Thăng Thiên Chi Lộ

Chương Tuyết Kiều không nói thêm gì, yên lặng gật đầu.

Từ Quân Nhiên cũng không nói gì cả, quay lại xe, đem vị trí điều khiển trả cho Chương Tuyết Kiều, rồi hai người cứ giữ bầu không khí trầm mặc như vậy quay về thành phố.
Nói thật, đối với Từ Quân Nhiên chuyện này cũng chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ mà thôi, không hề có sức ảnh hưởng nào đối với hắn, và hắn cũng không cho là cô tiểu thư đó sẽ thích hắn. Còn với Chương Tuyết Kiều, đây là lần đầu tiên cô gặp mặt Từ Quân Nhiên, người đàn ông sớm đã trở thành một truyền kỳ bí ẩn ở thủ đô, tuy nhiên ngay từ mới bắt đầu giữa hai người đã có chút không vui rồi.
Trở lại huyện Nhân Xuyên không lâu, Từ Quân Nhiên liền nhận được điện thoại từ cậu ba của mình.
- Sao rồi, gặp con gái của Chương gia chưa?
Tôn Chấn Bang cười, nói với Từ Quân Nhiên.
Năm nay thủ đô đã xảy ra không ít thay đổi. Tôn gia làm theo cách của Từ Quân Nhiên nói, cắt đứt quan hệ với một vị quan cấp cao nào đó, đương nhiên không chịu chút ảnh hưởng nào. Chuyện Tôn Chấn An vừa vào thủ đô nhậm chức chủ tịch thành phố có thể xem như một tín hiệu tốt, cho thấy Tôn gia lại một lần nữa quật khởi đi lên.
Cũng chính vì nguyên nhân này, cho nên mấy người trưởng bối Tôn gia đều cho rằng, Từ Quân Nhiên đã đến lúc kết hôn. Hắn bây giờ đang có tiền đồ vô cùng rộng mở trước mắt, không kết hôn có vẻ không ổn lắm.
Từ Quân Nhiên chau mày phiền não, mấy người cậu này của hắn hình như đang làm một việc dư thừa thì phải? Chẳng nhẽ họ đã quên, lúc trước Từ Quân Nhiên đã rời khỏi Tôn gia như thế nào rồi?
- Cậu ba, ai nói cho cậung biết, tôi muốn kết hôn?
Từ Quân Nhiên lạnh lùng nói.
- Cậu…cậu nói thế là ý gì?
Tôn Chấn Bang sững người, ông nghe ra được vẽ lạnh lùng trong lời nói của Từ Quân Nhiên.
- Làm phiền cậu chuyển lời của tôi cho ông ngoại, chuyện của tôi do tôi làm chủ, không cần người Tôn gia nhúng tay vào.
Từ Quân Nhiên, từng câu từng chữ cất lên hoàn toàn xa cách lạnh lùng, không một chút cảm tình.
- Tôi là tôi, Tôn gia là Tôn gia. Về sau, phiền mọi người ít quản chuyện của tôi đi, và cũng đừng lấy danh nghĩa của tôi quyết định bất cứ điều gì. Tôi họ Từ, không phải họ Tôn.
Nói dứt lời, hắn liền “bộp” một tiếng cúp điện thoại.
Chuyện lần này hắn đã tìm hiểu rõ ràng, là Tôn Chấn Bang muốn tiến thêm một bước nên cùng ông cụ bàn chuyện quan hệ thông gia. Ông cụ Tôn với chuyện này không ý kiến, lập tức liên lạc với Phương Trung Nguyên.
Mà ngay cả Tào Tuấn Minh, cũng là sau này nghe Tào lão nói mới biết. Nếu không phải Từ Quân Nhiên gọi điện cho anh ta, thì không biết đến bao giờ mới biết chuyện này.
Từ Quân Nhiên đặt điện thoại xuống, vẻ mặt thâm trầm. Chẳng trách kiếp trước Tôn gia cuối cùng bị lụi bại thê thảm vô cùng. Mấy người cậu này của hắn cũng đúng thật ra không ra gì, chỉ biết nghĩ ra mấy cái chủ ý vớ vấn rồi đem đặt lên người hắn.
“Đại gia tộc?”. Từ Quân Nhiên lạnh lùng nở nụ cười. Lần này trong lòng hắn thật sự nguội lạnh rồi, ngược lại muốn xem xem không có hắn một bên giúp đỡ, Tôn gia có thể đi đến đâu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận