Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 504: Lạnh nhạt.

- Chủ nhiệm Ủy ban Nông nghiệp?
Từ Quân Nhiên nhướng mày, hắn thật sự không biết tin này, nếu thực sự giống như lời nói của Hoàng Hải, vậy có chút thú vị rồi. Dù sao so sánh một bí thư Đảng ủy xã với chủ nhiệm Ủy ban Nông nghiệp, có thể nói không chút khách khí là sự khác biệt giữa trời và đất. Mà chủ nhiệm Ủy ban Nông nghiệp đó không còn gì để nghi ngờ chính là mặt đất đó, thực sự bị điều đến nơi không có phúc lợi tài trợ gì như Ủy ban Nông nghiệp, bản thân liền coi như xui xẻo rồi.
- Làm sao cậu biết tin này?
Vẻ mặt Từ Quân Nhiên kỳ quái nhìn Hoàng Hải. hắn cũng không nghi ngờ đây là việc Hoàng Hải bịa đặt, dù sao trên quan trường loại chuyện này vẫn đều là không có lửa làm sao có khói, nếu không có người ra mặt nói, phía dưới nhất định không có tin như vậy.
Hoàng Hải cười khổ một cái:
- Là chủ tịch xã Điền lén nói với tôi, ngài cũng biết, anh ta có quan hệ với bí thư huyện ủy Lý.
Thì ra là thế!
Từ Quân Nhiên nhẹ gật đầu, ngược lại không có ý gì khác, dù sao quan hệ giữa Lý Xuân Thủy và Điền Hồ mình cũng biết, đó không chỉ là thân thích, còn là bạn tri kỷ sống chết cùng nhau. Nói lời không dễ nghe, có lẽ Điền Hồ ở một việc nào đó sẽ ủng hộ mình, nhưng nếu dính đến lợi ích của Lý Xuân Thủy, vậy ông ta nhất định ủng hộ Lý Xuân Thủy, dù sao Từ Quân Nhiên chỉ là đề bạt ông ta mà thôi, nhưng Lý Xuân Thủy lại là người nhà y.
Nếu những lời này được nói ra từ miệng Lý Xuân Thủy, vậy độ tin cậy rất cao, làm không tốt trong huyện thực sự có vài người nghĩ, muốn mình bị bỏ rơi đến Ủy ban Nông nghiệp.
Nhưng Từ Quân Nhiên cũng không để chuyện này ở trong lòng, dù sao ban tổ chức trong huyện có Chu Trạch Thành cùng Tạ Mỹ Quyên, cho dù mình thật sự phải đến Ủy ban Nông nghiệp, tin rằng Chu Trạch Thành cũng không đồng ý.
Chỉ là, dư luận hướng phát triển hôm nay, có chút bất lợi với mình, dù sao người phía dưới làm việc, rất nhiều lúc đều xem món của người khác, điểm này Từ Quân Nhiên sớm đã lĩnh hội sâu sắc. Giống như Cát Đại Tráng bây giờ, thay đổi thái độ khúm núm với mình trước đây, trên hội nghị Đảng ủy xã, đã có mấy lần chống đối mình.
Nghĩ tới đây, biểu tình Từ Quân Nhiên trở nên nghiêm túc, nói với Hoàng Hải:
- Bây giờ trong xã còn tình huống khác không?
Dù sao mình cũng là bí thư, có một số việc một số lời, người phía dưới chắc chắn không nói với mình, muốn hiểu rõ những việc đó, nhất định phải hiểu rõ từ một khía cạnh.
Hoàng Hải lắc đầu:
- Tôi cũng không rõ lắm, nếu không phải chủ tịch xã Điền đề cập với tôi, tôi cũng không biết chuyện này.
Từ Quân Nhiên có điều suy nghĩ gật đầu, sau một hồi lâu mới lên tiếng:
- Tú Anh làm việc trong huyện chứ? Để cô ấy đến gặp tôi.
Hoàng Hải vội đáp lời, anh ta cũng biết, cháu ngoại Thôi Tú Anh với người trẻ tuổi gọi là Vương Hiểu Long kia, bây giờ là một thẻ bài ngầm trong tay Từ Quân Nhiên, cũng không biết họ đang điều tra cái gì, tuy quan hệ công tác của hai người đều dưới danh nghĩa văn phòng Đảng ủy xã, nhưng trên thực tế họ rất ít khi đi làm, phần lớn thời gian đều ở dưới các thôn.
Sau khi vào đến huyện, Từ Quân Nhiên tất nhiên dẫn Hoàng Hải về nhà mình, Hoàng Hải cùng lái xe đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau liền gọi Thôi Tú Anh tới.
Ngồi trên ghế sa lon, Từ Quân Nhiên hỏi Thôi Tú Anh:
- Gần đây ở xã, có tình huống gì tôi không biết không?
Dù sao Thôi Tú Anh cũng bị Từ Quân Nhiên cử đi âm thầm điều tra vấn đề của đám người Mã Tụ Bảo, rất nhiều việc cụ thể, Từ Quân Nhiên tin tưởng cô chắc hiểu rõ hơn một chút.
Thôi Tú Anh cũng không phải lần đầu tiên đến nhà Từ Quân Nhiên, nghe vậy gật đầu nói:
- Quả thật có không ít vấn đề, tuy đoạn thời gian trước khai thác mỏ vàng thực sự khiến mọi người vui vẻ, nhưng rất nhiều người truyền tai nhau, ngài vì việc này đã đắc tội lãnh đạo trong huyện, thậm chí sắp bị điều đi. Bây giờ rất nhiều người không để ý công việc Đảng ủy xã giao xuống, thậm chí có người đã bắt đầu ngoài nóng trong lạnh không làm việc, tôi nghe nói, công tác xử lý cây ăn quả bên kia, độ khó mở rộng lớn hơn rất nhiều.
Từ Quân Nhiên gật đầu, tình huống này hắn hiểu. Những thứ khác không nói, mình gần đây vào trong huyện cũng cảm thấy có vài vấn đề, ví dụ như trước kia lãnh đạo cục doanh nghiệp xã từng rất khách sáo với mình, còn có vài lãnh đạo ban ngành khác, bây giờ đối với mình căn bản là bộ dạng không sao cả, ngày cả lúc mình đến gặp lãnh đạo huyện ủy, ngoài Chu Trạch Thành vẫn thân thiết với mình như cũ ra, những người khác, phần lớn đều bắt đầu cố ý hoặc vô tình xa cách mình, rõ ràng có lúc cũng vẫn nói không có, nhưng rõ ràng không muốn có nhiều liên hệ với mình.
Từ Quân Nhiên rõ ràng cảm giác được, hiện nay mình ở huyện Phú Lạc, người có thể tin tưởng không nhiều lắm.
- Ha ha, có chút thú vị.
Trong lòng Từ Quân Nhiên yên lặng nở nụ cười, ngược lại mình muốn xem, ở thời khắc mấu chốt, rốt cuộc có người nào sẽ không lay động đứng bên mình.
Trên quan trường chính là như vậy, tình người ấm lạnh thường ở lúc người ta gặp rủi ro mới có thể nhìn rõ được, dù sao một người lúc đường làm quan mở rộng, tất cả mọi người thích dệt gấm trên hoa, thậm chí việc tặng than sưởi ấm vào ngày tuyết rơi, lại thực sự không nhiều lắm. Càng nhiều nữa, là tan đàn ẻ nghé, tường đổ mọi người đẩy.
- Bí thư, ngài không nên vội, tôi tin ngài là người tốt! Nhất định có thể vượt qua cửa ải khó khăn này.
Thôi Tú Anh thấy Từ Quân Nhiên vẫn không nói gì, bỗng mở miệng nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên sững sờ:
- Cô tin tưởng tôi?
Hắn ngược lại có chút bất ngờ, dường như không nghĩ tới Thôi Tú Anh lại có lòng tin với mình như vậy, ngay đến những kẻ cáo già trên quan trường kia, vậy mà so ra còn kém tiểu nha đầu này sao?
Thôi Tú Anh gật đầu đương nhiên:
- Đúng vậy, bí thư ngài là người rất tốt.
Từ Quân Nhiên yên lặng không nói, không thể tưởng được mình lại được phát một tấm thẻ người tốt.
- Đúng rồi, cô và Hiểu Long điều tra chuyện kia, có manh mối không?
Từ Quân Nhiên hỏi Thôi Tú Anh.
Thôi Tú Anh nhẹ lắc đầu:
- Vẫn chỉ có chút manh mối, lần trước ngài bảo chúng tôi liên hệ với Trương Phi kia, tôi vẫn cảm thấy anh ta có chút không đáng tin nha…
Lần trước sau khi phát hiện bản án người chết gần thôn Mã Gia, Từ Quân Nhiên tuy không có phản ứng gì, nhưng trên thực tế trong lúc bất động để Thôi Tú Anh và Vương Hiểu Long âm thầm liên hệ với Trương Phi, vì hắn cảm thấy, người chết này chắc chắn có quan hệ bí mật gì đó với Mã Tụ Bảo, trước kia Từ Quân Nhiên nhận được tin tức, lúc Mã Tụ Bảo làm bí thư, gần như ngày nào cũng chạy đến thôn Mã Gia, nếu nói trong này không có mờ ám, đánh chết Từ Quân Nhiên cũng không tin.
Chỉ có điều, chuyện này họ đã làm nhiều năm, vậy thì biện pháp bảo mật chắc chắn rất chu toàn, cho nên Từ Quân Nhiên cũng không vội.
- Yên tâm đi, hắn chỉ là ngẩn ngờ chẳng làm sao cả.
Từ Quân Nhiên cười an ủi Thôi Tú Anh, tính tình Trương Phi tên kia tuy có chút bay nhảy tự do, nhưng làm việc này, anh ta lại là người phù hợp nhất, dù sao nếu suy đoán kia trong lòng Từ Quân Nhiên là thật, chỉ sợ chuyện này sẽ làm bản án lớn chấn động xã Tùng Hợp. Nếu không có thân phận kia của Trương Phi bảo vệ, đổi thành người khác đến phụ trách phá án này, tám chín phần sẽ rắc rối.
Tiễn Thôi tú Anh đi, Từ Quân Nhiên cất bước rời khỏi nơi ở, đi về phía chính quyền huyện, hắn chuẩn bị đến đại viện huyện ủy xem tình hình.
Đi vào đại viện huyện ủy, Từ Quân Nhiên vừa vào cửa liền gặp phải Đổng Phương Tiếu phó chủ tịch huyện Thường vụ, ông ta xách bao da, đang chuẩn bị đi ra ngoài.
Từ Quân Nhiên không dám thất lễ, vội dừng bước, khách khí chảo hỏi:
- Chủ tịch huyện Đổng, chào ngài.
Nếu trước khi phát hiện mỏ vàng, khi mỗi lần Đổng Phương Tiếu thấy Từ Quân Nhiên, đều rất nhiệt tình dừng bước, bắt tay chào hỏi với Từ Quân Nhiên, hào hứng đến nỗi có thể tìm Từ Quân Nhiên từ từ nói chuyện với mình, nhưng nay lại không xuất hiện tình huống giống như lúc trước, Đổng Phương Tiếu ngoài dự đoán của mọi người chỉ quét mắt qua Từ Quân Nhiên, khẽ gật đầu xem như chào lại, sau đó liền trực tiếp rời đi, căn bản không có ý muốn dừng lại trao đổi với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên há to miệng, nhịn không được cười khổ, bất đắc dĩ lắc đầu, đây là tình người ấm lạnh trên quan trường, không trách được Đổng Phương Tiếu đối xử như vậy với mình.
Điều chỉnh lại dòng suy nghĩ một chút, Từ Quân Nhiên cất bước đi vào trong đại viện huyện ủy, hắn chuẩn bị đến gặp Tề Tam Thái.
Đi đến bên ngoài cửa phòng làm việc của Tề Tam Thái, vừa hay gặp phải thư ký Thẩm Phú Quý của Tề Tam Thái, Thẩm Phú Quý thấy là Từ Quân Nhiên, khẽ mỉm cười nói:
- Bí thư Từ đã đến, bí thư Tề đang nói chuyện điện thoại với lãnh đạo thành phố, mời anh chờ một chút.
Từ Quân Nhiên cười gật đầu, Thẩm Phú Quý này thật không tồi, coi như nhiệt tình đối với mình, nếu Tề Tam Thái có việc, mình cũng không sao cả, có thể đợi một chút. Rút thuốc lá ra đưa cho Thẩm Phú Quý một điếu, Từ Quân Nhiên vừa cười vừa nói:
- Vậy làm phiền trưởng phòng Thẩm rồi, một chút nữa giúp tôi nói với bí thư Tề một tiếng.
Thẩm Phú Quý sao lại không biết rõ tình hình hiện nay, Từ Quân Nhiên này đến văn phòng Tề Tam Thái báo cáo công việc, tuy việc trước tiên là tiến hành liên hệ, bí thư Tề cũng đồng ý gặp hắn, nhưng vừa rồi bí thư Tề lại muốn mình sắp xếp cho Từ Quân Nhiên vào gặp cuối cùng, ý tứ trong này đã rất rõ ràng, Từ Quân Nhiên này trong lòng bí thư Tề đã biến thành người không có cũng được rồi. Nói trắng ra, là bí thư Tề đã không còn để ý đến bí thư Đảng ủy xã Trường Thanh, lôi kéo không lôi kéo hắn căn bản không ảnh hưởng đến đại cục trong huyện nữa.
Hút một hơi thuốc, Thẩm Phú Quý nhìn Từ Quân Nhiên xuyên qua làn khói, anh ta cảm thấy Từ Quân Nhiên này thật sự rất không bình thường, người bình thường gặp phải việc như vậy sớm đã loạn lên trong lòng, nhưng Từ Quân Nhiên này lại ngồi ở đó không vội không gấp, quả nhiên là một nhân vật. Nghĩ đến đây, trong lòng Thẩm Phú Quý liền thầm tính toán, bây giờ vẫn không thể để quan hệ giữa mình với Từ Quân Nhiên trở nên căng thẳng, nhỡ tất cả những lời đồn đều là giả, Từ Quân Nhiên này nói không chừng còn có cơ hội xoay người, giữ lại một cái giao tình cũng không tệ.
Từ Quân Nhiên ngồi đợi bên ngoài văn phòng gần một tiếng, Thẩm Phú Quý sau khi tiếp một cuộc điện thoại bất đắc dĩ nói với Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, thật sự không khéo rồi, bí thư phải đi gặp mặt một nhà đầu tư, chỉ có thể hẹn anh lúc khác. Anh xem anh…
Lời của anh ta dù không nói rõ, nhưng Từ Quân Nhiên cũng hiểu là ý gì, người ta đây là đang tiễn khách.
Cười nhẹ, khóe miệng Từ Quân Nhiên khẽ động một cái, đè nén lửa giận trong lòng xuống, trầm giọng nói:
- Không sao, làm phiền trưởng phòng Thẩm rồi, lần sau tôi lại đến là được rồi.
Nói xong, Từ Quân Nhiên trực tiếp quay người mà đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận