Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 730.1: Đánh cho nhà ngươi phục mới thôi.

Đánh nhau có lúc nhìn thời cơ, rất rõ ràng, Hoàng Tử Thanh cảm thấy bây giờ mình đang chiếm được thời cơ tốt nhất.
Cất bước đi lên phía trước, Hoàng Tử Thanh lại đạp Tào Tuấn Vỹ đang định bò dậy một cái, lại lần nữa ngã nhào xuống đất, phối hợp với khuôn mặt không tính là khó coi và dán người cao lớn của Hoàng Tử Thanh, lập tức kích thích những giọng nữ thét lên trong quán bar, cho dù là lúc nào, nồng nhiệt của đàn ông luôn dễ dàng khiến phụ nữ không nhịn được lấy thân báo đáp.
Ngay tại lúc Hoàng Tử Thanh nhẹ nhàng khoan khoái chuẩn bị vung tay lên phát biểu cảm nghĩ, khi tiếng thét của những người đẹp trong quán bar nhiều hơn, đột nhiên xảy ra thay đổi!
- Coi chừng!
Đắc chí hài lòng giống như bị miệng của phụ nữ hút hết tinh hoa trong người, Hoàng Tử Thanh sắp vui vẻ lên đến đỉnh cao liền nghe thấy một tiếng kêu sợ hãi, còn chưa kịp lấy lại tinh thần, đã cảm thấy lồng ngực mình bị một khối đá lớn đập đến, cả người lập tức như bay lên!
Hô!
Thân người Hoàng Tử Thanh rất cao, gần một mét tám mươi, cũng vì thế, khi anh ta bị Từ Quân Nhiên đá một cước vào bụng, diện tích phá hoại khi cơ thể bay lên trời rất lớn,cái bàn bị anh ta té xuống làm lật lại, kính vỡ đầy mặt đất.
Không biết lúc nào, Từ Quân Nhiên vốn đứng bên cạnh Tề Lam và Tạ Băng Hân, đã gia nhập vào trận chiến.
Lão đại bị đánh, anh em thuộc hạ đương nhiên sẽ không đứng nhìn, người bên cạnh Hoàng Tử Thanh bộc phát hò hét một hồi, gào thét nhào tới hướng Từ Quân Nhiên, không biết làm thế nào vẫn chưa đợi bọn chúng nhào tới, liền phát hiện người bị lão đại đạp ngã xuống đất lúc nãy đã thuận tay cầm gậy lên, hung hăng đập vào đầu đối thủ ở gần anh ta nhất, cây gậy thô lập tức gãy làm đôi, người bị đánh phát ra một tiếng rên rỉ, lắc lư vài cái, liền ngã xuống đất, có thể thấy được ngời này dùng lực lớn đến mức nào.
Không phải người lão luyện thường xuyên đánh nhau, sẽ không có thủ đoạn thành thục như vậy.
Người trong quán rượu cuối cùng cũng phát hiện sự tồn tạo của một người, không phải là người cao to, một gương mặt nhìn rất nhã nhặn, quần áo mặc cũng thấy giống nhân viên phục vụ trong quán bar, nhưng hắn cứ đứng như vậy trong đám người, tỏa ra khí thế khiến người khác không dám khinh thường.
Từ Quân Nhiên mới không phải kiểu ngu ngốc như Hoàng Tử Thanh, một đánh trống lên tinh thần hai suy ba kiệt, mình đã hạ gục được hai người, tiếp tục nữa sẽ bị một đám người vây quanh, mười mấy đối thủ nếu mình có thể đánh ngã hết, vậy mình sớm đã thành bộ đội đặc chủng trong truyền thuyết rồi, bây giờ có thể tạo khí thế trấn áp kẻ địch mà thôi.
Nhìn thoáng qua Tề Lam xinh đẹp kinh ngạc trợn mắt há mồm phía sau mình, Từ Quân Nhiên bỗng động khóe miệng, bất đắc dĩ nói
- Tôi nói này bà chủ, bảo vệ nơi này của cô đều là dân văn phòng?
Tề Lam bị lời nói của hắn khiến cho đỏ mặt, không có chút chần chờ, phất phất tay, quát lên đối với những bảo vệ kia:
- Đều lên cho tôi, nếu không thì đều cút hết đi!
Loại chuyện đánh nhau ẩu đả, cho tới bây giờ đều là kiểu thuyền ngực dòng, khi xuôi gió mát chèo, cho dù là thỏ con nhỏ, cũng dám sờ mông hổ. Đám bảo vệ của Dạ Sắc tuy đã sợ hãi một chút, nhưng mắt thấy Từ Quân Nhiên bề ngoài như cao thủ ra tay, lại thêm Hoàng Tử Thanh vừ mới nói ra thân phận của Từ Quân Nhiên không giống mình, liền khiến đám bảo vệ vốn sợ thế lực nhà họ Hoàng yên tâm hơn không ít, khi động tay tất nhiên cũng sẽ liều lĩnh hơn.
Đương nhiên, nhưng những người này đánh nhau đều có chừng mực, dù sao cũng đều là người ngoài đường, biết dùng vũ khí và sức lực bao nhiêu, nhiều nhất cũng chỉ là để lại chút dấu vết trên người, nhưng lại không làm tổn thương đến gân cốt. Phải biết rằng cho dù Từ Quân Nhiên vừa đánh Hoàng Tử Thanh, cũng chỉ nhìn thì thấy uy mãnh, trên thực tế tên kia nằm sấp trong chốc lát là có thể từ từ bình phục lại.
Hai nhóm người chụm lại cùng một chỗ, vỏn vẹn gần bốn mươi, năm mươi người, Từ Quân Nhiên thuận tay ôm Tào Tuấn Vỹ trở về, quay người lại vọt vào đám người kia, chân đá tay đám, thuận tay cầm được vũ khí gì liền nện vào người đối thủ, tuy nói cục diện không lộ ra kiểu khí phách thiên quân, nhưng lại khiến người ta có chút kinh hồn khiếp sợ, không cần đến nửa canh, bên người hắn đã không tìm được đối thủ rồi.
Hắn không có đối thủ, đương nhiên cho thấy người bên cạnh Hoàng Tử Thanh đã mất khí thế, đợi đến sau khi cảnh sát nhận được thông báo của người xung quanh đến hiện trường, mười mấy người cả Hoàng Tử Thanh đều nằm trên mặt đất hừ hừ, có loại gắng gượng không lên tiếng, cũng sớm kêu cha gọi mẹ muốn về nhà rồi.
Mắt thấy cảnh sát đã đến, Từ Quân Nhiên gật đầu với Tề Lam, không để chút dấu vết lui về sau nửa bước, từ người tham gia trận ẩu đả, biến thành người gặm hạt dưa đứng xung quanh quan sát. Mà đám bảo vệ đánh nhau với đám người kia, nhanh chóng rút lui khỏi hiện trường, để lại một đám nhân viên phục vụ đứng đó, dù sao việc này không liên quan đến họ.
Tuy Từ Quân Nhiên không có tạo hình uy mãnh quét sạch quân địch khiến ngàn vạn thiếu nữ mong chờ, nhưng biểu hiện tối nay của hắn quả thực khiến người ta khó rời ánh mắt khỏi người hắn. Chủ nhân quán bar vào nhưng năm 80, 90, đương nhiên đều là người có tiền có cửa, nhất là trên đất Bắc Kinh này, nhân vật như mãnh nhân này, rất nhiều người lần đầu nhìn thấy, dám đối nghịch với đại thiếu gia nhà họ Hoàng, người đần ông này đến từ đâu?
Một nhóm cảnh sát đến bao vây Dạ Sắc, nhưng ngoài dự đoán của mọi người, sau khi cảnh sát đến, kinh ngạc liếc nhìn Hoàng Tử Thanh nằm rạp trên đất hừ hừ, còn chưa kịp nổi bão Tề Lam liền đi lên trước thấp giọng giải thích với người phụ trách, sau một lát, cảnh sát có khuôn mặt chữ quốc nhìn rất chính nghĩa quét mắt một vòng, cuối cùng lộ ra nụ cười xán lạn, cất bước đi đến trước mặt Từ Quân Nhiên.
- Người đánh là anh?
Cảnh sát vẻ mặt tươi cười đã biết rõ còn hỏi Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên không lên tiếng, vươn tay kéo Tào Tuấn Vỹ mặt mũi sưng sưng, đến trước mặt cảnh sát kia:
- Cháu trai của phó cục trưởng Tào, hay là anh nói chuyện với anh ấy đi?
Một chú họ xa của Tào Tuấn Vỹ nay là phó cục trưởng cục công an khu Hướng Dương Bắc Kinh, nổi tiếng là nhân vật nghiêm khắc trong giới cảnh sát Bắc Kinh, loại việc này, Từ Quân Nhiên cảm thấy để anh ta giải quyết dễ dàng hơn.
Nghe được lời của Từ Quân Nhiên, cảnh sát kia cau mày, vừa định nói chuyện, Từ Quân Nhiên lại mỉm cười mở miệng:
- Tôi nói này vị đồng chí, tôi ý, là người quen cũ của Hoàng Tử Thanh. Nói ra vị hôn thê của tôi cũng là bà chủ của quán bar này, hôm nay cậu em Hoàng, uống chút rượu, chúng tôi nhất thời không khống chế được, liền động thủ, tuy làm hỏng chút đồ, nhưng tôi không định để Hoàng Tử Thanh bồi thường, làm phiền đồng chí cảnh sát, tạo nên sự bất tiện cho khách hàng hôm nay, thực sự ngại quá. Tôi đảm bảo sự việc như hôm nay sau này chắc chắn không xảy ra nữa, anh xem thế nào?
Cảnh sát kia do dự một chút, liếc Từ Quân Nhiên, gật đầu nói:
- Nếu anh là người trong cuộc cũng nói như vậy, tôi nể mặt anh vậy.
Cảnh sát có thể kiếm sống ở nơi như Đồn Ba Dặm dưới chân thiên tử, đương nhiên không chỉ là kẻ ngu xuẩn có hai con mắt đen mà thôi, dám khiêu chiến cùng đại thiếu gia nhà họ Hoàng, người thanh niên họ Từ còn khiến cháu trai của phó cục trưởng Tào tham dự cùng, tuy không biết tên họ cụ thể, nhưng chỉ cần nghĩ cũng biết, thân phận chắc chắn không tầm thường.
Từ Quân Nhiên cười cười, biết đối phương cũng là người thông minh, suy nghĩ một chút vẫn cầm giấy phép công tác của mình đưa cho đối phương:
- Đây là giấy phép công tác của tôi.
Cảnh sát kia cũng không phải kẻ ngốc, vươn tay nhận giấy phép công tác của Từ Quân Nhiên, mở ra nhìn thoáng qua, lập tức trừng mắt, không nói hai lời, chào một cái, quay người khua tay nói:
- Nhanh chóng hỏi tình hình, sau đó trở về!
Anh ta không phải kẻ ngu, trưởng văn phòng Trung Ương, đây là nhân vật lớn như thế nào? Bản thân vẫn nên ít can thiệp vào chuyện đánh nhau của thần tiên như thế này thì tốt hơn, miễn cho gặp chuyện vạ lây.
Có mặt Từ Quân Nhiên, lại thêm sự việc hôm nay rõ ràng tranh đấu của hai phe công tử, cảnh sát được điều đến tất nhiên không dám xen vào nữa. Nói vài câu với Tề Lam, mang vài người đi tượng trưng, quán bar Dạ Sắc nhanh chóng khôi phục sự yên bình.
Đương nhiên, Từ Quân Nhiên và Hoàng Tử Thanh thủ phạm đầu sỏ, không có ai bị dẫn đi. Hai vị Bồ Tát sống này ai dám mang theo rắc rối, còn không nhanh chóng bỏ lại đây, còn vấn đề giải quyết hậu quả, để bọn họ tự thương lượng đi.
- Ha ha, tiểu Hoàng, thế nào, còn muốn đánh một trận nữa hay không?
Từ Quân Nhiên cười híp mắt ngồi đối diện Hoàng tử Thanh được bọn thủ hạ đỡ dậy nghỉ ngơi, ánh mắt lộ ra ý trêu đùa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận