Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 527: Bộ đội hoàng kim.

Sau khi nhậm chức ở chính phủ huyên, Từ Quân Nhiên bắt đầu sắp xếp công tác của khu phát triển, phần lớn đều là chỉ là một cái thùng rỗng, sự hỗ trợ về kinh phí lại không nhiều lắm, phần lớn đều là lợi ích trên chính sách. Đương nhiên, chính sách đều rất ưu đãi, mục đích là để thu hút các nhà đầu tư.
Điều khác biệt của khu vực phát triển này của huyện Phú Lạc so với địa phương khác, nơi này có một mỏ vàng đã được chứng minh xác thực tồn tại, điều này khiến cho khu vực phát triển thoát cái trở thành miếng bánh ngon trong mắt của rất nhiều người, Đường Lệ Hoan của công ty Hưng Phát, chính là một trong số những người đó.
Sắp xếp xong công việc của xã Trường Thanh và khu khai thác, Từ Quân Nhiên tranh thủ thời gian, quyết định mang theo Điền Hồ cùng ra tỉnh một chuyến để giải quyết chuyện khai thác vàng.
Nghe nói Từ Quân Nhiên và Điền Hồ phải đi, Cát Đại Tráng lập tức có ý kiến, lần này người của ông ta không có mấy người được Từ Quân Nhiên lựa chọn vào ban quản lý khu vực phát triển mới, trong lòng đang buồn bực, ông trực tiếp tìm đến Từ Quân Nhiên nói:
- Chủ tịch Huyện Từ, hiện tại toàn xã đều đang bừng bừng khí thế chuẩn bị cho việc thành lập khu phát triển, ngài là bí thư kiêm chủ nhiệm ban quản lý làm sao có thể rời khỏi được? Nếu ngài đi, công việc trong xã sẽ khó thực hiện. Theo lý mà nói, chủ tịch huyện Từ ngài thực sự là nên lên thành phố, nếu không có thể mọi người cho rằng quy định không đủ, phó chủ tịch xã Điền theo tôi nên ở lại trong xã, anh ta là phó chủ nhiệm của ban quản lý, thì nên ở nhà, có việc chúng tôi cũng còn có chỗ mà dựa vào.
Nghe xong lời của Cát Đại Tráng, sắc mặt của Điền Hồ đỏ lên, trừng mắt nhìn Cát Đại Tráng, ngặt nỗi đối phương là chủ tịch xã, đành phải nén lại sự tức giận này, nắm chặt nắm đấm mình không mở miệng.
Từ Quân Nhiên bình tĩnh nhìn Cát Đại Tráng một cái, cười cười chậm rãi nói:
- Điều này có gì phiền phức chứ? Tôi và lão Điền vào thành phố lo việc kêu gọi thương nhân, lão Cát anh ở lại trong xã. Anh là phó bí thư Đảng ủy xã, trưởng làng chính phủ nhân dân xã, vẫn là tổng điều hành của ban quản lý chúng tôi, lúc tôi đi, công việc của ban quản lý và toàn xã, anh có thể tiền trảm hậu tấu, tôi tin anh nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!
Cái mà gọi này tổng điều hành này, là sau khi Từ Quân Nhiên xin chỉ thị huyện ủy, đã sắp xếp cho Cát Đại Tráng. Dù sao hắn biến Điều Hồ trở thành phó chủ nhiệm thường vụ của ban quản lý, cũng không thể không cho Cát Đại Tráng vào ban quản lí chứ? Cho nên mới cần dùng một chức quan nhàn nhã để sắp xếp cho Cát Đại Tráng, dù sao ông ta là cán bộ cấp chính khoa thực thụ, không thể làm cấp dưới Điền Hồ được.
Nghe Từ Quân Nhiên nói như vậy, Cát Đại Tráng há hốc mồm, nhưng không nói gì thêm, nhưng từ sự giằng co trong ánh mắt của ông ta, Từ Quân Nhiên nhận ra, Cát Đại Tráng cũng không hài lòng lắm với những lời mà mình vừa nói, dù sao ra thành phố cũng coi như lấy ngân quỹ công để đi, Cát Đại Tráng ông ta đương nhiên cũng muốn tiếp xúc nhiều hơn một chút với nhà đầu tư.
Từ Quân Nhiên thấy thế không nói gì nữa, mà khoát tay, để Cát Đại Tráng đi trước.
Đợi đến tối, Từ Quân Nhiên đích thân đến nhà của Cát Đại Tráng.
- Chủ tịch huyện Từ, sao ngài lại tới đây?
Cát Đại Tráng vô cùng bất ngờ đối với việc Từ Quân Nhiên đến. Đối với đối thủ trẻ tuổi này, ông ta vẫn luôn mang hai trăm phần trăm đề phòng, sợ mình sai sót ở đâu, khiến Từ Quân Nhiên nắm được điểm yếu của mình.
Từ Quân Nhiên cười cười, thẳng thắn nói:
- Chủ tịch xã Cát, có chuyện này, kỳ thật vẫn mãi chưa nói với anh. Anh cũng biết, tôi là người nơi khác đến, đối với tình hình trong thành phố, tôi cũng không hiểu lắm. Hơn nữa lần này là đến kêu gọi thương nhân thu hút đầu tư, lão Điền trước đây công tác tại xưởng may, làm việc này sẽ phù hợp hơn tôi và cậu, dù sao chúng ta làm lãnh đạo, nhưng chưa hẳn hiểu về kinh tế. Lí do tôi đi là vì giúp cho độ tin cậy cao hơn một chút, dù sao nếu như người đứng đầu không đi, người ta sẽ nói chúng ta không coi trọng nhà đầu tư. Chỉ có tôi đi, mới có thể thực sự làm rõ được tình hình, tốt cho việc tổ chức khai thác, nếu không đi thực sự không thỏa đáng.
Cát Đại Tráng gật gật đầu:
- Bí thư, ngài đi tôi không có ý kiến, nhưng lão Điền anh ta…
Rất rõ ràng. Cát Đại Tráng còn muốn tranh thủ, dù sao lên thành phố kêu gọi thương hội mà nói, thậm chí còn có thể gặp mặt lãnh đạo của một số đơn vị liên quan, nói không chừng có thể mở rộng được mối quan hệ của mình, bất luận ai cũng đều không muốn bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
Từ Quân Nhiên cười cười, nhẹ nhàng nói:
- Chủ tịch xã Cát, cậu ngẫm lại xem, con người lão Điền đó, không giỏi về giảng đạo lý, chỉ biết vểnh râu chừng mắt giáo huấn người ta. Nếu để anh ta ở nhà chủ trì công việc của ban quản lí, anh nói xem lúc chủ tịch xã anh và anh ta xảy ra xung đột, kết quả sẽ như thế nào? Chỉ có các cậu chịu tội. Anh ta đi cùng tôi rồi, trên thực tế, anh càng được tự do, thoải mái làm theo ý mình, có gì là không tốt?
Nghe Từ Quân Nhiên nói như vậy, sắc mặt Cát Đại Tráng thay đổi, lòng có chút xao động. Thời gian ông ta và Điền Hồ quen biết dài hơn cả Từ Quân Nhiên, trong lòng hiểu rất rõ tính cách của Điền Hồ. Khi Điền Hồ làm xưởng trưởng ở nhà máy may, dám quát mắng cả phó chủ tịch xã, bây giờ vào ban quản lí, lại còn đảm nhiệm phó chủ nhiệm thường vụ ban quản lí, chắc chắn càng kiêu ngạo, nếu thực sự giống như Từ Quân Nhiên nói, trong thời gian hắn rời khỏi xã Trường Thanh, để Điền Hồ điều hành công việc của khu khai thác, mình chủ trì công việc của ủy ban xã, đến lúc đó ai sẽ nghe ai đây?
Nghĩ tới sự giao phó của chủ tịch huyện Vương đối với mình, Cát Đại Tráng gật đầu đồng ý nói:
- Nếu đã như vậy, tôi nghe theo ngài, Chủ tịch huyện Từ.
Hiện tại sự đối địch của ông ta với Từ Quân Nhiên, quả thực không được nhiệt tình lắm, dù sao địa vị hiện tại của hai người quá lớn, nếu như lúc trước khi mà mọi người đều cho rằng cấp chính khoa, bản thân còn có cách cản trở, nhưng bây giờ Từ Quân Nhiên người ta đường đường là một cán bộ cấp phó sở, mình biết lấy gì ra mà so sánh?
Giải quyết xong Cát Đại Tráng, Từ Quân Nhiên mang theo Vương Hiểu Long và Điền Hồ, rồi để Điền Hồ lựa chọn một vài cán bộ trẻ tương đối nhanh nhẹn, một đoàn ngưới bước lên xe khách đi về hướng thành phố.
Đây là lần đi xa lần thứ nhất của Từ Quân Nhiên sau khi nhậm chức, lại là đi làm công việc đại sự tạo mối quan hệ cho đại cục của công tác xã Trường Thanh thậm chí là kinh tế huyện Phú Lạc, đồng thời, lại bởi vì không tiếp tục suy nghĩ về công việc cụ thể, cho nên trên đường đi, tâm lý của mấy cán bộ trẻ tuổi có một loại cảm giác về sứ mệnh trang nghiêm, cũng như cảm giác nhẹ nhõm thú vị. Vương Hiểu Long tuy kinh nghiệm làm truyền thông bằng không, nhưng rất sắc xảo, ngược lại rất biết làm việc, rất khách sáo với Điền Hồ. Điền Hồ tuy không phải là chưa từng đi xa, nhưng lần này được coi trọng như vậy, cảm giác hưng phấn bộc lộ trong lời nói, trên đường đi khí thế cao hứng bừng bừng, vui vẻ giống như đứa trẻ chuẩn bị đón năm mới. Từ Quân Nhiên thì ngược lại chẳng có cảm giác gì.
Mới đầu là định đi vào thành phố, nhưng sau khi đến thị trấn, Từ Quân Nhiên nhận được thông báo, nói là thành phố vô cùng coi trọng công tác triệu tập thu hút đầu tư của huyện Phú Lạc, đang gấp rút tham gia một cuộc họp tỉnh đang mở, cho nên cho đám người của Từ Quân Nhiên đi cùng đoàn đại biểu của thành phố đi lên tỉnh.
Chính vì vậy, đích đến của mấy người đó liền biến thành lên tỉnh.
Trong huyện cũng điều mấy người đến, đều là cán bộ Cục Thương mại và quản lý doanh nghiệp xã thị trấn, một đoàn người trước tiên đi đến thành phố Song Tề, ở nhà khách Liễu Bạch Hạc, đây là do thư ký trước đây của Trần Đại Dũng sắp xếp, anh ta và Chu Trạch Thành là bạn học, bí thư Trần trở thành chủ tịch thành phố, thư ký đương nhiên cũng là nước dâng thì thuyền lên, trở thành phó chủ tịch khu khu Thiết Long của tỉnh Song Tề, sắp xếp việc cỏn con này đương nhiên không có gì phải bàn. Bên trong quan trường chính là như vậy, có đôi khi rõ ràng là những người chẳng liên quan đến nhau, nhưng vì một số việc mà trở thành bằng hữu.
Người phụ trách việc này là một cán bộ trẻ của văn phòng chính phủ khu Thiết Long, tên là Trương Á Châu, là tâm phúc của Phó chủ tịch khu.
Trương Á Châu rất phong độ tuấn tú, lấy con mắt đánh giá của Từ Quân Nhiên mà nói, rất có cảm giác khiến người khác yêu thích, tuổi đời mới hai mốt hai hai, đã công tác trong văn phòng khu ủy năm năm. Làm việc khéo léo, rất có khí thế.
Theo sự sắp xếp của cậu ta, đám người của Từ Quân Nhiên trước tiên sẽ nghỉ ngơi ở khách sạn, sau đó ăn cơm ở tiệm ăn, lúc thanh toán Trương Á Châu từ trong ví rút ra một xấp tiền đưa cho nhân viên phục vụ, phong cách này không phải là lợi hại bình thường, dù là Từ Quân Nhiên kiến thức rộng rãi, cũng có chút bất ngờ. Dù sao Trần Đại Dũng vừa mới lên chức chủ tịch thành phố, tâm phúc bên dưới đã liều lĩnh thành như vậy, quả là hơi quá.
Từ Quân Nhiên nhớ rất rõ, tại thời điểm khủng hoảng tài chính chưa căng thẳng, rất nhiều công vụ viên đầy tự hào đi đến những nơi tiêu thụ chất lượng cao, dùng công quỹ thoải mái chi tiêu, dùng khoản vay của ngân hàng chi tiêu phung phí, kẻ giàu có khách khí mời đám quan viên, những nhân viên ngân hàng yên tâm mà thoải mái chi tiêu. Nội bộ cần lực mạnh để lôi kéo, khiến cho sau khi cải cách mở cửa kiểu này từ Thượng Hải mới thu hút được “Gột rửa sản xuất” đột nhiên tăng mạnh, thịnh vượng phát triển. Vì vậy, trên tay người nhân tài quản lý Trương Á Châu này, tài nguyên như thủy triều, cuồn cuộn mà đến. Tiền bạc nhiều quá đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là hoa giấy có thể dùng để làm chi phí mời khách, chơi bời mà thôi.
- Bí thư, cái này quá xa xỉ rồi!
Nghe nói bữa cơm này tiêu mất mấy trăm, Vương Hiểu Long tặc lưỡi, nói nhỏ với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cười cười không nói gì.
Ngày hôm sau, mọi người lên đường tới thành phố, từ thành phố Song Tề tới thành phố Tân Châu có tàu hỏa, Tân Châu là thành phố tương đối lớn của khu vực đông bắc, thành phố phương bắc không phát triển nhanh như thành phố phía nam. Cho nên được coi là thành phố cấp tỉnh, theo Từ Quân Nhiên thấy, Tân Châu nếu như được xem xét cẩn thận, cũng được coi là thành thị tuyến hai mà thôi.
Đích đến lần này của bọn họ, đầu tiên là muốn vào quân đội, bởi vì mỏ vàng là do quân đội phụ trách. Cũng may có sự giới thiệu của tỉnh, người của quân đội rất nhiệt tình tiếp đãi bọn họ.
Đám người Từ Quân Nhiên trải qua một chặng đường dài, cuối cùng cũng nhìn thấy bản đồ phân bố khoáng sản tuyệt mật mà chỉ có bộ phận quản lý kim loại vàng mới có.
Đối với hắn mà nói, điều gì cũng không quan trọng, điều quan trọng nhất chính là việc này, bởi vì toàn bộ bố cục của Từ Quân Nhiên, đều xoay quanh việc triển khai mỏ vàng này.
Thủ trưởng quân đội trầm ngâm một chút, rồi mới lên tiếng:
- Vấn đề này cũng khó nói, tôi không biết, nhưng tôi có thể tìm người cho các cậu hỏi một chút.
Hai mắt Từ Quân Nhiên lập tức sáng lên, đột nhiên hắn cảm thấy mình đã tìm đúng chỗ rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận