Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 402: Đập biển số xe của quân đội.

Từ Quân Nhiên trừng mắt liếc Tào Tuấn Vĩ, khoát tay nói:
- Làm cho xong việc nhanh đi, buổi tối tôi còn có việc quan trọng đấy.
Tào Tuấn Vĩ nghe vậy bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ hai tên khốn khiếp đó:
- Mẹ kiếp, coi như hai tên khốn ngươi gặp may, nếu không hôm nay ông nội cho chúng bay bài học nhớ đời.
Từ Quân Nhiên bất đắc dĩ thúc dục anh ta, hắn hiểu rõ tính khí của Tào Tuấn Vĩ, nếu mình không mở miệng, Tào Tuấn Vĩ có thể đem hai tên ngốc này đùa giỡn đến chết.
Nhưng cho dù là như vậy, Tào Tuấn Vĩ cũng không để bọn chúng thoải mái, anh ta loanh quanh một vòng, cầm côn sắt mà hai tên đó mang ra, bước tới bên cạnh xe, xoay tròn đập mạnh một hồi vào kính chắn gió phía trước, cho đến khi phía trước bị nện biến dạng hoàn toàn mới thôi.
Tào Tuấn Vĩ như vẫn chưa đủ lúc này mới vỗ tay, trực tiếp mở cửa xe đi vào, chiếc xe sang trọng phóng vút đi, chỉ để lại hai tên cảnh sát giao thông đầy vẻ kinh ngạc và hai tên gọi là quân nhân mặt mũi đầy máu.
Ngồi trên xe Từ Quân Nhiên cau mày nói:
- Hà tất phải gây chuyện vậy?
Tào Tuấn Vĩ cười haha, đốt cho mình điếu thuốc:
- Không ưa nhất là đám hỗn xược này, không biết xe từ chỗ nào vọt lên thì thôi, lại còn treo biển quân đội, biển xe tuy chưa chắc đã là giả nhưng người lái xe tám phần là giả người quân đội, về cơ bản đều là xuất thân nhà giàu hoặc người buôn bán có chút cửa nẻo, đám người này từ nhỏ được nuông chiều tới lớn, chưa bao giờ biết thất bại, hôm nay tôi giáo huấn anh ta, thủ đoạn tuy có chút bạo lực nhưng cũng là vì tốt cho bọn chúng.
Từ Quân Nhiên cười cười, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Tào Tuấn Vĩ biểu lộ ra vẻ mặt như vậy.
- Vậy anh cũng chú ý một chút, đừng chọc đến người đứng sau bọn chúng…
Tào Tuấn Vĩ cười lạnh:
- Yên tâm đi, người lớn của nhà nào ra mặt, tôi ngược lại muốn xem, y có sợ mất mặt hay không!
Cùng Tào Tuấn Vĩ đến một nhà riêng ở thủ đô ăn cơm, sau khi ăn chút đồ, Tào Tuấn Vĩ nói với Tào Quân Nhiên:
- Nói đi, tối nay đến nơi nào vui vẻ à?
Bất đắc dĩ nhìn anh ta một cái, Từ Quân Nhiên nói:
- Anh không thể làm chút chuyện đứng đắn sao? Có tin là tôi nói cho anh cả không.
Tào Tuấn Vĩ cười haha:
- Đừng á, anh đây có lòng tốt dẫn cậu ra ngoài chơi, nếu như cậu chọc một dao sau lưng tôi, vậy thì không cần nói nữa, cẩn thận tôi trở mặt với cậu đấy.
Đối mặt với cách làm vô lại này, Từ Quân Nhiên rất thẳng thắn không bình luận thêm, chỉ thản nhiên nói:
- Buổi tối tôi còn phải đi thăm ông ngoại tôi, không có thời gian lêu lổng với anh, hơn nữa, gần đây sự nghiêm khắc đâu rồi, cậu nên yên tĩnh chút đi, đừng như lão Ngô đó…
Tào Tuấn Vĩ lập tức trở nên yên lặng, năm ngoái bản tin lớn nhất trong giới thủ đô, không sự kiện nào qua được sự việc tiểu tôn tử của khai quốc nguyên thần Ngô gia, bị tội xử bắn ở Minh Châu, nếu nói còn có chuyện gì có thể khiến cho đám con cháu những người tai to mặt lớn đều sợ sệt, đó chính là việc này.
Ai cũng sợ chết, người ở địa vị càng cao, càng quý trọng mạng sống của mình.
- Vậy được, nghe lời cậu, lúc nữa tôi đưa cậu về tới cổng mới đi tiếp.
Tào Tuấn Vĩ gật gật đầu. Nói với Từ Quân Nhiên. Anh ta cũng không ngốc, biết Từ Quân Nhiên là vì muốn tốt cho mình, dù sao xuất thân thật không dễ dàng gì của mình hiện tại, ngộ nhỡ chỉ vì chút chuyện mà bị gặp trắc trở. Vậy thì không thể bù đắp được mất.
Trước khi về nhà, Tào Tuấn Vĩ lái xe đến cổng của một nhà hàng rất nổi tiếng ở thủ đô, trên đường kẻ đến người đi, nhao nhao nhìn ngó chiếc xe con có chút hư hỏng, Từ Quân Nhiên liếc một cái đèn pha phía trước của xe bị dụng hư, cười nói:
- Xe anh không mang đi sửa có được không đấy?
- Gấp cái gì, dù sao sửa rồi tối vẫn không tránh được va chạm, không bằng đợi hỏng thêm nữa đi rồi sửa một thể, tránh phiền phức.
Tào Tuần Vĩ đưa tay ra vỗ vỗ chỗ mình ngồi nói.
Từ Quân Nhiên liếc mắt, chẳng buồn vạch trần suy nghĩ đó của hắn, bất cần nói:
- Vậy cậu tại sao đến biển xe cũng không thay? Đừng nói với tôi một đống biển xe trong cốp của cậu kia đều là đồ chơi.
Tào Tuấn Vĩ thoáng đỏ mặt, cười hì hì:
- Tên tiểu tử cậu này, sao lại thông minh vậy, phiền nhất là đám người đọc sách như cậu, ai nấy đều tinh ranh, biết tính toán.
Từ Quân Nhiên đầy vẻ vô tội đưa tay ra nói:
- Tôi toan tính người nào chứ, đừng có nói bậy bạ như vậy.
Lời của hắn chưa phát ra, một cảnh sát giao thông đi xe máy thùng bỗng xuất hiện trước mặt hai người, tên cảnh sát nhìn biển số xe, sau đó liếc kiểu ăn mặc của Từ Quân Nhiên và Tào Tuấn Vĩ, bỗng chào một cái theo quy định, thái độ rất khách khí nói:
- Lái xe, làm ơn cho xem bằng lái xe của anh một chút.
Tào Tuấn Vĩ cười cười, lúc thò tay rút bằng lái ra còn lườm Từ Quân Nhiên một cái.
Từ Quân Nhiên lúc này mới hiểu ra, không ngờ Tào nhị thiếu gia này là muốn lừa người ta, vừa giả là người nơi khác vừa giả xe nơi khác, hóa ra tiểu tử này thuần túy là vì lừa người.
Quả nhiên, tên cảnh sát giao thông đó nhìn bằng lái xe, sau đó nói với Tào Tuấn Vĩ:
- Đồng chí, xe này của anh có phải buổi trưa đâm vào xe người ta ở đường Trường An không?
Tào Tuấn Vĩ cũng lưu manh, tùy tiện nói:
- Đúng, là tôi, ngài cũng bị liên lụy theo rồi, cứ nói thẳng là phải đến đồn công an hay là chờ người đến xử lý đi.
Tên cảnh sát giao thông cũng cười, anh ta cũng là lần đầu tiên gặp được người chủ xe vui tính như vậy, trông bộ dạng rõ ràng là đợi mình tìm đến cửa, anh cũng không nói gì, khoát tay nói:
- Đi thôi, đi theo tôi chúng ta đến phân cục nói chuyện, bên kia báo án rồi, chuyện này đoán chừng không được hay ho rồi.
Tào Tuấn Vĩ cười cười:
- Báo án rồi? Năm hết tết đến rồi, tôi đang lo không có tiền mời anh em ăn cơm đây, không ngờ có người đưa tiền đến. Đúng là ngủ gật có người đưa gối cho.
Từ Quân Nhiên cau mày, thấp giọng nói:
- Anh kiềm chế một chút, buổi sáng tôi gọi điện cho ông ngoại, đã nói buổi tối sang ăn cơm, cô út cũng có mặt.
Nửa câu trước còn được, mấy chữ sau cùng khiến Tào Tuấn Vĩ bỗng giật mình, xem ra ấn tượng đối với Tôn Tĩnh Vân vẫn rất sâu sắc, ho khan một tiếng nói với tên cảnh sát giao thông:
- Anh bạn dẫn đường đi, chúng ta giải quyết việc này nhanh một chút, tôi còn phải tiễn anh bạn này.
Tên cảnh sát ở phía trước dẫn đường, Tào Tuấn Vĩ lái xe theo sau, rất nhanh đã đến phân cục, sở dĩ đến phân cục, xem ra đối phương đã báo án hình sự, ý là Từ Quân Nhiên và Tào Tuấn Vĩ đánh bọn chúng, đương nhiên đây không phải là suy đoán của Từ Quân Nhiên, mà là tên cảnh sát giao thông sau khi xuống xe đã nói với Tào Tuấn Vĩ và Từ Quân Nhiên. Tên Tào Tuấn Vĩ này cũng là kẻ thông minh, xuống xe liền rút ra một bao thuốc đặc biệt đến bắt chuyện với cảnh sát, thuận miệng nhắc tới mấy người, đều là những nhân vật lớn hàng đầu trong hệ thống công an thủ đô, tên cảnh sát này có thể hầu hạ dưới chân thiên tử, đương nhiên cũng sẽ biết nhìn người, nhận ra được hai người thanh niên trẻ tuổi này không phải là những nhân vật bình thường, cho nên đối với bọn họ ngược lại rất khách sáo.
- Huynh đệ, việc này tự giải quyết được rồi.
Rút điếu thuốc đặc biệt ra, tên cảnh sát đó nói nhỏ với Tào Tuấn Vĩ:
- Lão đệ xem ra cũng là người có máu mặt, chuyện này tôi nói ngọn nguồn với cậu, người mà các cậu chọc phải lần này cũng không phải người bình thường, đó là nhân vật lớn có thể lên trời được, vụ án này hiện tại cục thành phố và đội cảnh sát giao thông chúng tôi đều nhận được thông báo rồi, rõ ràng là muốn động đến các cậu, giữ xe bắt người, theo ý tôi, các cậu xuống nước, bồi thường chút tiền cũng được, hà tất gì phải tranh giành cục tức đó.
Tào Tuấn Vĩ vươn tay vỗ vỗ bả vai của đối phương:
- Cảm ơn, huynh đệ, anh nói được như vậy, chứng minh anh là người tốt.
Tên cảnh sát giao thông lộ ra nụ cười khổ sở:
- Tốt cái gì, dưới chân thiên tử, nước sâu lắm, lớp thanh niên của mấy năm gần đây không thể so với thời của các cậu được, đám tiểu tử hai mươi tuổi đầu, chơi bời như một kẻ điên.
Từ Quân Nhiên và Tào Tuấn Vĩ liếc nhau một cái, đều hiểu lời hắn nói là ý gì, mấy năm gần đây cùng với sự phát triển của cải cách mở cửa, thủ đô ngày càng phồn hoa, mặt bằng cuộc sống cũng được nâng lên không ít, đi cùng với nó chính là vấn đề trật tự xã hội, một số con cháu quan lại ỷ mình có tiền, gia đình có quan hệ, bắt đầu làm mưa làm gió ở thành phố phồn hoa này, thế hệ bọn Tào Tuấn Vĩ đến nay đại đa số đều bắt đầu việc làm ăn buôn bán, có người giống như Tào Tuấn Vĩ đãi vàng ở bên Bằng Phi, có người thì buôn quan bán chức, chính thức hoành hành trong thủ đô, chính xác hơn chính là lớp người nhỏ hơn bọn họ một chút.
Từ Quân Nhiên ngược lại không để ý lắm, đây chỉ là hình ảnh thu nhỏ của một thời đại, đời sau còn có người càng giỏi hơn chứ, một vị đại thiếu gia thủ đô cầm súng bên đường đánh bị thương phóng viên, chẳng phải vẫn bình an mà sống như vậy sao, thậm chí chuyên cười của tứ đại danh gia chính là để cho Từ Quân Nhiên xì mũi coi thường đối với một số người.
Tào Tuấn Vĩ nghe được lời của tên cảnh sát giao thông, trên mặt lộ ra một nụ cười kỳ quái:
- Ha ha, chẳng có gì ghê gớm cả, một chiếc xe tôi còn có thể trả được, tôi ngược lại muốn xem xem, cái người dám đụng tới tôi ở thủ đô này, rốt cuộc là nhân vật nào.
Có thể vật lộn sinh sống ở thủ đô, người nào cũng không phải là đèn đã cạn dầu, tuổi tác của tên cảnh sát này cũng không phải là nhỏ, đương nhiên cũng biết nhìn người, lời Tào Tuấn Vĩ nói lúc này mang đậm khẩu âm thủ đô, rõ ràng không phải là người nơi khác, kết nối với chỉ thị mà mình nhận được, tên cảnh sát chỉ có thể than thở, bản lĩnh treo đầu heo bán thịt chó của người này thật không nhỏ, nhưng hai bên đều là nhân vật lái xe sang trọng mười mấy vạn, cũng đều hiếm thấy trong thủ đô này, bản thân tất nhiên không thể đắc tội với bất kỳ bên nào, dù sao nhân vật lớn đánh nhau, mình nấp xa một chút, xem náo nhiệt là được rồi.
Từ Quân Nhiên bất đắc dĩ nhìn bộ dạng cao hứng đầy vẻ tôi đang rất vui của Tào Tuấn Vĩ, trong lòng quá rõ tên này định làm gì rồi, làm ăn bên Lĩnh Nam chắc chắn không thoải mái bằng việc làm đại thiếu gia ở thủ đô, điều tối thiểu nhất của việc buôn bán phải tuân thủ một số quy tắc, xem ra Tào nhị thiếu gia ở Lĩnh Nam bị buồn đến hư người rồi, không dễ gì đợi mình quay về, đây rõ ràng là tìm cơ hội gây sự, phải biết rằng có mình bị liên lụy bên trong, ít nhất lão gia trong nhà sẽ không trách anh ta, nếu ngộ nhỡ chọc phải nhân vật lớn nào, Tào Tuấn Vĩ một câu sợ đối phương làm Từ Quân Nhiên bị thương, là đủ để Tào lão và Tôn lão ra mặt giúp đỡ, chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không có.
- Anh, tôi muốn hỏi một chút, hai người bị thương đó lai lịch thế nào?
Từ Quân Nhiên kéo tên cảnh sát lại, cười hỏi một câu, hắn không giống như tên Tào Tuấn Vĩ không tim không phổi kia, Từ Quân Nhiên từ trước đến nay không đánh trận mà không nắm chắc phần thắng, huống chi mình hiện tại thân ở chốn quan trường, có một số xung đột không cần thiết có thể tránh được thì tránh vẫn tốt hơn.
Tên cảnh sát giao thông đó nghe thấy vấn đề của Từ Quân Nhiên, ngoắc miệng, suýt chút nữa khóc ra tiếng, trong lòng thầm nhủ ngài còn lạ lung hơn vị kia nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận