Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 683: Cơ hội tốt.

Suy nghĩ của Từ Quân Nhiên rất đơn giản, nếu cứ mặc cho các thị trấn nhỏ phát triển giống nhau như ong vỡ tổ là không được. Có cơ hội thì mỗi địa phương phát triển sản nghiệp đặc sắc sẽ phù hợp hơn.
Không nghĩ tới hắn vừa nói như thế, Vương Mãnh nhíu mày, nhìn thoáng qua Từ Quân Nhiên rồi thản nhiên nói:
- Cám ơn Chủ tịch huyện Từ đã đề nghị. Quả thật, để trấn Đào Hoa phát triển có rất nhiều phương hướng. Chẳng qua, tôi thấy chủ yếu nhất là khiếm khuyết trong khai thác tài chính. Nếu trong huyện có thể phát triển mạnh thì chúng tôi phải duy trì sự yên ổn đầu vào của tài chính. Tôi cảm thấy Trấn Đào Hoa vẫn có thể phát triển hơn nữa.
Từ Quân Nhiên sửng sốt một lúc rồi liếc nhìn Vương Mãnh, không ngờ tên này âm thầm cự tuyệt ý kiến của mình. Thậm chí y còn thò tay đòi tiền.
Từ Quân Nhiên không đồng ý với cách làm của Vương Mãnh. Người này, rõ ràng là phần tử đầu cơ. Chính xác mà nói, người nàyđã biết rõ đất đai thầu ở trấn Đào Hoa nhất định là sẽ có lợi. Nhưng anh ta có mâu thuẫn với mình, nên muốn lấy chuyện này lên mặt để làm mưa, làm gió.
- Bí thư Vương, trấn Đào Hoa phát triển như thế nào thì trong huyện đều đã có kết luận. Trong buổi họp Thường ủy, chúng ta sẽ đưa ra một kế hoạch tổng quát.
Từ Quân Nhiên lạnh lùng nói ra không để cho Vương Mãnh có chút mặt mũi nào nữa.
Vương Mãnh nghe vậy khẽ giật mình. Anh ta không ngờ, hôm nay Từ Quân Nhiên lại có thái độ cứng rắn như vậy. Rõ ràng là một chút hắn cũng không nhượng bộ. Chẳng lẽ hắn sẽ không sợ mình đầu tư về phía Bạch Lâm sao?
Từ Quân Nhiên tiếp tục nói với mọi người:
- Tất cả mọi người về chuẩn bị cho công việc nhận thầu đất đai. Chậm nhất là sau một tuần nữa, mọi người có mặt ở hội nghị mở rộng của huyện. Bây giờ tôi chỉ có một yêu cầu: tôi có thể giúp mọi người đưa Kim Phượng Hoàng tới. Còn có thể giữ người đó lại được hay không chính là nhờ vào mọi người.
Nói xong, hắn đứng lên đi thẳng khỏi phòng họp.
Dù sao chuyện này cũng chưa chính thức bắt đầu, nên ở lại chỗ này cũng không có gì để nói nữa. Từ Quân Nhiên chán ghét cách nói này, nó vừa thối lại dài không có gì là thực tế cho hội nghị cả.
Trở lại văn phòng, Từ Quân Nhiên chợt nhận được điện thoại đến từ thủ đô.
Cầm điện thoại lên, đầu dây bên kia là tiếng của Trương Trọng Kiên:
- Người anh em! Thế nào, gần đây công việc bộn bề chứ?
Từ Quân Nhiên cười gượng rồi bất đắc dĩ nói:
- Anh Trương! Anh đừng chê cười tôi. Mấy ngày nay công việc bận rộn đến phát choáng luôn. Sao anh lại có thời gian gọi điện cho tôi thế?
Trương Trọng Kiên hiểu được ý tứ của Từ Quân Nhiên. Gần đây nhận thầu đất đai nên mọi chuyện cứ sôi sục lên. Trên báo chí cũng đưa tin không ít về Từ Quân Nhiên, rồi huyện Nhân Xuyên đưa tin. Chỉ có điều, Trương Trọng Kiên ở tại thủ đô được tiếp xúc nhiều nên đã thấy rõ vấn đề. Chuyện này không thể nhìn qua đơn giản như vậy. Cũng không biết Từ Quân Nhiên nói cái gì.
- Đúng rồi, gần đây Quân Nhiên có cơ hội tốt. Đoán chừng, đối với mọi người, huyện Nhân Xuyên đang phát triển rất có lợi. Anh có thể tranh thủ xuống xem.
Trương Trọng Kiên nói một câu làm cho Từ Quân Nhiên thấy sửng sốt và hiểu được đây mới chính là nguyên nhân ông ta gọi điện cho mình.
Hắn rất tín nhiệm Trương Trọng Kiên. Hôm nay Trương Trọng Kiên theo sau Trần Tinh Duệ ở bộ trung cấp, cũngcó thể nói là có quyền cao chức trọng, tinh thông tin tức, nếu ông ta đã nói mình đang có ưu đãi rất thuận lợi trong mọi chuyện, thì nhất định sẽ có lợi.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên cười, nói:
- Anh Trương! Có chuyện gì tốt anh hãy nói ngay đi.
Trương Trọng Kiên đích thân từ thủ đô gọi điện đến cho mình để thông báo mọi chuyện. Nhất định là có chuyện không tệ lắm. Từ Quân Nhiên cũng không muốn buông tha bất kỳ một cơ hội nào để phát triển huyện Nhân Xuyên. Chỉ cần có lợi cho việc phát triển kinh tế trong huyện thì hắn không ngại sử dụng mạng lưới quan hệ của mình để làm việc.
Ở Trung Hoa, nếu dựa vào các mối quan hệ để làm việc cũng không phải là chuyện mắt mặc gì. Chẳng qua là xem dùng cho phương diện nào? Nếu như là chuyện cá nhân mà làm như vậy có lẽ sẽ bị người ta lên án. Nhưng nếu xuất phát từ công tâm mà nói, Từ Quân Nhiên cảm nhận được các lão gia ở thủ đô cũng sẽ không cảm thấy mình làm như vậy là có gì đó không thỏa đáng.
- Là chuyện như thế này, mấy ngày hôm trước trong tỉnh có người đến gặp thủ trưởng. Tôi ở bên nghe họ nói quốc gia đang chuẩn bị đầu tư vào tỉnh Tùng Hợp ba mươi mấy triệu tài chính để thi công đập chứa nước. Tôi nhớ có một lần cậu nói ở huyện Nhân Xuyên có tài nguyên nước rất phong phú. cảm thấy lần này cậu có thể tranh thủ xuống đó kiếm một ít tiền làm đập chứa nước ở huyện Nhân Xuyên các cậu. Đối với sự phát triển kinh tế của các cậu mà nóinhất định có sự thúc đẩy. Cậu nói thử nghe nào?
Sắc mặt Từ Quân Nhiên trở nên kinh ngạc. Nhưng hắn biết rất rõ việc này một khi đã thành thì đối với phát triển huyện Nhân Xuyên là một chuyện tốt.
- Anh Trương! Cám ơn anh! Đây đúng là một tin tốt rồi.
Từ Quân Nhiên biết rõ chuyện này quan trọng đến mức nào, bản thân mình sớm biết tin này, nếu nắm bắt được hạng mục này thì huyện Nhân Xuyên sẽ có cơ hội phát triển tốt.
Trương Trọng Kiên và Từ Quân Nhiên hàn huyên thêm vài câu. Rồi có vẻ khó hiểu, Trương Trọng Kiên nhắc nhở hắn chuyện này là do tỉnh Tùng Hợp phụ trách. Sau đó, ông ta liền cúp điện thoại.
Để điện thoại xuống, Từ Quân Nhiên cảm thấy chuyện này rất có ý tứ. Nếu làm được thì không chừng có thể một lần hành động sẽ thay đổi bộ mặt huyện Nhân Xuyên. Sở dĩ có lòng tin như vậy, vì Trương Trọng Kiên nói cho hắn biết. Chủ đạo chuyện này là người đứng đầu chính quyền tỉnh – Phương Trung Nguyên. Ông ta cùng mình hiện đang có quan hệ. Chuyện này ngược lại có thể hoạt động một chút.
Gọi điện thoại tới Phương Trung Nguyên, Từ Quân Nhiên đi thẳng vào vấn đề:
- Bác Phương! con nghe nói trong tỉnh chuẩn bị thi công đập chứa nước hạng vừa. Cụ thể việc này do ai chịu trách nhiệm vậy? Bác có thể nói cho con biết được không?
Phương Trung Nguyên cười:
- Thằng nhóc tiểu quỷ này, từ đâu mà có được tin tức này thế? Chuyện này, Ban Thường ủy vừa mới thông qua, tiểu quỷ cậu đã biết, hơi nữa còn tìm đến ta. Hãy nói cho ta rõ, ai nói cho cậu tin tức đó? Để ta tìm ra được, xem ta sẽ trừng trị y như thế nào!
Tự nhiên ông ta cũng rất hiếu kỳ. Vấn đề này, chính bản thân ông ta từ Trung ương trở về không lâu mới biết được. Hôm qua. Ban Thường ủy vừa mới chính thức thảo luận. Thế mà Từ Quân Nhiên đã tìm tới cửa. Nếu nói không có người ở bên trong mật báo thì có đánh chết Phương Trung Nguyên cũng không tin. Thậm chí, ông ta còn hoài nghi trong Thường vụ Tỉnh ủy có ai đó đã nói cho Từ Quân Nhiên.U-mm.. Chính pháp thường ủy Bí thư Trương cũng rất khả nghi. Nghe nói cháu trai nhà đó cùng Từ Quân Nhiên kết bạn tâm đầu ý hợp. Thậm chí, ngay cả cháu dâu tương lai cũng có quan hệ với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cười ha hả. Đương nhiên, hắn không nói Trương Trọng Kiên đã tiết lộ cho mình biết. Tuy theo đạo lý, Phương Trung Nguyên nói là bậc trên của mình, cũng là lãnh đạo cấp trên, nhưng Trương Trọng Kiên sớm tiết lộ tin tức cho mình – đây là việc trái với quy định. Tuyệt đối Từ Quân Nhiên không phải là loại người bán đứng bằng hữu.
Thấy Từ Quân Nhiên không muốn nói, Phương Trung Nguyên cười cười:
- Cậu tên láu cá này. Nhân tình lui tới là nhân chi thường tình. cậu có thể nghĩ tới việc gọi điện cho ta, cho thấy cậu đối nhân xử thế. Ta không phải cổ hủ ép buộc cậu nói ra tên người đó. Chuyện này do đồng chí Đổng Văn Bân phụ trách. Về phía cậu ta tôi sẽ có lời chào hỏi. Còn có thể hay không đến lượt của huyện Nhân Xuyên thì tự các cậu phải vận động. Chỉ cần huyện Nhân Xuyên có điều kiện phù hợp thì trong tỉnh sẽ ủng hộ đấy.
Nghĩ một lúc rồi ông ta lại nói tiếp:
- Nếu có thời gian, cậu có thể đến gặp Đổng Văn Bân xin ý kiến. Ông ta là chuyên gia thủy lợi đấy.
Phương Trung Nguyên đã chỉ rõ Đổng Văn Bân cho Từ Quân Nhiên biết.
Ông ta rất có lòng tin với Từ Quân Nhiên. Có sự quan tâm của mình, về phương diện dự án đập nước, Đổng Văn Bân chắc sẽ không làm khó dễ Từ Quân Nhiên. Điểm mấu chốt là còn phải xem huyện Nhân Xuyên có đủ điều kiện để tu bổ đập nước hay không. Dù sao đây cũng là công trình chiếm một một số vốn lớn. Nơi nào làm nó không quan trọng. Điều kiện là mấu chốt của vấn đề là điều kiện để nhận công trình. Mấy trăm triệu không phải số tiền nhỏ. Khách quan mà nói, Thành phố Đan Giang cũng rất thích hợp xây đập chứa nước. Lúc trước kia khi Trần Tinh Duệ còn làm chủ tịch có thời gian đã cân nhắc qua chuyện này.
Sau khi để điện thoại xuống, Từ Quân Nhiên không dám chậm trễ, lập tức tới ngay phòng làm việc của Bạch Lâm để nói lại việc tỉnh chuẩn bị xây dung dập nước:
- Bí thư, việc này không thể bỏ qua. Đây chính là cơ hội tốt, nếu như bỏ lỡ cơ hội này, đó chính là bỏ mất cơ hội đang nằm trong lòng bàn tay đó.
Về chuyện này, ngược lại Bạch Lâm không có ý kiến gì. Ông cũng không phải đồ đần đương nhiên cũng nhìn ra được. Nếu Nhân Xuyên nhận được công trình này cũng rất tốt, ông nghĩ rồi nói với Từ Quân Nhiên:
- Chủ tịch huyện, chuyện này phiền toái có lớn không?
Ông ta biết rõ chuyện này là do trong tỉnh làm kế hoạch. Như vậy khẳng định là có các thế lực chú ý. Bạch Lâm cũng không tin, trong tỉnh, huyện, thành phố khác không chú ý đến kế hoạch đập chứa nướcnày. Huyện Nhân Xuyên vừa ý cục thịt béo này thì người khác cũng có thể vừa ý cục thịt đó.
Từ Quân Nhiên cười:
- Được hay không được cũng phải thử xem. Ngài thấy có đúng không?
Bạch Lâm gật gật đầu;
- Đây là chuyện tốt. Nếu như chúng ta có thể đưa đập chứa nước về đây sẽ giúp huyện phát triển rất nhiều. Nó sẽ có rất nhiều ý nghĩa. Tôi thấy cậu cũng không cần lo lắng quá nhiều chuyện nhận thầu đất đai mà nhường cho lão Quan phụ trách. Cậu đi tỉnh tìm hiểu một chút về chuyện này xem huyện chúng ta có cơ hội không.
Bạn cần đăng nhập để bình luận