Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 889: Mật mưu

Từ Quân Nhiên không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết khẳng định phía sau chuyện ngày hôm nay còn có người đứng đầu. Thái độ của cán bộ xã Thảo Mạo khiến hắn ý thức được hình như lần đến huyện Hoàng Dương này đã động tới thần kinh mẫn cảm của một số người rồi. Nếu không thì cũng không xuất hiện nhiều chuyện cổ quái như vậy.
Mà cuộc điện thoại của Đoạn Văn Hiên lại càng làm Từ Quân Nhiên rõ ràng, hình như hắn đã hơi nóng vội trong chuyện của Mã Đông Phong, thế nên mặc dù xử lý được một con sâu như Mã Đông Phong nhưng lại tạo thành hiệu quả đánh rắn động cỏ.
- Tiền Vân Lục, không cần phải mẫn cảm như vậy chứ?
Từ Quân Nhiên nói thầm một câu, lắc đầu bỏ ý định đi tới xã Thảo Mạo.
Trong lòng hắn mơ hồ có cảm giác, bản thân mình hình như đã chạm tới điểm uy hiếp tới người khác, nếu không Tiền Vân Lục sẽ không có phản ứng lớn như vậy, đến mức nghĩ tới chuyện sai cấp dưới diễn kịch như vừa rồi? Không sợ mình nhận ra sẽ tức giận sao?
Trong đầu đầy những ý nghĩ rối rắm, Từ Quân Nhiên hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ đã tối, hắn chuẩn bị rửa mặt mũi nghỉ ngơi.
Lúc này cũng không còn kịp quay lại thành phố nữa.
Sáng sớm hôm sau, Từ Quân Nhiên ngồi chuyến xe khách sớm về thành phố. Hắn không biết rằng ngay khi hắn rời đi đã có người truyền tin về thành phố rồi.
Tiền Vân Lục ngồi trước bàn làm việc của mình, nhìn thoáng qua Trương Minh Tường đang bứt rứt không yên, lạnh nhạt nói:
- Lần này là chuyện bất ngờ. Lần sau tôi không hy vọng có chuyện tương tự xảy ra, hiểu rõ chưa?
Trương Minh Tường nghe giọng nói không có chút tình cảm nào của Tiền Vân Lục, bỗng nhiên thầm kinh hãi, vội vàng gật đầu đồng ý:
- Ngài yên tâm, ngài yên tâm đi. Nhất định tôi sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngài.
Y hiểu rất rõ mình có thể đi tới vị trí ngày hôm nay, một phần rất lớn là nhờ quan hệ với Tiền Vân Lục. Nếu như Tiền Vân Lục này xảy ra vấn đề, bản thân mình không chạy thoát được.
- Bí thư, chuyện kia sẽ không xảy ra việc gì chứ?
Suy nghĩ một chút, Trương Minh Tường vô cùng cẩn thận nói với Tiền Vân Lục.
Tiền Vân Lục biến sắc, trên mặt giống như luyện thuật biến hình, ngẩng đầu nhìn thoáng về hướng cửa, xác định là không có người mới dùng giọng điệu nghiêm khắc nói với Trương Minh Tường qua kẽ răng:
- Tôi nói cho anh biết, từ giờ về sau không được nhắc tới chuyện này nữa. Trở về nên làm thế nào thì làm thế đấy. Nếu như lộ chút đồn thổi gì thì xem tôi xử lý anh thế nào!
Nói xong lời cuối cùng, khuôn mặt Tiền Vân Lục vốn như nước giếng khơi không chút dao động giờ lại lộ tràn đầy vẻ dữ tợn, giống như muốn ăn tươi nuốt sống của Trương Minh Tường vậy, trừng mắt nhìn vào mặt Trương Minh Tường.
Trương Minh Tường cũng bị phản ứng mãnh liệt như vậy của Tiền Vân Lục dọa giật nảy mình. Y không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng gật đầu lia lịa:
- Bí thư yên tâm, bí thư ngài yên tâm đi. Nhất định tôi sẽ làm tốt chuyện này.
Tiền Vân Lục nghe câu đó, sắc mặt mới hơi hòa hoãn xuống một chút, hít sâu một hơi, tự châm cho mình một điếu thuốc, từ từ rít vài hơi mới nhìn thoáng qua Trương Minh Tường đang cẩn thận quan sát vẻ mặt của mình, nói:
- Lão Trương, chuyện từ xưa tới nay anh làm tôi rất yên tâm. Nhưng anh phải nhớ kỹ, chuyện này càng ít người biết càng tốt, hiểu rõ chưa?
Trương Minh Tường gật đầu:
- Ngài yên tâm đi, tôi biết nên làm thế nào rồi.
...
...
Khi Từ Quân Nhiên trở lại thành ủy đã là xế chiều rồi. Đoạn Văn Hiên mang xe tới bến xe đón hắn. Vừa mới lên xe, anh ta đã phát hiện sắc mặt của Từ Quân Nhiên không tốt lắm rồi.
- Bí thư, ngài…
Đoạn Văn Hiên hỏi khẽ với Từ Quân Nhiên.
Rất rõ ràng là anh ta cũng không biết kế hoạch của Từ Quân Nhiên tới huyện Hoàng Dương không thuận lợi cho nên mới hỏi như vậy.
Từ Quân Nhiên lắc đầu:
- Đừng nói nữa, chuyện này dù sao tôi cũng cảm thấy không thích hợp.
Nói xong những lời này, Từ Quân Nhiên dứt khoát nhắm hai mắt, không biết trong lòng đang thầm nghĩ gì.
Đoạn Văn Hiên không dám quấy rầy Từ Quân Nhiên tiếp, yên lặng để tài xế lái xe thật chậm rãi trên đường Nam Châu. Từ Quân Nhiên rơi vào trầm tư.
Mãi cho tới khi trở về phòng làm việc của mình, Từ Quân Nhiên cũng vẫn đang suy nghĩ về những việc đã trải qua. Không chỉ có tốc độ xử lý Mã Đông Phong sau khi bị mình phát hiện lạm quyền, còn cả chuyện Tiền Vân Lục biết rõ mình tới xã Thảo Mạo điều tra rồi cố ý để người ta diễn kịch cho mình xem. Kinh nghiệm nhiều năm nói cho Từ Quân Nhiên biết, khẳng định trong chuyện này chắc chắn có vấn đề.
Còn phản ứng của cán bộ huyện Hoàng Dương và xã Thảo Mạo, nói đại khái là đã biết gặp phải nhân vật lớn đóng giả vi hành, cán bộ địa phương sẽ trực tiếp đối mặt, chủ động chào hỏi nói: Lãnh đạo, chúng ta đã biết ngài là ai rồi, hoan nghênh ngài đến kiểm tra công việc. Hoặc bọn họ sẽ vờ không biết, chờ lãnh đạo kiểm tra xong sẽ tự động rời đi là xong, tuyệt đối sẽ không cố gắng hết sức lấy lòng như vậy. Không đúng, là lộ vẻ tôn kính, giống như thật sự chờ mong sau khi mình phát hiện ra vở kịch này liền chủ động rời đi vậy.
Chờ một chút, chủ động rời đi sao?
Trong đầu Từ Quân Nhiên đột nhiên lóe lên linh cảm. Hắn cảm thấy hình như mình đã tìm được một đầu mối trong đám sương mù kia rồi.
Đối với Từ Quân Nhiên mà nói, hắn chỉ hiểu những g biểu hiện bên ngoài về tình hình Nam Châu. Mọi chuyện thật sự trong đó thì bản thân hắn cũng phải thừa nhận là mình căn bản không biết gì cả. Cho dù là Thư ký Đoạn Văn Hiên hay “thổ địa” Hà Viễn Chinh, nói tới gốc gác cũng đều là nhân vật trên chính đàn Nam Châu. Khả năng moi được tin tức từ miệng bọn họ trên cơ bản là bằng không.
Nói trực tiếp hơn một chút, trong những tin tức mà Từ Quân Nhiên biết, quan trường Nam Châu thật giống như một chiếc bánh ngọt lớn đã được phân chia rất rõ ràng, mỗi một miếng đều đã có chủ. Mà huyện Hoàng Dương này chính là địa bàn của Tiền Vân Lục. Ông ta đã bố trí nơi này tới mức nước cũng không lọt. Cho dù là kẻ nào muốn tới nơi này làm quan cũng phải chọn hoặc trở thành người của ông ta, hoặc là đồng minh.
Từ trước tới sau, đã có tới năm sáu người phải cuốn gói khỏi huyện Hoàng Dương, có thể thấy tính bài ngoại của nơi này nghiêm trọng tới mức nào.
Mà nguyên nhân Từ Quân Nhiên chọn điều tra nơi này cũng bởi đây là địa phương nghèo khó, lạc hậu nhất Nam Châu, tổng thu nhập của huyện này nhiều năm duy trì thấp nhất thành phố.
Dựa theo tình huống bình thường mà nói, một người nổi danh về năng lực quản lý kinh tế như Từ Quân Nhiên có thể lựa chọn chỗ này để nghiên cứu, ngụ ý khẳng định sẽ thúc đẩy kinh tế huyện Hoàng Dương. Nhưng không ngờ Tiền Vân Lục lại lựa chọn phương thức như vậy để đẩy mình khỏi huyện Hoàng Dương. Trực giác nói cho Từ Quân Nhiên biết, có vấn đề ở đây.
Có lẽ có một sự việc sắp bị vạch trần ở nơi này!
Bạn cần đăng nhập để bình luận