Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 673: Mỹ nữ cúi đầu.

- Trưởng ban Sở, đây là chút lòng thành, mong anh nhận giúp.
Đàm Hân mỉm cười đưa một giỏ trái cây cho Sở Trầm.
Cô rất thông minh, không hề mang món quà đặc biệt nào, chỉ tùy tiện mua trái cây mang tới, hơn nữa còn hiên ngang xách giỏ đi vào sân nhà ở của Ban tổ chức, như vậy dù có ai muốn nói gì cũng không được. Chung quy có qua có lại là chuyện thường thấy ở Trung Hoa, cũng không thể không cho lãnh đạo nhận trái cây chứ, vậy thì không có tình người quá rồi.
- Ha ha, không cần khách sáo như vậy. Nhìn cô đi, mua trái cây làm gì chứ!
Sở Trầm cười nói, nhìn người phụ nữ trẻ đẹp trước mặt, vớ da óng ánh ôm lấy đôi chân thon dài lộ ra dưới chiếc váy, chân giày cao gót mũi nhọn màu bạc lấp lánh toát lên vẻ thanh tao quý phái. Hơn nữa lại gợi cảm khiêu khích như thế, cả người đều ẩn chứa sự quyến rũ dịu dàng và phong tình say lòng người.
- Nên làm mà, nên làm mà.
Đàm Hân mỉm cười nói nói Sở Trầm.
-Tiểu Đàm này, công tác thành phố Đan Giang các em rất có hiệu quả, cấp trên cũng mấy lần đề cập với anh là bọn em làm việc ở Đan Giang rất khá. Sau này có gì cần giúp cứ việc nói, nếu giúp được thì anh nhất định sẽ giúp em.
Sở Trầm vừa quét mắt nhìn cơ thể của Đàm Hân, vừa cười nói với cô.
Đàm Hân cực kỳ vui mừng, vội vàng gật đầu:
- Cám ơn Trưởng ban Sở quan tâm, cám ơn Trưởng ban Sở quan tâm!
Sở Trầm cười, đứng dậy đến ngồi cạnh Đàm Hân:
- Đừng căng thẳng, cứ xem như ở nhà mình đi.
Thấy Sở Trầm sáp lại gần, trong lòng Đàm Hân tức thì có phần khẩn trương, nhưng không dám nhúc nhích, chỉ biết trơ mắt nhìn đùi của y thi thoảng cứ chạm vào đùi cô. Đùi của y cọ sát vào chiếc váy bó của mỹ nữ, do Đàm Hân ngồi xuống ghế nên váy bị kéo lên để lộ hơn nửa phần đùi trên trắng nõn.
- Cấp trên có cấp dưới đẹp như em, chính phủ thành phố Đan Giang mấy em nở mày nở mặt không ít đâu.
Sở Trầm cười nói với Đàm Hân.
- Chủ tịch thành phố Đàm, trong lần điều chỉnh cán bộ của thành phố Đan Giang mấy em lần này, tỉnh ủy sẽ cân nhắc đề bạt vài đồng chí có năng lực, anh thấy em rất có triển vọng đấy.
Chỉ một câu nói đã khiến Đàm Hân thấy hồi hộp hơn, xem ra thì việc này đã có phong thanh rồi. Nghĩ vậy, cô liền nháy mắt với Sở Trầm, cười nói:
- Trưởng ban Sở, anh quá khen rồi, em đâu có giỏi như vậy chứ.
Đoạn cô vờ vô tình cọ người vào cánh tay của Sở Trầm, đùi trên cũng dán sát vào người y.
Sở Trầm cũng là tay lõi đời rồi, lăn lộn trên quan trường đã nhiều năm, trải qua quá nhiều thăng trầm. Vừa thấy Đàm Hân biểu hiện như vậy, y liền biết cô ta hôm nay chắc chắn đã có chuẩn bị, không chừng muốn quyến rũ mình lên giường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận