Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 758:

-Đúng rồi, nghe nói anh xin nghỉ phải không?
Sóng vai đi giữa trường Đảng, Uyển Tiêu Nguyệt hỏi Từ Quân Nhiên.
Hắn gật gật đầu:
-Dù sao anh cũng bị cấp trên tạm thời đình chỉ công tác. Như vậy, anh còn ở lại Thủ đô làm gì. Nên anh tới Lĩnh Nam để va chạm với xã hội.
-Và, thuận đường cũng để nhìn các cô gái đẹp phải không?
Uyển Tiêu Nguyệt không biết rõ chuyện quan trọng, nên bỗng nhiên thốt lên vậy.
Từ Quân Nhiên cười ha hả:
-Em ghen sao?
Thẹn thùng, Uyển Tiêu Nguyệt giơ tay ra đập vào bờ vai Từ Quân Nhiên, nói:
-Anh, anh này. Có quỷ thì mới ghen với anh. Ghét anh nhất. Ở Giang Nam, cả ngày anh chỉ biết bắt nạt em thôi.
Nói xong, cô chạy về trước hai bước để tránh Từ Quân Nhiên, nhưng hắn không có ý định đuổi theo.
Lúc đó, đi lên cầu thang, bỗng nhiên Từ Quân Nhiên bị vấp nên mất thăng bằng ngã chúi người vào Uyển Tiêu Nguyệt.
Người bị té ngã, sẽ vô thức nắm lấy bất cứ thứ gì có thể nắm được để cứu mạng. Từ Quân Nhiên cũng không ngoại lệ, khi vấp ngã, bản năng hướng về phía trước. Thoáng cái, tay hắn chộp vào người Uyển Tiêu Nguyệt. Tay hắn chạm vào có cảm giác thật mềm mại. Hơi bất ngờ, Từ Quân Nhiên vuốt một chút, hắn thấy thân thể Uyển Tiêu Nguyệt tự nhiên cứng ngắc. Cô thấp giọng, nhìn Từ Quân Nhiên:
-Đồ xấu xa. Anh đùa giỡn như lưu manh thế!
Nói xong câu đó, cô không để ý tới Từ Quân Nhiên rồi bước nhanh lên trước, biến mất. Phía sau, hắn lúng túng vẫn còn giơ hai tay lên như đang còn bám vào cô.
Mắt thấy Uyển Tiêu Nguyệt đi khuất, Từ Quân Nhiên thấy xấu hổ. Chính hắn không cố ý, ai biết được mình trượt chân lại đụng phải chỗ không nên đụng.
Lắc đầu, cười gượng, hắn bước vào tòa soạn báo mà quên hỏi vì sao cô lại đến nơi này.
-Chào thầy giáo, em đã về và tới trả phép ạ.
Đi vào trường Đảng, tới phòng của Đồng Thanh – thầy giáo chủ nhiệm lớp, Từ Quân Nhiên nói.
Không biết nói sao, bất dắc dĩ, Đồng Thanh nói:
-Đồng chí Từ Quân Nhiên, đồng chí đi lần này bao nhiêu tháng, có biết mọi người ở Kinh thành đều vì cậu mà tranh cãi ngất trời luôn không?
Hắn nhún nhún vai, tỏ ra mình không để ý, nói:
-Đám chuyên gia kia biết cái gì, đã biết rõ ở trên báo còn mò mẫm kêu.
Nghe hắn nói, sắc mặt Đồng Thanh trở nên khó coi. Từ Quân Nhiên nhớ tới trước mặt mình là một vị lý luận của Thủ đô đã nổi danh.
-Cậu không về, tôi đang định gọi điện thoại cho gia đình.
Nhìn qua như không hề để ý tới hắn, Đồng Thanh nói thản nhiên.
Từ Quân Nhiên ngây người một lúc. Hắn phát hiện thầy giáo chủ nhiệm đối xử với mình như có nhạt nhẽo hơn.
Trong lòng hơi chột dạ, Từ Quân Nhiên nở một nụ cười ý vị sâu xa:
-Đồng chủ nhiệm, xem ra hôm nay thầy giáo có gì muốn nói chuyện với em phải không?
Đồng Thanh thở dài một hơi:
-Văn phòng Đảng ủy đã nghiên cứu và quyết định chính thức thông báo cho cậu…. cậu đã bị tạm thời cách chức!
-Cái gì?
Lập tức Từ Quân Nhiên đứng lên, lạnh lùng nhìn Đồng Thanh:
-Thầy giáo nói lại lần nữa đi?
Đồng Thanh không dám nhìn vào mắt Từ Quân Nhiên, cúi đầu xuống một lúc rồi trầm giọng nói:
-Nghe nói Văn phòng Đảng ủy đang chịu áp lực rất lớn. Thời gian gần đây, mọi người thảo luận bài báo của cậu dần đi vào con đường phê bình. Thậm chí ngay cả nội san, cũng xuất hiện phê bình cậu về quan điểm. Tiểu Từ à, bài báo của cậu thật sự là chuyện giật gân rồi.
Từ Quân Nhiên nghe vậy hừ lạnh một tiếng:
-Cho nên văn phòng quyết định tạm thời cách chức tôi, coi như là vứt bỏ tốt để bảo vệ xe.
Đồng Thanh miễn cưỡng cười:
-Cậu phải hiểu văn phòng cũng không có cách nào khác, nên mới để tôi thông báo tới cậu. Hiện tại, cậu nhất định phải học tập ở trường Đảng đủ một năm. Nếu không thì chuyện kế tiếp thế nào chắc cậu hiểu rõ…
Từ Quân Nhiên im lặng. hắn đã hiểu ý tứ của Đồng Thanh. Chính mình hôm nay, dù đang học ở Trung tâm trường Đảng, nhưng vẫn kiêm nhiệm Trưởng phòng của văn phòng Trung tâm nên còn liên lụy các mặt và quan hệ nhiều lắm. Kết quả hôm nay, có thay đổi thế này cũng là bình thường.
-Thầy chủ nhiệm, nếu tôi đoán không sai, chỉ sợ cấp trên có ý tứ còn để tôi rời khỏi trường Đảng chứ?
Từ Quân Nhiên nhìn thoáng qua Đồng Thanh, rồi hỏi.
Đồng Thanh không nói gì, nhưng lại chấp nhận ý của hắn vừa nói. Đồng Thanh cũng không có cách nào khác, hắn vừa mới nhận mệnh lệnh này. Trong nội tâm, Đồng Thanh chỉ muốn chửi thề. Từ tuy là học viên của trường Đảng, nhưng Quân Nhiên lại đang có chức vụ ở văn phòng bên kia. Quỷ mới biết cấp trên nghĩ như thế nào mà lại để chính mình một tiểu nhân vật thông báo tin này.
Từ Quân Nhiên cười, gật gật đầu:
-Được rồi, tôi đã hiểu. Chúng ta hẹn gặp lại đi. Hy vọng qua một thời gian ngắn, lãnh đạo văn phòng đừng khóc mà yêu cầu tôi trở về.
Hắn biết rõ, Đồng Thanh đã nói thẳng mình bị cách chức. Xem ra lãnh đạo cấp trên đã thống nhất ý kiến, dù như thế là đắc tội với Tôn gia cũng phải khai trừ mình. Đây là một loại thái độ, là tín hiệu đối với ngoại giới. Dù sao, Từ Quân Nhiên gây ra chuyện lớn như vậy, nếu trường Đảng không có ý kiến gì mà tin này lan truyền đi thì sẽ bị bàn tán tới đâu. Tại thời điểm tình hình khó khăn này, so việc đắc tội hoàng gia như mặt trời giữa trưavà đắc tội ông cụ họ Tôn đã hoàn toàn quy ẩnthì trên quan trường, người ta ngồi uống trà nói chuyện phiếm nhưng đó là một sự thật.
Xem ra, phía trên tranh luận cũng không khác nhau mấy. Hẳn là Hoàng gia chiếm thế thượng phong. Không đúng vậy sẽ không ảnh hưởng đến trường Đảng cùng văn phòng.
Khóe miệng lộ ra một nụ cười mỉa mai, ngược lại, Từ Quan Nhiên rất muốn nhìn một vài ngày sau những người này còn có… thể cười ra thành tiếng hay không.
Ra khỏi phòng làm việc của Đồng Thanh, Từ Quân Nhiên trở về ký túc xá thu dọn một số đồ đạc. Chợt có một bàn tay vỗ vai và giọng nói quen thuộc sau lưng hắn vang lên.
-Anh Từ, anh về rồi à.
Từ Quân Nhiên hơi sững sờ. Hắn xoay người lại và càng thêm kinh ngạc.
-Trương Kiệt, sao cậu lại tới đây?
Từ Quân Nhiên hỏi người thanh niên kia với vẻ mặt khó hiểu.
Phía sau hắn là một thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi. Năm nay, Từ Quân Nhiên hai mươi tám tuổi. Người kia so với hắn thì nhỏ tuổi hơn, nhưng có thân hình cao lớn.Trong trường đại học, gã bị vô số nữ sinh đuổi theo tán tỉnh. Hắn là Trương Kiệt – bạn thân của Từ Quân Nhiên. Hắn quen biết Trương Kiệt là do Tào Tuấn Vĩ có giới thiệu. Ở Thủ đô mấy tháng nay, Từ Quân Nhiên đã coi hắn như bạn thân.
Trương Kiệt có ấn tượng rất sâu về Từ Quân Nhiên. Gã nhớ rõ, người này đã bộc lộ tài năng ở chính đàn Hoa Hạ. Lúc đến Thủ đô tham gia lớp huấn luyện, trong một bữa cơm, Tào Tuấn Minh giới thiệu Trương Kiệt với hắn. Chỉ có điều, lúc đó, thân phận Trương Kiệt là thư ký thị ủy, đường đường là cán bộ cấp phó bộ.
Từ Quân Nhiên nhớ không nhầm, Trương Kiệt đang học Đại học Sư phạm ở Thủ đô – học ba năm mới đúng. Thế nào mà đột nhiên hắn lại đến trung tâm trường Đảng?
Hôm nay, nhiều việc ở trung tâm trường Đảng làm Từ Quân Nhiên thấy bất ngờ. Đó là Uyển Tiêu Nguyệt xuất hiện ở. Rồi giờ là Trương Kiệt. Thật đúng là để cho đầu óc hắn không hiểu được. Chẳng nhẽ con bướm nhẹ nhàng cất cánh. Thật sự ở Thủ đô đã có thay đổi lớn làm cải biến rất nhiều vận mệnh.
Trương Kiệt ngượng ngùng nhìn Từ Quân Nhiên rồi nhỏ giọng:
-Anh Từ, tôi có việc tìm anh.
Từ Quân Nhiên ngạc nhiên nhìn nét mặt Trương Kiệt biết là có chuyện. Hắn cười, nói:
- Sau bị ai bắt nạt? Hay không có tiền?
Trong hội này, uy vọng của Từ Quân Nhiên rất cao. Không chỉ bởi ông cụ họ Tôn có địa vị rất cao mà quan trọng hơn là trong hội công tử bột ở Thủ đô, Từ Quân Nhiên mới ngoi đầu lên một thời gian nhưng rất nổi danh về nghĩa khí. Nếu là bạn chí cốt, trong túi có tiền cần giúp thì hắn không lưu lại một xu. Khi một người bạn xảy ra chuyện là Từ Quân Nhiên không khoanh tay đứng nhìn.
Nhìn mặt Trương Kiệt đỏ dần lên, Từ Quân Nhiên cười. Người này chẳng hề giống như ngày sau làm người đứng đầu Trung kỳ ủy, lạnh lùng hà khắc. Bây giờ, hắn giống như một thiếu niên ngây thơ, như một đứa trẻ. Thấy gã có da mặt mỏng, ngượng ngùng. Từ Quân Nhiên nói:
-Đi, đi ra ngoài nói chuyện.
Đi vào cửa, Từ Quân Nhiên hỏi Trương Kiệt:
-Sao, đã xảy ra chuyện gì sao?
Hắn rất hiếu kỳ. Dù sao Trương Kiệt lo lắng như thế mà tìm tới mình thì nhất định là có chuyện rồi.
Khuôn mặt Trương Kiệt áy náy :
-Từ ca, không phải là việc của tôi. Là cha tôi, ông ấy cho tôi đem theo hai người tới cho anh.
-Cha cậu, đem cho tôi hai người ?
Từ Quân Nhiên nhướn mày. Trong lòng chợt có cảm giác hồi hộp.
Trực giác nói cho hắn biết, lần này Trương Kiệt tới không phải là đơn giản như vậy.
Quả nhiên, ngay sau đó, một xe ô tô có hồng kỳ xuất hiện. Cửa xe mở ra, xuống xe là nam trung niên khoảng hơn ba mươi tuổi. Người đó mặc áo Tôn Trung Sơn rất có khí thế nhìn Từ Quân Nhiên rồi mỉm cười hiền lành đi đến.
-Anh, họ tìm được anh rồi, nói cùng làm việc với ba tôi.
Nghe Trương Kiệt nói, lông mày Từ Quân Nhiên hơi rướn lên rồi nhanh chóng cau lại. Lập tức, trên mặt hắn trở nên hết sức khó hiểu.
Là đồng sự của cha Trương Kiệt?
Làm việc ở văn phòng?
Trong nháy mắt, Từ Quân Nhiên cảm giác mình đã hiểu rõ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận