Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 902: Diệt khẩu

Từ Quân Nhiên không cần Chu Kiếm coi trọng ý kiến của mình. Hắn chỉ cần nói lên ý kiến của mình rồi để cho Chu Kiếm thực hiện là được.
Về phía Diệp Viễn, Từ Quân Nhiên biết rõ, trong chuyện này ông ta không dám gây bất cứ phiền phức nào cho mình.
Chứng kiến thái độ kiên quyết của Từ quân Nhiên, Chu Kiếm cũng biết nên làm thế nào. Ông ta mượn bên cạnh ngọn đèn rồi nhìn vào đồng hồ tay của mình rồi nói với mọi người chung quanh:
-Các đồng chí, bốn rưỡi chúng ta bắt đầu tiến hành lục soát núi. Hiện tại, mọi người phải chú ý thời gian để bốn tiểu tổ hành động theo bốn phương, tám hướng mà lục soát. Nếu phát hiện hành tung của tội phạm thì nhất định không để chúng đào thoát.
Dừng một chút, y nhìn Từ Quân Nhiên và Diệp Viễn rồi lại lớn tiếng nói:
-Mặt khác, tội phạm cực kỳ nguy hiểm vì chúng có vũ khí. Mọi người nhất định phải cẩn thận. Nếu như chúng chống lại cho phép đánh trả! Cho phép đánh trả!
Ý tứ của lệnh này rất đơn giản. Nếu như hung thủ cả gan dám nổ súng chống lại lệnh bắt thì cho phép các chiến sỹ nổ súng đánh gục bọn chúng. Đây cũng là biện pháp cuối cùng. Ai cũng cố mong muốn bắt sống hung thủ. Nhưng, thủ phạm đã dám giết hại vợ chồng Tiền Vân Lục thì chúng cũng rất liều mạng. Nếu phát sinh xung đột mà chỉ tập trung muốn bắt sống chúng thì không chừng sẽ có cảnh sát bị thương.
Từ Quân Nhiên lại không chú ý việc này. Hắn cảm thấy chuyện này rất bình thường. Nếu như biết rõ trong tay đối phương có súng mà phát lệnh nhất định phải bắt sống là lãnh đạo có vấn đề. Như thế, người bên dưới nhận lệnh chẳng lẽ họ không phải là mạng người?
Đã tới giờ, Chu Kiếm lập tức hạ lệnh xuất phát. Mọi người sớm chờ lệnh nên nhanh chóng theo bốn phương, tám hướng triển khai tiến lên đỉnh núi. Mục tiêu là tòa nhà nghỉ mát trên đỉnh núi.
-Nhất định phải bắt được hai tên khốn kiếp này!
Từ Quân Nhiên cắn răng nói với Chu Kiếm:
-Cần ủng hộ gì thì anh cứ nói ra. Tôi sẽ xin ý kiến tỉnh.
Chu Kiếm nói ngay;
-Xin Từ Bí thư yên tâm. Chúng tôi, Cục Công an Thành phố nhất định hoàn thành nhiệm vụ này.
Nói dứt lời, y tự mình dẫn một đội hướng về ngọn núi.
Cục Công an Thành phố còn đem chó nghiệp vụ tới. Lúc đó, trên núi có tiếng chó sủa một hồi.
-Chủ tịch, anh nói chúng ta có thể bắt được hai tên thủ phạm kia sao?
Từ Quân Nhiên cùng Diệp Viễn đứng sóng vai. Thấy mặt Diệp Viễn tái nhợt, Từ Quân Nhiên cho là ông ta đang lo lắng cái gì đó. Nhịn không được, từ Quân Nhiên hỏi. Hắn biết rõ, Diệp Viễn cũng không biết tin Đoạn Khê Tuyền nhập viện. Giờ này, hắn đang lo lắng trong tỉnh sẽ truy chất vấn đề.
Diệp Viễn cười gượng rồi nói:
-Từ Bí thư, tôi nói thật, chuyện này phát sinh là việc quá lớn. Dù là Đoạn bí thư hay là anh thì tôi cũng vậy thôi. Tôi chỉ sợ đều bị truy cứu trách nhiệm.
Dù sao thì Tiền Vân Lục đã chết, thân phận, địa vị còn đó. Thoáng một cái Nam Châu đã trở thành trọng điểm cho tỉnh chú ý rồi. Nói không chừng các trung tâm truyền thông đều đưa tin chuyện này. Với tư cách là Đảng ủy viên, mấy vị lãnh đạo đều phải chịu trách nhiệm rồi. Tất nhiên sẽ bị thượng cấp phê bình.
Từ Quân Nhiên gật đầu. hắn định nói cho Diệp Viễn biết về Đoạn Khê Tuyền. Nhưng, hắn chợt nhớ tới Đoạn Khê Tuyền dặn mình không nên dễ dàng tin tưởng những người khác ở Nam Châu. Lúc ấy, lời của hắn chỉ như vô tình. Bởi chính hắn đã nói Diệp Viễn là người tốt nhưng không nghĩ tới Đoạn Khê Tuyền lại không cho là đúng. Do đó, Từ Quân Nhiên do dự một chút nếu không thì lại nói tiếp về đề tài này rồi.
Một tiếng trôi qua rất nhanh. Trời dần sáng lên. Từ Quân Nhiên chau mày vì thông qua báo cáo của Cục Công an Thành phố, hắn biết hiện tại vẫn chưa phát hiện được dấu vết của hung thủ.
-Chẳng lẽ bọn chúng không trốn ở nơi này?
Sắc mặt Lý Chiêu Minh cũng cau lại. Y nói nhỏ với Từ Quân Nhiên. Hôm nay, Đoạn Khê Tuyền đã đem mọi chuyện phó thác cho Từ Quân Nhiên. Do đó, tự nhiên y muốn cùng Từ Quân Nhiên đứng chung một chỗ.
Từ Quân Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu:
-Tôi đã hỏi đồng chí Chu Kiếm. Đây là con đường ra khỏi Thành phố là thuận lợi nhất và cũng là nơi dễ dàng che dấu hành tung. Nếu nói hai tên giết người là bọn chuyên nghiệp thì nhất định chúng sẽ lựa chọn nơi đây. Hoặc là chúng ẩn nấp rồi nghĩ cách ra khỏi thành phố, hoặc là trốn ở chỗ này.
Vừa lúc đó, cách đó không xa vang tới hai tiếng súng. Sau đó, có tiếng người kêu to.
Từ Quân Nhiên cùng Lý Chiêu Minh nhìn nhau. Bên cạnh, Diệp Viễn cũng mỉm cười.
Ngay sau đó, Chu Kiếm đi tới trước từ Quân Nhiên và Diệp Viễn sắc mặt tái xanh. Y không kịp dừng lại thở mà vội nói:
-Báo cáo Diệp Chủ tịch và Từ Bí thư. Người của cục phát hiện phía sau vách núi có hai người và nghi chúng là tội phạm. Nhưng, chưa kịp bắt thì hai người đó đã bị bắn chết rồi!
-Bị người bắn chết?
Từ Quân Nhiên ngây người một lát. Lý Chiêu Minh không thể tin được bật thốt lên:
-Bị ai bắn chết?
Hắn thật sự không thể tin được. Rõ ràng đã phát hiện ra hai người nghi là tội phạm, làm sao lại bị bắn chết?
Chu Kiếm cười gượng:
-Lý Chủ nhiệm, không phải người của chúng ta bắn mà là có người bắn lén.
-Bắn lén?
Từ Quân Nhiên cau mày. Hắn thấy có một cảm giác kỳ lạ. Giống như có lẽ mình đã bắt được mấu chốt của vấn đề. Hai người nghi là phạm tội đột nhiên bị bắn chết. Rồi vợ chồng Tiền Vân bị giết. Tất cả, như có cái gì đó uẩn khúc.
-Đi, chúng ta đi tới đó đi.
Diệp Viễn nói. Hai người hướng về phía đó bước tới.
Lý Chiêu Minh không hài lòng nói với Chu Kiếm:
-Đây là chuyện gì? Sao lại có người bắn lén. Nếu hai người đó thật sự là thủ phạm sát hại Tiền Bí thư thì bọn họ là giết người bịt khẩu? Nói cách khác, chuyện này có người đứng phía sau?
-Đúng vậy ạ. Chuyện này rất có thể như vậy.
Chu Kiếm cười khổ trả lời. Hiện tại, nếu so với Lý Chiêu Minh thì y còn sốt ruột hơn. Dù sao thì chuyện này là thuộc lĩnh vực y đang phụ trách. Xảy ra chuyện lớn như vậy, lãnh đạo trong Thành phố đang tức giận. Đúng ra họ sẽ quy trách nhiệm về mình. Chu Kiếm là kẻ bị câm, ăn thuốc đắng, khổ mà không nói ra được.
Cũng may, cho dù là Diệp Chủ tịch bất động thanh sắc hay Từ Quân Nhiên không biết đang nghĩ gì trong đầu đều không truy cứu trách nhiệm. Ngược lại, bước chân của Từ Quân Nhiên rất nhanh, trên mặt không biểu lộ tâm tư gì, trong đầu cũng không biết đang nghĩ gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận