Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 801: Khâm sai đại thần.

- Lão Khương, vụ án này không hề đơn giản chút nào.
Một câu nói của Ngạc Đào khiến Khương Lỗi nhíu mày. Ông ta không phải đồ ngốc, có thể làm được tới vị trí đại đội trưởng, nhiều chuyện tuy một cao thủ có kinh nghiệm hình sự như Ngạc Đào hiểu thấu đáo, nhưng Khương Lỗi tuyệt đối không phải là một người tuỳ tiện bị coi thường như vậy.
Nghe được mấy lời Ngạc Đào nói, Khương Lỗi đã biết, chiến hữu của mình còn có lời chưa nói hết.
Thấy xung quanh không có ai, Khương Lỗi nhỏ giọng nói:
- Đào tử, cậu nói cho tôi biết xem rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
Hai người đã quen nhau nhiều năm, từ khi còn là bộ đội, Khương Lỗi đã là lãnh đạo của Ngạc Đào, hiện nay cũng vậy, vì thế khi nói chuyện cũng không kiêng kỵ điều gì.
Ngạc Đào cười khổ:
- Tôi đã xem qua tình hình trong phòng, phát hiện ra rằng, cửa mở từ bên trong, cũng đồng nghĩa với việc, ít nhất sát thủ cũng phải là người quen biết với bí thư Trình. Cửa cũng là do vợ của bí thư Trình mở cho mọi người vào. Không chỉ có vậy, trên bàn uống nước nhà bí thư Trình có 4 ly trà, cậu biết điều đó chứng tỏ điều gì không?
Khương Lỗi nghe vậy thì sững sờ:
- Không phải có 2 hung thủ đấy chứ?
Ngạc Đào khẽ lắc đầu:
- Cậu nhớ sai rồi, tôi nói là ít nhất phải có 2 người.
Nửa ngày sau, Khương Lỗi mới cau mày, khàn giọng nói:
- Ý cậu là còn có người thứ 3 sao?
Ngạc Đào gật đầu:
- Không sai! Còn có người thứ 3! Hơn nữa, người này còn là người quen của phó bí thư Trình, vì người đó có thể gọi cửa nhà phó bí thư Trình, hơn nữa, sau khi vào cửa, phu nhân của phó bí thư Trình còn rót cho người này một ly trà, phó bí thư Trình còn ngồi trên sofa nói chuyện với người đó.
- Có thể xảy ra những chuyện như vậy sao?
Khương Lỗi bất động cả nửa ngày trời, không phải anh ta không hiểu ý của Ngạc Đào. Chỉ là Khương Lỗi thấy quá bất ngờ, theo cách nói của Ngạc Đào, chẳng phải vụ án này đã trở thành một vụ kỳ án khó giải sao?
Trong đầu Khương Lỗi lướt qua một lượt vụ án, càng mô phỏng, anh ta lại càng cảm thấy có phần thái quá.
- Cái gì gọi là không có khả năng chứ?
Ngạc Đào nhìn Khương Lỗi, chậm rãi nói:
- Chúng ta suy nghĩ một chút xem. 10 giờ đêm qua, phó bí thư thành uỷ Trình Tiến Dã và vợ đang ở trong nhà xem tivi nói chuyện, hai người họ sống trong một tiểu khu sang trọng, con cái đều ở bên ngoài. Đột nhiên có người gọi cửa, phó bí thư Trình ra cửa thì thấy đó là người quen của mình, đã vậy mối quan hệ giữa hai người lại khá tốt, vì vậy ông ấy đã mở cửa cho người đó vào. Đi theo người đó là 2 người khác. Hoặc là bí thư Trình quen họ, hoặc là cho rằng họ là bạn mà người quen đưa tới, vì thế cũng không nói nhiều. Vợ phó bí thư Trình còn rót cho họ một người một ly trà.
Nghe tới đó, cuối cùng Khương Lỗi đã hiểu:
- Ý anh là, sau khi nói chuyện với phó bí thư Trình, người đó mới lộ rõ chân tướng sao?
Ngạc Đào gật đầu nói:
- Không sai, hơn nữa, tôi còn nghi ngờ rằng, hình như người đó đang muốn thứ gì đó từ phó bí thư Trình, nếu không chắc cũng không đến nỗi sau khi giết người còn lục tung nhà phó bí thư Trình lên mà không lấy đi một đồng nào, rõ ràng người đó đang tìm kiếm cái gì đó.
Khương Lỗi nhìn như có điều gì đó suy nghĩ liếc nhìn Ngạc Đào, nhưng rồi không nói gì thêm.
Anh ta cũng là người thông mình, có thể phân tích được ý tứ trong lời nói của Ngạc Đào. Trình Tiến Dã là trưởng ban tuyên truyền kiêm phó bí thư thành uỷ. Người có thể qua được cửa nhà ông ta chắc chắn phải là quý tộc. Từ những gì Ngạc Đào đã phán đoán, Trình Tiến Dã và người đó tồn tại một mối quan hệ không muốn người khác biết, thậm chí, có lẽ trong tay Trình Tiến Dã có thứ mà người đó đang cần, chỉ sợ đây chính là lý do khiến phó bí thư Trình bị sát hại.
Như vậy, xem ra vụ án này tuyệt đối không phải vụ án cướp bóc giết người rồi.
- Lão Khương, lần này chúng ta phải cẩn thận một chút.
Một lúc lâu sau, Ngạc Đào đột nhiên mở miệng nói với Khương Lỗi. Câu này của anh ta khiến Khương Lỗi ngây người, nhưng cũng hiểu ra ngay. Một khi dính líu đến vụ án bí mật như vậy, chắc chắn sẽ xảy sinh một nguy hiểm rất lớn, ngộ nhỡ người đứng sau kẻ đó quyền cao chức trọng, thật sự đang muốn giấu diếm gì đó, chỉ sợ Khương Lỗi và Ngạc Đào đều không thoát cảnh là kẻ thế thân.
Đúng lúc đó, Khương Lỗi ngây người, vì ngay trước mặt anh ta là một chiếc xe đang chầm chậm lái vào tiểu khu.
- Đó là…
Ngạc Đào nhìn theo ánh mắt của Khương Lỗi rồi sững sờ.
Khương Lỗi kinh ngạc:
- Là xe của người đứng đầu tỉnh uỷ, sao lại tới đây?
Dĩ nhiên bọn họ không nhìn lầm. Xe đang tiến vào là xe của người đứng đầu tỉnh uỷ, chỉ có điều, người ngồi trong xe không phải là người đứng đầu tỉnh uỷ Phương Chính, mà là Từ Quân Nhiên và thư ký Lý Kỳ của Điền Ái Quốc – thư ký Uỷ ban chính pháp tỉnh.
- Anh Lý, làm phiền anh phải vất vả đưa tôi tới tận đây.
Trong xe, Từ Quân Nhiên khách khí nói với Lý Kỳ.
Vì Điền Ái Quốc không làm việc ở văn phòng tỉnh uỷ, vì thế, tuy Từ Quân Nhiên đã nhậm chức được gần 1 tháng, nhưng thời gian qua lại với vị trưởng phòng Lý Kỳ này cũng không nhiều. Phần lớn thời gian, hai người đều chạm mặt nhau trong hội nghị Uỷ viên thường vụ, chỉ gật đầu coi như đã chào hỏi. Nếu hôm nay không phải tỉnh uỷ phái hắn làm liên lạc viên tham gia công tác phá án, chắc Từ Quân Nhiên cũng không có cơ hội nói chuyện với Lý Kỳ.
Lý Kỳ nghe những lời Từ Quân Nhiên nói chỉ cười rồi lắc đầu:
- Không sao, tôi cũng tiện đường thôi. Tôi nói cậu này Từ lão đệ, nhiệm vụ lần này của cậu rất gian khổ, thủ trưởng đã để ý đến vụ án này rồi, có bất cứ vấn đề gì nhất định phải thông báo kịp thời về cho tỉnh uỷ.
Từ Quân Nhiên cười gật đầu:
- Chắc chắn rồi.
Đề tài thảo luận thứ nhất của cuộc họp Uỷ viên thường vụ tỉnh uỷ, chính là vụ án Trình Tiến Dã bị sát hại. Lãnh đạo tỉnh uỷ rất coi trọng việc này, quyết định phái một liên lạc viên tới tổ chuyên án, đồng thời có thể nắm bắt được tin tức bất cứ lúc nào. Đúng ra chuyện này phải do Uỷ ban chính pháp phái người đi, nhưng không biết vì sao, Phương Chính lại chọn Từ Quân Nhiên. Bí thư phái thư ký đi, dĩ nhiên những người khác cũng không tiện nói, ngay cả chủ tịch tỉnh Tương Phương Trọng cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý. Cứ thế Từ Quân Nhiên được cử đi.
Vừa xuống khỏi xe, Lý Kỳ và Từ Quân Nhiên đã cùng đi vào bên trong, gặp ngay phó giám đốc công an tỉnh. Sau khi bắt tay người đó, Lý Kỳ giới thiệu thân phận của Từ Quân Nhiên xong mới xoay người đi. Chắc anh ta vẫn còn việc khác phải xử lý.
Phó giám đốc công an tỉnh tên là Đàm Trung Thứ, dáng người cao cao, đeo kính nhìn có vẻ rất tri thức. Sau khi biết Từ Quân Nhiên là liên lạc viên tỉnh uỷ phái tới thì khách khí nói:
- Giám đốc của chúng tôi đang họp, trưởng phòng Từ, chúng ta vào thôi.
Phương Ninh cũng hiểu khá rõ về vị giám đốc công an tỉnh này, biết người này không phải là cán bộ thông thường mà chính là ái tướng tâm phúc của Điền Ái Quốc nên liền gật đầu nói:
- Vậy cũng được, chúng ta đi gặp giám đốc Trần đi, vừa đúng lúc lãnh đạo tỉnh uỷ có lời muốn tôi truyền đạt đến ngài ấy.
Hai người tới một chỗ đang có nhiều người bu vào, Trần Kiệt thấy Từ Quân Nhiên thì khẽ giật mình:
- Thư ký Từ, sao cậu lại tới đây?
Anh ta và Từ Quân Nhiên đã từng gặp nhau. Tuy chưa đến mức quen thuộc, nhưng dù sao thì Từ Quân Nhiên chính là thư ký của Phương Chính, Trần Kiệt biết rõ chắc chắn không phải vô duyên vô cớ mà hắn lại tới đây.
Từ Quân Nhiên mỉm cười khách sáo nói với Trần Kiệt:
- Giám đốc Trần, tôi nhận được sự phân công của thường vụ tỉnh uỷ, tới đây tìm hiểu về tình hình tiến triển của vụ án.
Trần Kiệt liền hiểu ra ngay. Từ Quan Nhiên là “khâm sai đại thần” được tỉnh uỷ phái tới, phái thư ký của người đứng đầu tỉnh uỷ tới làm liên lạc viên, có thể thấy trên tỉnh quan tâm tới chuyện này như thế nào, như thể lão lãnh đạo Điền Ái Quốc đã nói, lần này, công an tỉnh nhất định phải dồn hết sức lực để phá án.
Trần Kiệt cười ha hả, gật đầu nói:
- Vậy thì tốt, chúng ta tới trụ sở công an tỉnh đi, chuyện bên này cũng đã xử lý tương đối rồi.
Từ Quân Nhiên hiểu rõ, anh ta đang muốn hắn nghe báo cáo về tình hình vụ án. Hắn suy nghĩ một lát rồi gật đầu nói:
- Vậy thì tốt, làm phiền ngài rồi.
Một đám người lần lượt lên xe, dời khỏi tiểu khu nhà Trình Tiến Dã. Từ Quân Nhiên ngồi trên xe của Trần Kiệt, hắn cũng có chuyện cần nói với Trần Kiệt. Còn về hiện trường phát hiện ra vụ án, người của công an tỉnh đã sớm canh gác chặt chẽ rồi.
- Thư ký Từ, lãnh đạo tỉnh uỷ rất coi trọng chuyện này thì phải.
Trần Kiệt ngồi trong xe, nói với Từ Quân Nhiên. Trần Kiệt vẫn khá tò mò với người thư ký của bí thư tỉnh uỷ này, dù sao thì cũng có nhiều người bàn tán về chuyện chọn thư ký của Phương Chính.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Đúng vậy. Khi tôi tới đây, Uỷ viên thường vụ vẫn còn đang bàn tán về chuyện này. Lần này trọng trách của các anh là rất nặng nề đó.
Những gì hắn nói là thật. Mấu chốt của vụ án lần này không nằm ở chỗ nó tạo ra những tổn thất và nguy hại gì, chủ yếu là nó ảnh hưởng và tính chất của nó khá xấu. Dù sao thì người bị giết cũng là phó bí thư thành uỷ, một cán bộ cấp phó. Ngay cả người như vậy mà cũng bị giết chết, chuyện này sẽ khiến những người dân có cái nhìn như thế nào về chính phủ chứ?
Vừa rồi lúc ở tỉnh uỷ, Từ Quân Nhiên đã tận mắt thấy Phương Chính đập bàn. Phải biết rằng ấn tượng Phương Chính để lại trong mắt người khác luôn rất tao nhã nhẹ nhàng. Nhưng hôm nay, Từ Quân Nhiên lại nhận ra được một cỗ sát khí từ trên người ông ta. Rõ ràng, Phương Chính đã vô cùng tức giận trước những hành vi khiến mình phiền toái như vậy.
Từ Quân Nhiên cũng nhận ra ý đồ của Phương Chính khi phái hắn tới đây. Từ khi vụ án xảy ra đến nay còn chưa được mấy tiếng đồng hồ đã kinh động đến mọi dây thần kinh nhạy cảm của mọi người trong tỉnh, từ thành phố Đông Hải tới lãnh đạo tỉnh uỷ Đông Hải, chỉ sợ lúc này đều đang có tính toán của riêng mình. Còn lúc này, hắn liên lạc với công an tỉnh uỷ cũng đã tỏ ra vô cùng quan trọng. Dù sao thì vụ án này được phá càng sớm, những sắp xếp của Phương Chính sẽ ngày càng có nhiều điểm tốt.
Từ Quân Nhiên không phải là kiểu người sợ phiền toái, hắn chỉ không muốn mình trở thành quân cờ của người khác. Điều hắn tò mò hơn cả là rốt cuộc là ai, vì sao lại dẫn đến bước đường phải sát hại Trình Tiến Dã. Chẳng lẽ, họ không sợ sẽ tạo ra đại hoạ sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận