan trang trời sinh, mặc gợi cảm như vậy, khó trách mấy tên đàn ông kia muốn đến gây chuyện.
Thời đại này mặc thành dáng vẻ này, cũng thực thiệt thòi cho người phụ nữ này dám mặc đi đường.
- Mấy người các ngươi, có chuyện gì xảy ra thế?
Từ Quân Nhiên không chút hoang mang đi về phía trước mấy bước, đi đến trước mặt mấy người kia, lớn tiếng quát hỏi. Đối với hắn mà nói, những chuyện này đã gặp, thì nhất định không thể giả bộ làm như không thấy, Từ Quân Nhiên cũng không phải là mấy nhân viên chấp pháp cao cấp ở đời sau nào đó, có thể đem những chuyện xảy ra ở ngay trước mắt cho rằng không kịp phản ứng.
Người phụ nữ kia thấy bóng của Từ Quân Nhiên, lập tức trốn sau lưng hắn, sau đó vội nhìn mấy đại hán với ánh mắt không thiện cảm đầy dữ tợn đang cười rộ lên kia, trong lòng khẽ run lên, vội vàng nói khẽ với Từ Quân Nhiên:
- Thật xin lỗi, mấy người này muốn gây chuyện với tôi, không có liên quan gì đến cậu. Cậu có thể giúp tôi đi báo cho cảnh sát ở cục công an huyện các cậu được không? Tôi họ Đường, sau chuyện này tôi sẽ hậu tạ!
Từ Quân Nhiên ngược lại rất sững sờ, không ngờ tới người phụ nữ này lại có tình có nghĩa như vậy trong hoàn cảnh này, vào lúc này còn không muốn liên lụy đến một người qua đường như hắn, xem ra bản thân hắn thật là không cứu lầm cô.
- Tiểu tử, cô ta đụng hư xe của chúng tôi, nhà ngươi muốn thế nào?
Một tên với dáng vẻ lưu manh mở miệng đầu tiên nói với Từ Quân Nhiên. Bốn người kia thấy Từ Quân Nhiên ở đâu chui ra làm loạn, mà người phụ nữ kia lại núp ở sau Từ Quân Nhiên, bọn chúng liền vây lấy Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cười ha ha, không để ý đến mấy tên này, lại quay người nói với người phụ nữ họ Đường kia:
- Cô đi trước đi, mấy người này để tôi ứng phó.
Người phụ nữ kia cố chấp lắc đầu:
- Xe của tôi hỏng rồi, không đi được. Hơn nữa, tôi không thể để một mình cậu tranh chấp với bọn họ như vậy được.
Dừng một chút, cô tiếp tục quát mấy tên lưu manh kia:
- Các người không được qua đây, nếu không tôi sẽ hô người gọi cảnh sát đó!
- Gọi cảnh sát?
Tên lưu manh kia nở nụ cười, lộ ra một nụ cười đầy châm chọc nói với người phụ nữ kia:
- Cô có tin đợi cảnh sát đến, lão tử cũng sẽ không có chuyện gì không?
Tiếp đó, y nhìn một cách không có hảo ý thoáng qua nữ nhân ăn mặc nhẹ nhàng khoan khoái kia, lạnh lùng nói:
- Hơn nữa lúc mà trước khi cảnh sát đến, tôi cam đoan mấy anh đây nhất định cũng có thể làm cho cô thoải mái một lần!
- Các người muốn thế nào, chiếc xe này, tôi đền cho các người, hỏng một chiếc, tôi bồi thường mười chiếc!
Người phụ nữ lo lắng nói.
Đám tiểu lưu manh bọn họ cười ha ha một hồi:
- Lão tử xem thường nhất những loại phụ nữ có tiền hung hăng càn quấy xem thường đàn ông! Cũng giống như cô vậy, lái xe xịn, còn mặc hấp dẫn như vậy! Lên giường nhất định rất thú vị! Đợi lát nữa các huynh đệ hầu hạ cô đàng hoàng, hầu hạ xong còn tặng miễn phí thêm cho cô đứa con trai, cam đoan cô sau này sẽ được ăn ngon mặc đẹp! Ha ha ha ha!
Từ Quân Nhiên nhìn thoáng qua hai chiếc xe đang đậu tại chỗ, phát hiện đều là xe con gia dụng thông thường, chỉ có điều thời đại này có xe hơi chính là tượng trưng của thân phận, cho nên cứ nhìn là thấy rất là dọa người.
Nhẹ nhàng vỗ vai người phụ nữ kia một cái, Từ Quân Nhiên ý bảo cô bình tĩnh chớ nóng vội, lúc này mới cất bước bước lên trước một bước, lạnh lùng nhìn chăm chú mấy tên cặn bã kia, không mặn không nhạt nói:
- Chỉ dựa vào mấy người các ngươi, có thể lái nổi loại xe con này sao? Đừng che giấu, hãy nói ra đi, ai sai đám bọn người gây phiền phức thế?
Người nọ sững sờ, lập tức sóng mũi lạnh lạnh nói:
- Tiểu tử thối, lão tử hiện tại không muốn gây chuyện, ngươi an phận cho tôi một chút, tốt nhất đừng xen vào việc của người khác, nếu không ngươi cẩn thận sẽ đi không nổi đó!
Từ Quân Nhiên trên mặt thoáng biểu lộ vẻ nghiêm túc, hắn không ngờ tới sau khi trải qua nghiêm trị, vẫn còn có đám du côn lưu manh kiêu ngạo như vậy xuất hiện, những người này căn bản chính là nhân tố của xã hội không ổn định, theo như cách nghĩ của Từ Quân Nhiên, đều cần phải bị nghiêm trị.
- Các người, rốt cuộc là ai phái tới?
Nghe đối phương nói đến cảnh sát cũng không dám quản xem bọn hắn làm cái khỉ gió gì, Từ Quân Nhiên ngược lại rất hiếu kỳ, đám người này không sợ hãi như vậy, rõ ràng sau lưng có chống lưng mới đúng, bằng không thì mấy tên du côn, lưu manh nếu như dám hét lên những lời như vậy, thật sự là trò cười rồi.
- Tôi thấy tên tiểu tử nhà ngươi là muốn tìm chỗ chết!
Nhìn thấy bộ dạng không muốn nhượng bộ của Từ Quân Nhiên, bốn tên lưu manh rút ra dao gọt trái cây từ bên hông, đột nhiên lao đến chỗ của Từ Quân Nhiên. Từ Quân Nhiên bảo vệ người phụ nữ họ Đường ở sau lưng mình, nhìn thấy bóng lưng của Từ Quân Nhiên cũng không phải đặc biệt cao lớn, Đường Lệ Đình đột nhiên cảm nhận được trong lòng của mình có một loại cảm giác an toàn, một loại cảm giác không cần lo lắng, cảm giác an toàn không cần lo lắng đến những chuyện khác, trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy có một cảm giác cảm động không rõ tên, rất muốn ôm lấy cái người ở phía trước kia.
Từ Quân Nhiên ngược lại thái độ thờ ơ, tuy mấy tên này trong tay đều cầm đao, nhưng đối với hắn mà nói, hắn thực sự để vào mắt, trước kia lúc ở tỉnh Giang Nam, tuy Từ Quân Nhiên là người đọc sách, nhưng là theo chân Lý Dật Phong cũng không ít lần kéo bè kéo lũ đánh nhau, những cảnh đơn giản như thế này, thật sự Từ Quân Nhiên không để ở trong lòng. Hắn càng tò mò hơn là, cái người ở sau lưng đám người này, và thân phận của người phụ nữ đứng sau mình, dù sao ở tuổi này những người có thể lái nổi xe con, tuyệt đối không phải kẻ vớ vẩn.
Huống chi, Từ Quân Nhiên cũng rất cảm tạ mấy tên khốn kiếp này cho mình cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân, dù sao mỹ nhân đều được hoan nghênh.
Đương nhiên, cảm tạ thuộc về cảm tạ, Từ Quân Nhiên sẽ không nể mặt, kéo người phụ nữ lùi về phía sau mấy bước, đợi đến lúc mấy tên trong tay cầm dao gọt trái cây cách mình một đoạn, lúc mà đang há miệng nổi đóa, Từ Quân Nhiên bỗng nhiên bằng tốc độ kinh người bước ra một bước, vặn chặt đầu của một người xuống nâng cao đầu gối lên, một tiếng va đập, người kia ngã xuống đất run rẩy cũng không hôn mê liền.
Chiêu thức ấy là Trương Phi dạy cho Từ Quân Nhiên, nghe nói đó là kỹ năng vật lộn của bộ đội bọn họ, mục tiêu rất đơn giản, trực tiếp khiến cho đối thủ mất đi sức chiến đấu. Mà hiệu quả cũng không tệ, cái tên lưu manh kia hôn mê bất tỉnh, lưu manh đã vì Từ Quân Nhiên nói ra đáp án.
Mắt nhìn thấy huynh đệ của mình bị người khác đánh, ba tên khác hét to dùng con dao ở trong tay hướng về phía thân thể của Từ Quân Nhiên ở trước mặt đâm loạn lên, từng cặp mắt đỏ lên, rõ ràng là muốn liều mạng cùng Từ Quân Nhiên, tư thế chuẩn bị giết chết hắn. Nhưng Từ Quân Nhiên không thèm để ý chút nào, thân thể uốn éo né hai người trước mặt, nhấc chân đá vào bụng của người cuối cùng, đạp cho hắn lùi về phía sau mấy bước. Ngay sau đó Từ Quân Nhiên bước tới trước mặt đối phương, xoay tròn cánh tay của mình, thúc cùi chõ đánh vào cổ của đối phương, người nọ kêu thảm một tiếng, cũng không khống chế mình được nữa, thoáng cái ngã trên mặt đất, hơn nửa ngày không đứng dậy được, chỉ biết là giữ lấy cổ của mình kêu đau.
Dù sao Từ Quân Nhiên khi còn bé cũng luyện qua mấy chiêu thức võ, bình thường ba bốn người rơi vào tay hắn, vậy là chắc chắn sẽ bị no đòn. Hơn nữa hắn đang thầm hận mấy tên này ra tay ác độc, cho nên Từ Quân Nhiên khi ra tay không nể tình, toàn bộ đều là đòn chí mạng.
- Ngươi . . . Ngươi không được qua đây!
Nhìn thấy Từ Quân Nhiên đại phát thần uy liên tục đánh ngã hai đồng bọn của mình, hai tên lưu manh còn lại cầm dao gọt trái cây có chút kinh hoảng liếc nhau một cái, trong đó người cầm đầu kia lớn tiếng nói với Từ Quân Nhiên:
- Ngươi mau qua đây, bọn ta liều mạng với ngươi!
- Đúng đó, ngươi nếu như đi về phía trước một bước, ta…ta sẽ tự đâm mình một dao!
Một tên trong đám lưu manh bỗng nhiên đưa con dao hướng về phía cổ của mình cứa vài cái.
Phốc phốc!
Hóa ra là Đường Lệ Đình ở sau lưng của Từ Quân Nhiên cũng không nhịn được nữa, cười ra tiếng. Mấy tên này tuy nhìn có vẻ cũng hung ác, nhưng trên thực tế không ngờ tới lại nhát như vậy, babốn chiêu đã bị Từ Quân Nhiên đánh ngã cả hai không nói, mà đến ngay cả hai vị còn lại này, cũng không phải là những tên có lá gan gì, lại còn mang bản thân ra để uy hiếp Từ Quân Nhiên, cũng khâm phục người này trong đầu có thể nghĩ ra được loại chủ ý này, chẳng lẽ cậu ta ăn bột nhão để lớn lên hay sao?
Từ Quân Nhiên lại không hề nở nụ cười, trên mặt vẫn là vẻ mặt nghiêm túc như vậy, nhìn chăm chú đối phương, bỗng nhiên dùng tốc độ như tia chớp thoát ra, một phát bắt được cánh tay của người đàn ông kia, trong giây lát dùng lực, cái tên nặng 100 cân kia bị Từ Quân Nhiên vung mạnh bay lên, sau đó thì hung hăng ngã trên mặt đất, cuối cùng không đứng dậy được, chỉ có thể ở trên mặt đất không ngừng hừ hừ.
Một tên khác xông lên, bị Từ Quân Nhiên chớp lấy cổ áo bằng sợi tổng hợp của y, sau đó từng chút từng chút dùng sức nâng lên giữa không trung, Từ Quân Nhiên biểu lộ âm trầm, trong giọng không mang theo một chút nương tay, lạnh lùng nói:
- Nói đi, rốt cuộc là ai phái các ngươi tới?
Bạn cần đăng nhập để bình luận