Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 890: Mồi

Nam Châu có bí mật, huyện Hoàng Dương có bí mật!
Lúc này Từ Quân Nhiên cảm thấy mình đang đứng trước một bức màn bao phủ bí mật này.
- Cộc cộc cộc!
Một loạt tiếng gõ cửa vang lên. Từ Quân Nhiên cau mày, nhìn thoáng qua Đoạn Văn Hiên đang đi vào.
- Có việc gì thế?
Đoạn Văn Hiên cung kính nói:
- Bí thư, Chủ nhiệm Lý tới.
Lý Chiêu Minh?
Từ Quân Nhiên sửng sốt một chút. Hắn thật không ngờ hôm nay mình vừa mới trở về, Chủ nhiệm khu hành chính thành ủy (= chánh văn phòng thành ủy) Lý Chiêu Minh này đã tìm tới cửa. Rốt cục anh ta có mục đích gì?
Hiện tại Từ Quân Nhiên không tín nhiệm bất cứ kẻ nào tại Thành ủy Nam Châu. Lại nói, sở dĩ có tình huống như vậy là bởi vì sau khi xảy ra chuyện ở huyện Hoàng Dương, Từ Quân Nhiên hoài nghi tại Nam Châu đang tồn tại một tấm lưới lớn.
Tấm lưới này lớn tới mức nào Từ Quân Nhiên cũng không rõ ràng lắm. Hắn không dám cam đoan bên trong tấm lưới này có thân ảnh của Lý Chiêu Minh hay không. Hoặc là Lý Chiêu Minh có phải là một trong những người dựng lên tấm lưới này hay không.
- Chào ngài, Bí thư Từ.
Lý Chiêu Minh đi vào phòng làm việc của Từ Quân Nhiên, bắt chuyện rất khách khí với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cũng không làm cao, cười nói rất nhiệt tình:
- Chủ nhiệm Lý tới rồi à. Mau ngồi đi, ngồi đi. Có chuyện gì không?
Lý Chiêu Minh đi tới ngồi xuống ghế sa lon đối diện với Từ Quân Nhiên, nói:
- Có một chút việc muốn thương lượng với Bí thư Từ.
Từ Quân Nhiên cười, đưa thuốc lá cho Lý Chiêu Minh:
- Được, anh nói đi.
Lý Chiêu Minh nhận thuốc, gật đầu với Từ Quân Nhiên:
- Là thế này. Gần đây Thành ủy muốn chọn lựa một nhóm cán bộ thanh niên làm phong phú thêm đội ngũ. Bí thư Từ xem có chọn được người nào thích hợp thì có thể đề cử một người.
Nghe Lý Chiêu Minh nói vậy, Từ Quân Nhiên sửng sốt. Thật ra hắn không ngờ Lý Chiêu Minh lại tới tìm mình vì việc này. Chẳng phải chuyện này là thuộc trách nhiệm Tiền Vân Lục phụ trách sao?
Chẳng qua hắn vừa nghĩ lại liền nhận rõ ý tứ của Lý Chiêu Minh. Vừa rồi Lý Chiêu Minh đã giải thích với mình rồi. Lần này lựa chọn bổ nhiệm cán bộ là chọn lựa cán bộ trẻ có quan hệ, chủ yếu chọn bên trong thành ủy. Với hai điều kiện kiên quyết này, Lý Chiêu Minh là chủ nhiệm khu hành chính thành ủy, đại quản gia của thành ủy nên rất có quyền lên tiếng.
Nhưng vấn đề lại ở chỗ này. Nếu Lý Chiêu Minh có thể tự mình lên tiếng thì còn tới tìm Từ Quân Nhiên làm gì?
Từ Quân Nhiên hiểu rất rõ, Chủ nhiệm hành chính Lý Chiêu Minh này có quan hệ rất mật thiết với Đoạn Kê Tuyền. Hai người một là bí thư, một là chủ nhiệm hành chính, đã làm việc nhiều năm rồi. Nói không khoa trương chút nào, nếu cả Nam Châu có một đôi cán bộ công tác trong quan trường khiến mọi người đều cảm thấy tâm phục khẩu phục thì chỉ có Lý Chiêu Minh và Đoạn Kê Tuyền rồi.
Có người thậm chí còn đồn rằng, dù là mặt Đoạn Kê Tuyền biến chuyển một chút, Lý Chiêu Minh cũng có thể từ một động tác nho nhỏ này đoán được trong lòng lão đang nghĩ gì, bước tiếp theo định làm gì. Qua đó có thể thấy mức độ ăn ý của hai người đã tới cấp nào rồi.
Mà hiện tại Lý Chiêu Minh lại mang vấn đề lựa chọn cán bộ trẻ tới gặp mình, khiến Từ Quân Nhiên không thể không lo lắng. Rốt cục Đoạn Kê Tuyền sắm vai gì trong chuyện này. Hoặc nói cho chuẩn xác, chẳng lẽ Đoạn Kê Tuyền muốn chủ động đối xử tốt với mình? Hoặc là ám chỉ muốn mượn sức mình sao?
Rất nhiều chuyện phải thừa nhận, chỉ cần đưa đẩy một chút liền dễ dàng khiến nhiều kẻ khác có liên tưởng bất an ngay.
Nếu nói Từ Quân Nhiên khi vừa tới Nam Châu còn cảm thấy Đoạn Kê Tuyền là người tương đối hào sảng, khá tốt thì đi tới Nam Châu, tiếp xúc thời gian dài như vậy, hắn cũng chầm chậm phát hiện ra, vị Bí thư Đoạn này tuyệt đối không phải là một người đơn giản. Có thể đối mặt với hai con cáo giá như Tiền Vân Lục và Diệp Xa, hơn nữa ngăn chặn bọn họ, làm sao có thể là người đơn giản cho được? Lão biểu lộ vẻ thô hào hào phóng trước mặt Trương Trọng Kiên hẳn là để tự bảo vệ mà thôi.
- Ha ha, Chủ nhiệm Lý, chuyện này tôi không tham dự có được không?
Từ Quân Nhiên suy nghĩ hồi lâu, cười nhàn nhạt, chậm rãi nói với Lý Chiêu Minh.
Lý Chiêu Minh sửng sốt, cười khan vài tiếng nói:
- Bí thư Từ không nên khách sáo. Tôi cảm thấy ngài có nhiều nhận xét hay đối với việc sử dụng cán bộ trẻ. Tôi từng nghe Bí thư Đoạn nói, ngài đã từng học tập trường Đảng Trung ương.
Trong lòng Từ Quân Nhiên máy động. Hắn biết quả nhiên mình đoán không sai rồi. Khẳng định Đoạn Kê Tuyền cũng biết chuyện này, thậm chí nói không chừng Lý Chiêu Minh tìm tới mình cũng là do Đoạn Kê Tuyền ra lệnh.
Dừng một chút, Từ Quân Nhiên ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Lý Chiêu Minh rồi nói:
- Chủ nhiệm Lý quá khen rồi. Tôi thấy vẫn không thích hợp đâu.
Hắn đã quyết định không dễ dàng nhận “lòng tốt” của Lý Chiêu Minh này. Theo lý thuyết đây là chuyện do Lý Chiêu Minh phụ trách. Lý Chiêu Minh thân là Chủ nhiệm Hành chính Thành ủy có tư cách đề cử chọn người. Còn mình thì có tư cách gì chứ? Từ Quân Nhiên cũng hiểu rõ, mình mới tới Nam Châu thời gian ngắn, cũng chẳng có trong tay cán bộ trẻ nào thích hợp để đề cử cả.
Hắn biết rõ một chuyện, không có việc gì mà bỗng nhiên ân cần thì không trộm cũng là giặc.
Hắn cảm thấy Lý Chiêu Minh không dễ dàng chắp tay giao quyền lực này cho mình được.
Lý Chiêu Minh nhìn Từ Quân Nhiên, không nhịn được mà cảm thấy bất đắc dĩ. Anh ta không thể nào ngờ được một vị phó bí thư trẻ tuổi như thế mà lại có tính cảnh giác cao như vậy, cho dù mình thuyết phục thế nào hắn cũng vẫn duy trì ý nghĩ tỉnh táo.
- Bí thư Từ, việc này không có gì là không thích hợp cả. Còn một thời gian nữa, ngài cứ suy nghĩ cho kỹ đi.
Lý Chiêu Minh thấy thái độ Từ Quân Nhiên kiên quyết nên cũng không tiện nói gì thêm nữa, hút hết điếu thuốc liền đứng dậy cười cười nói với Từ Quân Nhiên, trong lời nói cũng lộ rõ ý tứ là hy vọng Từ Quân Nhiên có thể suy nghĩ thận trọng đề nghị của mình. Dù sao thì biểu hiện ra ngoài cũng lộ rõ đề nghị của anh ta rất có trợ giúp cho Từ Quân Nhiên mở rộng vây cánh của mình ở Nam Châu.
Từ Quân Nhiên cười ha hả:
- Ý tốt của Chủ nhiệm Lý tôi xin nhận. Nhưng anh cũng biết thứ nhất là tôi phụ trách công việc về phương diện kinh tế, cũng không quen công việc tổ chức nhân sự. Thứ hai là tôi mới vừa tới Nam Châu thời gian ngắn, còn nhiều chỗ chưa rõ với tình huống bên trong, đặc biệt là các đồng chí ở Thành ủy. Anh bảo tôi nói chuyện nên phát triển kinh tế thế nào thì còn có thể, bảo tôi nói người nào có năng lực thì đúng là hơi cưỡng ép rồi. Cho nên xin lỗi anh, chuyện này cũng đành để ông anh đảm đương trách nhiệm thôi.
Nói xong hắn liền nhiệt tình tiễn Lý Chiêu Minh ra cửa phòng làm việc.
Nhìn Lý Chiêu Minh đi xa, Từ Quân Nhiên mới trở lại phòng mình, khóe miệng lộ vẻ nụ cười như có như không.
Bạn cần đăng nhập để bình luận