Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 745: Làm nhục người khác, người cũng phải chịu nhục

Nếu có người tiến đến trước mặt của ngươi, bảo ngươi quạt mát cho hắn thì ngươi nên làm cái gì bây giờ?
Từ Quân Nhiên trả lời rất đơn giản. Phải giáng cho hắn một bạt tai, để hắn nhớ kỹ cả đời không được coi thường người khác.
- Ông chủ, đây là một ngàn đồng.
Từ Quân Nhiên vẫy tay gọi chủ tiệm cơm và chờ ông ta đi vào trước mặt mình. Đưa tiền cơm xong, hắn thản nhiên quay người lại phía Thôi Đông Phong và Tiền Phong nói:
- Không phải mọi người tò mò tôi vừa mới làm cái gì sao? Tôi sẽ cho các người xem một lần.
Nói xong, Từ Quân Nhiên bước đến. Điền Quốc Đào quay mắt nhìn về phía Từ Quân Nhiên, trong lòng kinh ngạc, miệng hắn kêu to:
- Mày muốn làm gì, tao…
Lời nói của y còn chưa hết, Từ Quân Nhiên đã cười lạnh, đưa tay bắt được cái cổ. Trong giây lát, hắn kéo cổ y vào lồng ngực của mình, rồi đột nhiên nâng đầu gối lên. Một cú lên gối cực kỳ hiểm ác làm Điền Quốc Đào mất năng lực phản kháng, té ngửa ra đất.
Từ Quân Nhiên không dừng tay, túm lấy tóc Điền Quốc Đào nhấc lên, đột nhiên lại thụi một cái vào bụng dưới của y.
Ầm!
Đây là âm thanh do đầu Điền Quốc Đào đụng vào bàn ăn bằng thủy tinh.
Quán cơm này cách trường Đại học kia không xa. Phần lớn khách đến ăn đều là sinh viên nhà trường. Vì cạnh tranh để chiêu khách, nên các bàn ăn đều là bàn xoay bằng thủy tinh. Ngày bình thường, cậu hai nhà họ Điền thường đem theo đám hổ bằng, cẩu hữu kết bè kết phái tới nơi này ăn chơi.
Hôm nay, cái bàn này cũng là ác mộng với hắn.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Sau khi bị đụng ba cái, trán Điền Quốc Đào tóe máu. Y gào thét, nhưng âm thanh như bị mất hơi, chỉ còn nằm co quắp tại đó.
Tất cả mọi người đều ngây người. Cho dù là Tiền Phong hay Thôi Đông Phong cũng là trợn tròn mắt. Chuyện xảy ra, bọn hắn không hề nghĩ tới. Không ngờ Từ Quân Nhiên xuống tay với Điền Quốc Đào nặng như vậy. Chẳng lẽ, hắn muốn đánh chết cậu hai nhà họ Điền hay sao? Hắn không sợ Điền gia liều mạng với hắn sao?
Lúc này, Vương Song nói không ra lời. Cô bụm lấy cái miệng của mình, không cầm được, nước mắt chảy dài trên gương mặt.
Mặt Đoạn Vân tràn đầy lo lắng. Cô muốn nói mà không dám mở miệng ra. Vì, cô nhìn thấy trong nội tâm Từ Quân Nhiên như có một luồng lửa. Cô biết, nếu như để lâu mà không cho đứa nhỏ này thả nó ra thì không chừng sau đó hắn sẽ đem súng bắn chết Điền gia!
Về Thẩm Thanh, gã đã moi đâu một cây côn sắt đi tới bên Từ Quân Nhiên, nói ra bằng giọng lạnh như băng:
- Anh, anh đánh mệt rồi, hãy nghỉ một lát. Anh để đến lượt em!
Nhìn cây côn sắt có đường kính to như miệng chén, tất cả mọi người đều rùng mình. Vật kia mà nện lên người Điền Quốc Đào thì hắn có thể sống được sao?
Từ Quân Nhiên ngẩng đầu nhìn Thẩm Thanh, gật đầu thỏa mãn rồi cười ha hả:
- Không cần, đối phó với loại nhỏ như con tôm mà ngạo mạn này chỉ cần dạy bảo thì tốt rồi.
Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía Tiền Phong:
- Tiền thư ký, nó bị tôi đánh. Ông hãy tranh thủ gọi điện thoại cho cha nó đi. Nếu không thì ta không thể bảo đảm hậu quả đâu!
Tiền Phong sửng sốt khi thấy Từ Quân Nhiên đánh Điền thiếu gia. Vừa rồi y cũng thật là quá mức. Rõ ràng là mọi người đang định giải tán, biết đối phương là con rồng đến từ Thủ đô, Điền thiếu gia còn dám kiêu ngạo nhục mạ đối phương mà không bị dậy dỗ mới là lạ. Nhưng, bất luận thế nào Tiền Phong cũng không ngờ Từ Quân Nhiên xuống tay ác như vậy. Tuy chưa đến mức giết người, nhưng đầu đối phương đã gục xuống đất. Xem ra, Từ Quân Nhiên muốn cho Điền thiếu gia ám ảnh cả đời.
Tiền Phong cũng định ra khuyên can, nhưng chứng kiến hai huynh đệ Từ Quân Nhiên cùng Thẩm Thanh nên ý nghĩ này lại chùng xuống. Cậu học trò gặp người lính, có lý không nói được. Không bởi chỉ vì cậu học trò đánh không lại với người lính mà bị đánh thì cũng thôi. Nhỡ ra tên lính trở nên hung dữ bất chấp lý lẽ thì chính y ra khuyên can cũng bị đánh, khi đó tìm ai để nói lý lẽ đây?
Thôi Đông Phong cũng có ý nghĩ như vậy. Tuy rằng cũng hơi xót Điền Quốc Đào nhưng ai bảo thằng này thối miệng nói lung tung.
Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi là chuyện tốt. Nhưng, điều kiện đầu tiên là phải đảm cho mình bình yên vô sự. Không phải ai cũng có can đảm ném sự ngiệp, nhà cửa của mình đi giúp bằng hữu mà không tiếc mạng sống của mình. Tối thiểu nhất, Tiền Phong và Thôi Đông Phong đều không có quyết đoán như thế.
Lập tức, Tiền Phong lấy điện thoại ra gọi. Thôi Đông Phong nhìn Từ Quân Nhiên và Thẩm Thanh với nét mặt tràn ngập khó hiểu. Chuyện hôm nay, đến bây giờ, dù thế nào cũng không dễ dàng giải quyết. Bất kể là Điền gia hay Từ Quân Nhiên – chỉ sợ đều quyết tâm là muốn cứng ngạnh tới cùng.
Hơn nửa ngày yên lặng làm quần chúng đứng xem, Chương Hồng Vũ lắc đầu, lẩm bẩm: “Chậc chậc, thằng này ra tay thật độc ác! Trách không được lão Từ bảo mình tới xem một chút. Bà ngoại ơi, nếu không có ai can ngăn, hắn có thể đánh chết tên họ Điền kia. Ai! Ta là người mềm lòng, không nhìn nổi loại máu tanh này”.
Bên hắn, một người mặc trang phục bình thường màu xanh da trời nói chậm rãi:
- Chương “điên”, ngươi đừng có tạm thời giả bộ làm người tốt. Nếu có gan, ngươi đặt ấm trà xuống rồi nói.
- Khục, khục…
Mỉm cười một cách ngượng ngập, sắc mặt Chương Hồng Vũ đỏ lên, giải thích:
- Đây không phải Điền lão nhị thối miệng sao? Mắng ai không được, hết lần này tới lần khác mắng em gái chúng ta. Ngươi nói đi, nếu lão Từ biết rõ chúng ta đã nhìn thấy vợ của lão bị người khác mắng mà chúng ta không ra tay thì lão không tuyệt giao với chúng ta à?
Trong mắt người đó, lóe lên một tia sáng:
- Hừ! thằng khốn Điền Quốc Đào –. Mày đáng đời bị đánh. Có điều hôm nay, gây ra chuyện này quá ầm ĩ. Tôi nghĩ anh nên gọi điện thoại cho lão Từ đi. Nếu hắn không đem cứu binh tới, chúng ta cũng không thể cầm súng che chở cho thằng nhóc kia về trụ sở chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận