Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 843: Gõ cấp dưới.

- Chủ nhiệm, mọi người đã đến đủ rồi.
Chu Bác Học đứng trước mặt Từ Quân Nhiên nói cung kính.
Nếu đã tới nhận chức rồi thì tóm lại cũng sẽ chủ trì công việc ở Văn phòng thường trú. Cho nên, sau khi Từ Quân Nhiên nói chuyện với Hà Viễn Phương. Hắn cho chuẩn bị mở một hội nghị.
Nghe Chu Bác Học nói, Từ Quân Nhiên gật gật đầu:
- Vậy thì tốt rồi, chúng ta đi thôi.
Văn phòng thường trú có một phòng họp nhỏ. Dù sao mỗi lần họp ở đây cũng đều có ít người. Từ Quân Nhiên tập hợp tất cả nhân viên làm việc. Triển khai hội nghị đầu tiên sau khi nhận chức.
- Các đồng chí, giờ xin mời Chủ nhiệm Từ lên phát biểu.
Hà Viễn Phương là người chủ trì hội nghị. Gã vừa nói vừa vỗ tay.
Lập tức mọi người trong hội nghị vỗ tay nhiệt liệt. Bất luận trong lòng mọi người nghĩ gì về Từ Quân Nhiên trong lúc này cũng không dám thể hiện thái độ bất mãn gì.
Từ Quân Nhiên cười, xua xua tay, rất nhanh chóng phòng hội nghị trở lên yên tĩnh. Hắn nhẹ nhàng nói:
- Bởi vì trong khoảng thời gian này không có hội nghị nào quan trọng. Văn phòng thường trú của chúng ta ít phải tiếp khách. Nên trước mắt công việc quan trọng là thu hút đầu tư và chạy dự án. Ủy ban nhân dân tỉnh không hài lòng nhất với Văn phòng thường trú cũng là ở hai việc thu hút đầu tư và chạy dự án này. Hy vọng mọi người có thể tích cực thu thập thông tin liên quan. Cố gắng có sự đột phá ở trên phương diện này.
Trước tiên phải chú trọng đến thu hút đầu tư và chạy dự án. Đây là kết quả mà Từ Quân Nhiên đã suy tính kỹ trong thời gian này. Hắn hiểu rằng đây là phương diện để lãnh đạo nhìn nhận đánh giá thành tích một cách thật sự nhất. Nhưng muốn chạy dự án thì nhất định phải có đủ mối quan hệ ở Bắc Kinh. Việc này tạm thời vẫn chưa thể đạt được. Vậy còn lại chỉ còn một việc là thu hút đầu tư mới có thể lấy được lòng tin của cấp trên. Mới có thể tiến tới cải cách bước tiếp theo ở Văn phòng thường trú. Nếu không, dựa vào ấn tượng vốn có của lãnh đạo ở Văn phòng thường trú. Bản thân mình có đề ra yêu cầu gì để phát triển bước tiếp theo thì lãnh đạo khẳng định cũng khó đồng ý.
Từ Quân Nhiên hiểu rất rõ vì sao bản thân được Phương Chính điều về Bắc Kinh. Không đơn giản là để tránh sự quấy rầy trong trường Đảng. Nếu thực sự là như vậy thì hoàn toàn không cần treo cái nhiệm vụ Chủ nhiệm Văn phòng thường trú. Cho nên ý của ông ấy có lẽ là để mình đưa công việc của Văn phòng thường trú phát triển hơn.
Mà thu hút đầu tư bên ngoài không thể chỉ dựa vào quan hệ của mình ở Bắc Kinh, quan trọng hơn là phải dựa vào nỗ lực của các cán bộ. Từ Quân Nhiên hiểu rằng: mình có thể giới thiệu hạng mục cho ông ấy. Nhưng lại không thể đảm bảo sau khi mình rời khỏi những hạng mục đó vẫn có thể ở lại Đông Hải. Dạy người ăn cá không bằng dạy người cách bắt cá.
Mà những công việc này đều đòi hỏi có thời gian. Từ Quân Nhiên cảm thấy việc làm đầu tiên của mình là bộ phận cơ bản nhất.
Cầm ly rượu lên uống một ngụm, Từ Quân Nhiên chậm rãi nói:
- Tôi đã xem tư liệu vốn có của Văn phòng về thu hút đầu tư. Tôi cảm thấy rất không hài lòng. Một điều cơ bản nhất về tài liệu thu hút đầu tư là có thể đến được tay thương nhân, cần giới thiệu tài liệu tới nhiều nơi để xem suy nghĩ của họ như thế nào? Thế nhưng tài liệu của chúng ta thì sao? Nói thật là quá đơn giản. Tôi đọc không có chút hứng thú nào cả. Cho nên việc cấp bách hiện nay là làm lại tài liệu về thu hút đầu tư. Tài liệu đó phải phù hợp với tâm lý của thương nhân. Tìm được những điểm làm cho họ hứng thú. Nói trắng ra, phải có vốn để thu hút thương nhân. Nếu không, dựa vào cái gì để thương nhân đầu tư vào tỉnh Đông Hải của chúng ta chứ?
Nói xong, Từ Quân Nhiên nhìn lướt qua sang phía khuôn mặt có chút lúng túng của Hà Viễn Phương:
- Anh Hà chuyện này giao cho anh nhé. Trong vòng một tuần nhất định phải làm được một tập tài liệu giới thiệu về các nơi ở tỉnh Đông Hải. Tỉnh chúng ta muốn tài nguyên có tài nguyên, muốn nhân lực có nhân lực, giao thông cũng vô cùng thuận lợi. Càng không cần nói đến việc Ủy ban nhân dân tỉnh có rất nhiều chính sách thu hút vốn đầu tư. Tại sao tôi lại không nhìn thấy những thứ này trong tư liệu?
Đối với người trợ thủ bụng dạ khó lường này, không chỉ cần mình thỉnh thoảng thức tỉnh, còn phải thông qua một số việc xem gã rốt cuộc là người như thế nào.
Hà Viễn Phương nghe thấy chỉ thị của Từ Quân Nhiên liền gật gật đầu:
- Tôi rõ rồi. Chủ nhiệm Từ, nhất định tôi sẽ dốc hết sức làm tốt chuyện này.
Từ Quân nhiên khẽ lắc đầu:
- Không cần dốc hết sức làm tốt chuyện này. Lần này tôi đến Bắc Kinh, lãnh đạo tỉnh ủy đã có chỉ thị yêu cần Văn phòng thường trú nhanh chóng mở một hướng đi. Nói thật, trước kia Văn phòng thường trú cũng có chút thành tích. Nhưng so với yêu cầu mà lãnh đạo Ủy ban nhân dân tỉnh yêu cầu thì còn quá xa.
Trước mặt mọi người Từ Quân Nhiên nhất định phải thiết lập lên quyền uy tuyệt đối của mình. Nếu không chẳng phải là người mới nhận chức như mình dễ dàng bị bọn họ lừa gạt sao?
Còn về phần Hà Viễn Phương muốn tiểu nhân không làm chuyện xấu sau lưng thì phải sử dụng tiểu nhân. Không cho gã có thời gian suy nghĩ làm việc xấu. Cho nên, Từ Quân Nhiên thà sắp xếp cho Hà Viễn Phương làm nhiều việc một chút. Nếu làm tốt thì là mình chỉ huy tốt. Nếu làm không tốt thì đợi xem mình sẽ xử lý gã thế nào.
Giáo huấn xong Hà Viễn Phương, Từ Quân Nhiên lại quay sang nhìn những nhân viên khác, bình tĩnh nói:
- Tôi biết là mọi người đã ở Bắc Kinh một thời gian rồi. Tất cả đều có sự liên hệ các mặt với Bắc Kinh. Tôi yêu cầu mọi người huy động toàn bộ những tài nguyên trong tay. Tập hợp tất cả các tin tức liên quan đến việc đầu tư của thương nhân ở tỉnh Đông Hải, để chúng ta có thể nhanh chóng triển khai công việc.
Mọi người thi nhau đồng ý. Quan mới trong công việc như ba bó đuốc. Hai ngày nay, ấn tượng mà Từ Quân Nhiên dành cho bọn họ quả là sâu sắc. Tại khách sạn Quốc Mậu hắn không nể mặt đại thiếu gia nhà họ Tôn ngược lại lại có thể làm cho bọn chúng quay người ra về hết. Hôm nay, trong hội nghị lại gõ cho Hà Viễn Phương một đòn. Tất cả các cán bộ trong Văn phòng thường trú đều không phải là ngốc. Chỉ có quỷ mới dám trêu chọc một vị chủ nhiệm như thế. Việc chuyển từ Bắc Kinh về tỉnh Đông Hải không chừng chỉ là nước sạch nha môn nếm khổ, nơi đó đâu thể thoải mái như ở Bắc Kinh.
Sau khi hội nghị kết thúc, Chu Bác Học đi đến phòng làm việc của Từ Quân Nhiên.
- Chủ nhiệm, anh tìm tôi sao?
Chu Bác Học cung kính hỏi Từ Quân Nhiên. Từ sau khi xảy ra chuyện ở tòa nhà Quốc Mậu gã càng tôn trọng Từ Quân Nhiên hơn. Gã không kinh ngạc giống như Hà Viễn Phương. Sau khi xảy ra chuyện Chu Bác Học đã iệt đến khách sạn Quốc Mậu hỏi thăm về lai lịch của vị Tôn đại thiếu gia kia. Biết được gã chính là con trai của người đứng đầu Tỉnh ủy tỉnh Giang Nam Tôn Chấn Bang. Vì thế Chu Bác Học tự cảm thấy lần này mình có cơ hội chuyển mình rồi. Có thể tiếp cận con cháu cấp cao của vị quan ở thủ đô. Việc này có đốt đèn lồng cũng cũng không tìm được.
Cho nên, Chu Bác Học càng cung kính Từ Quân Nhiên hơn. Gã cũng không có suy nghĩ gì khác. Gã hy vọng dựa được vào cây đại thụ này, dưới bóng cây đại thụ nào thì cũng mát. Bản thân mình cũng không đến nỗi như hiện này, việc làm thì nhiều mà công lao thì đều thuộc về người khác.
Gã là người có dã tâm. Người có dã tâm không bao giờ bỏ qua bất kỳ một cơ hội leo lên nào.
Từ Quân Nhiên hiểu rõ suy nghĩ của Chu Bác Học. Hắn đã gặp rất nhiều những người như vậy. Hắn không hẳn là phản cảm đối với những người như vậy. Mỗi người đều có quyền lựa chọn con đường đi của mình. Chỉ cần Chu Bác Học đạt được tới yêu cầu của bản thân mình. Ngược lại, hắn cũng không để ý tới việc mang đến cho người trẻ tuổi này con đường lên tới mây xanh.
- Chuẩn bị một số đặc sản của vùng đất Đông Hải chúng ta.
Từ Quân Nhiên dặn dò Chu Bác Học. Tuy hắn đã dặn dò cấp dưới đi thu thập tin tức nhưng Từ Quân Nhiên vẫn rất rõ những người này không thể giúp mình được việc gì. Nếu như bọn họ thật sự có bản lĩnh thì trước khi mình đến đây đã có được thành tích rồi.
Muốn tìn được thông tin có ích vẫn là phải dựa vào bản thân mình. Từ Quân Nhiên cảm thấy mình có thể đi tìm thầy cô và bạn học cũ ở Bắc Kinh. Hắn muốn có chỗ đứng ở Bắc Kinh thì bắt buộc phải từ mối quan hệ của mình. Mà những người này chính là bộ phận chủ chốt để thiết lập quan hệ ở Bắc Kinh của mình. Cần biết theo cách nói của Tào Tuấn Minh và Tằng Văn Khâm thì các bạn học cũ ở Bắc Kinh giờ cũng có không ít.
Thế nhưng, trước khi về đây Từ Quân Nhiên đã đi đến thăm gặp thầy giáo chủ nhiệm lớp. Hiện giờ, ông cũng là một trong số những học giả nổi tiếng về kinh tế ở Hoa Hạ – Giáo sư Phương Thư Kiếm. Năm xưa khi còn học trong trường Giáo sư Phương rất xem trọng hắn ta. Trước kia cũng là do ông ta đề xuất để Từ Quân Nhiên ở lại Bắc Kinh. Sau đó Từ Quân Nhiên lại về Giang Nam. Giáo sư Phương đã thổn thức rất nhiều với Tào Tuấn Minh.
Sau đó Từ Quân Nhiên cũng về Bắc Kinh được mấy lần, mỗi lần hắn đều đến thăm thầy giáo. Bình tĩnh xem xét lại thì từ sau tốt nghiệp đại học hắn cũng chỉ qua lại với mấy anh em quan hệ thân thiết trong ký túc. Hắn có quan hệ rất tốt với người thầy này, còn những người bạn khác hắn cũng không liên hệ quá nhiều.
Thế nhưng, Từ Quân Nhiên rất rõ điều này không làm ảnh hưởng đến quan hệ của gã với những bạn khác. Bạn học thời đại học lúc này cũng thuần khiết hơn nhiều so với thế hệ sau.
Bạn cần đăng nhập để bình luận