Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 854: Lâm Hạo Đông

Có câu cơ hội luôn dành cho những người có chuẩn bị, Chu Bác Học đã từng cho rằng câu này rất đúng cho nên lúc nào anh ta cũng cố gắng liều sống liều chết, vì nghĩ rằng sau khi mình đã chuẩn bị tốt thì chỉ cần ngồi đợi cơ hội đến, một khi có cơ hội anh ta sẽ đạp gió rẽ sóng, một bước lên trời.
Tuy nhiên sau khi tốt nghiệp đại học rồi vào cơ quan làm việc, anh ta mới dần dần ngộ ra rằng câu nói này chẳng qua cũng chỉ là để động viên tinh thần cho những kẻ ngốc không biết gì thôi. Cái gọi là cơ hội giành cho những người có chuẩn bị chẳng qua cũng chỉ là một câu chuyện cười! Cũng giống như một người bạn đại học nào đó của anh ta, thành tích học tập của cậu ta với anh quả thật là một trời một vực vậy mà hình như từ sau khi người ta tốt nghiệp đại học đến giờ đã là cán bộ cấp phòng còn bản thân anh ta vẫn chỉ là một cán bộ cấp ban nhỏ bé, chẳng biết ngày nào mới có thể nổi danh.
Nguyên nhân chính là vì người ta có một người bố tài giỏi, có bố là cán bộ cấp bộ con trai muốn trở thành Trưởng phòng cũng là chuyện dễ ợt.
Có một số việc nói toạc là không đáng để phơi ra, con cái nhà dân thường muốn đạt được thành công chân chính hoặc là phải có cơ duyên trời cho nếu không thì phải sinh ở thời loạn. Đối với Chu Bác Học thì Từ Quân Nhiên chính là cơ duyên trời cho anh ta, anh ta cảm giác chỉ cần mình đi theo Từ Quân Nhiên rồi sẽ có một ngày có thể đạt được ước mơ của bản thân.
đương nhiên Từ Quân Nhiên không biết Chu Bác Học lại đặt hết hy vọng của mình lên người hắn, mấy ngày gần đây hắn bận không ngóc đầu lên nổi, sắp tới còn phải tới trường Đảng để học mà bên này Lâm Hạo Đông còn chưa tới Bắc Kinh, hiện giờ Từ Quân Nhiên đã gấp sắp chết luôn rồi, một ngày mà có tới mấy cuộc điện thoại gọi tới thúc giục.
Ba ngày sau, có một người bạn ở Bộ Công thương bí mật báo tin Lâm Hạo Đông đã mang theo một nhóm trợ thủ đến Bắc Kinh, bọn họ trực tiếp tới khách sạn Hoa Phủ.
Từ Quân Nhiên hết sức vui mừng, dẫn theo Chu Bác Học cùng lên xe chạy nhanh như bay đến khách sạn Hoa Phủ.
Đây là khách sạn nổi tiếng nhất Bắc Kinh, trang thiết bị xa hoa, một đêm hơn một ngàn tệ, Chu Bác Học đi theo Từ Quân Nhiên vào đại sảnh khách sạn, nhỏ giọng nói với hắn:
- Chủ nhiệm, chúng ta làm sao để liên lạc được với bên tập đoàn Viễn Đại đây?
Từ Quân Nhiên miễn cưỡng cười nói:
- Còn làm sao nữa, đợi thôi!
Hắn cũng đâu phải thần tiên, trước đó chẳng có chút giao tình gì với Lâm Hạo Đông, hắn dựa vào cái gì để nói chuyện chiêu thương lôi kéo đầu tư với người ta? Hắn nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy chỉ còn cách tới đây đợi đến khi Lâm Hạo Đông đi ra ngoài, nhân cơ hội đó tiếp cận trao đổi với đối phương.
Lãnh đạo đã lên tiếng, người dưới đương nhiên không thể nói thêm gì, vì vậy Chu Bác Học cũng chỉ có thể cùng Từ Quân Nhiên ngồi đợi ở đại sảnh khách sạn.
Nhưng mọi chuyện lại vượt ra ngoài dự liệu của Từ Quân Nhiên, nguyên cả một ngày Lâm Hạo Đông không ra khỏi cửa, đợi đến hơn mười một giờ đêm, Chu Bác Học cuối cùng cũng không thể đợi được nữa, khẽ nói với Từ Quân Nhiên:
- Chủ nhiệm, hay là chúng ta hãy về trước đã, đã giờ này rồi theo tôi thấy thì Lâm Hạo Đông chắc sẽ không ra ngoài đâu.
Từ Quân Nhiên chẳng còn cách nào khác đành gật đầu, việc đã đến nước này, đương nhiên hắn biết Chu Bác Học nói không sai chỉ là trong lòng hắn có chút không cam tâm.
- Đi về thôi, ngày mai chúng ta sẽ lại tới đây.
Từ Quân Nhiên dặn dò Chu Bác Học một tiếng rồi đứng dậy rời đi.
Đương nhiên Từ Quân Nhiên không cứ vậy mà buông tay, ngay rạng sáng hôm sau hắn lại dẫn theo Chu Bác Học tới khách sạn Hoa Phủ.
Cũng không phải là Từ Quân Nhiên không có cách khác để liên hệ với Lâm Hạo Đông, chỉ cần hắn thông qua quan hệ của mấy người bạn học của hắn là có thể có phương thức liên lạc với Lâm Hạo Đông hoặc dứt khoát đem tài liệu về tỉnh Đông Hải gửi cho Lâm Hạo Đông xem nhưng Từ Quân Nhiên lại không làm như vậy. Bởi vì hắn thấy nếu làm nhưng vậy sẽ khiến người ta có cảm giác quá quan liêu mà điều quan trọng nhất là hắn không muốn thiếu nợ ân tình người khác quá nhiều.
Ở đất nước Trung Hoa này nợ gì thì nợ nhưng không nên nợ ân tình..
Chính vì vậy Từ Quân Nhiên mới lựa chọn phương pháp ngốc nghếch nhất là “ôm cây đợi thỏ” đợi Lâm Hạo Đông xuất hiện mà không không lựa chọn đường tắt.
Chỉ có điều đôi khi phương pháp ngốc nghếch nhất lại là phương pháp tốt nhất, đợi đến mười giờ trưa, cửa thang máy cuối cùng cũng mở ra hai tên vệ sĩ bước ra quan sát xung quanh thấy không có gì bất thường mới quay vào thang máy mời Lâm Hạo Đông ra.
Mấy ngày hôm nay Từ Quân Nhiên đã đọc rất nhiều tư liệu về Lâm Hạo Đông vì vậy hình tượng của Lâm Hạo Đông đã khắc sâu vào óc hắn, lúc này vừa mới nhìn thấy hắn đã lập tức đứng dậy, nghênh đón Lâm Hạo Đông đang bước tới:
- Ông Lâm, chào ông, tôi là Từ Quân Nhiên của Văn phòng Bắc Kinh của tỉnh Đông Hải, không biết ông có thể cho tôi xin một phút của ông được không?
Nếu như theo đúng như trong tiểu thuyết viết thì lúc này chắc chắn Lâm Hạo Đông sẽ gật đầu đồng ý nhưng đáng tiếc cuộc sống không giống như mấy cuốn tiểu thuyết vớ vẩn đó.
Lâm Hạo Đông nghe thấy Từ Quân Nhiên nói nhưng lại không hề để ý đến hắn mà đi thẳng, trong suy nghĩ của ông ta thì chỉ một chủ nhiệm Văn phòng Bắc Kinh không có tư cách xuất hiện trước mặt ông ta. Lúc này vệ sĩ cùng Thư ký của Lâm Hạo Đông nhanh chóng đến đứng trước mặt Từ Quân Nhiên, cô nàng Thư ký xinh đẹp mỉm cười với hắn nói:
- Thật ngại quá, ông Lâm còn có chuyện phải làm, có chuyện gì anh có thể nói chuyện với tôi.
Trong lòng Từ Quân Nhiên cười lạnh, hắn chắc chắn nếu giao tài liệu giao cho cô Thư ký này thì nó chưa chắc đã có cơ hội được xuất hiện trên bàn làm việc của Lâm Hạo Đông, chỉ có điều dù sao thì đây cũng là người của Lâm Hạo Đông, Từ Quân Nhiên không nên có xung đột gì với bọn họ vì vậy chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Hạo Đông biến mất trước tầm của mình mà thôi.
Lúc này, Chu Bác Học vẫn đứng sau lưng Từ Quân Nhiên mới lên tiếng hỏi:
- Chủ nhiệm Từ, cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách hay, mà Lâm Hạo Đông này cũng thật kiêu ngạo quá đi!
Từ Quân Nhiên bật cười mỉa mai:
- Người ta là ông trùm quốc tế, kiêu ngạo cũng đúng thôi.
Chu Bác Học nghĩ một lát rồi hỏi:
- Vậy chúng ta làm thế nào đây?
Từ Quân Nhiên vẫn cười nói:
- Làm thế nào? Tiếp tục bám theo chứ sao!
Những lời hắn nói lúc này đều là sự thật, bởi hiện tại cũng chẳng còn cách nào tốt hơn nữa chỉ có thể bám theo Lâm Hạo Đông rình xem có cơ hội nào để có thể tiếp cận với ông ta hay không?
Sau khi ra khỏi khách sạn, Từ Quân Nhiên lên xe bảo lái xe chạy theo sau xe Lâm Hạo Đông, hắn không tin hắn không tìm được cơ hội tiếp cận ông chủ Lâm này.
Nhưng cũng phải thừa nhận một điều Lâm Hạo Đông đúng là một kẻ cuồng công việc, dưới mí mắt Từ Quân Nhiên nhìn thấy trong vòng một ngày Lâm Hạo Đông không ngừng đi tới mấy bộ ủy liền, người giống y như một cỗ máy vậy. Tuy Từ Quân Nhiên bám theo sau xe của người ta nhưng lúc tới các bộ ủy đến vào còn chẳng được vào nói gì đến tiếp cận Lâm Hạo Đông! Vì vậy hắn chỉ còn cách đợi ở bên ngoài, đợi cho đến khi đoàn xe của Lâm Hạo Đông đi ra lại tiếp tục làm cái đuôi đi theo.
Nhoáng cái đã qua mười mấy tiếng đồng hồ, trời cũng dần tối, Từ Quân Nhiên cùng Chu Bác Học bám theo sau xe Lâm Hạo Đông hiện giờ đã rơi vào tình trạng vừa đói vừa khát, Từ Quân Nhiên tự nhủ trong lòng nếu lần sau còn phải bám theo như thế này nữa nhất định phải chuẩn bị thật nhiều đồ ăn nước uống nếu không còn chưa tiếp cận được mục tiêu thì hắn đã hy sinh rồi.
Bình tĩnh mà xét, trong lòng Từ Quân Nhiên cũng phải khâm phục Lâm Hạo Đông, một người đã ngoài năm mươi mà làm việc còn hăng hơn cả thanh niên, làm suốt cả một ngày mười mấy tiếng liên tục vậy mà chẳng thấy ông ta có ý định nghỉ ngơi, xem ra theo như tư liệu điều tra thì trong công ty Lâm Hạo Đông làm việc hơn mười tiếng là đúng thật.
Đến tối, xe của Lâm Hạo Đông cuối cùng cũng trở về khách sạn, Từ Quân Nhiên biết đây là cơ hội cuối cùng hắn có thể tiếp cận để nói chuyện được với Lâm Hạo Đông trong ngày hôm nay. Hắn xoa xoa hai bên má, lấy lại tinh thần, sau khi xe vừa dừng lại hắn liền lao đến chỗ xe của Lâm Hạo Đông, miệng lớn tiếng nói:
- Tổng Giám Đốc Lâm, ông Lâm, tôi chỉ xin ông một phút thôi, tôi chỉ nói trong vòng đúng một phút thôi, chắc chắn sẽ không quấy rầy ông nghỉ ngơi đâu.
Lúc này thủ hạ của Lâm Hạo Đông chính là vệ sĩ đi theo ông ta cùng trợ lý đang mở cửa xe chuẩn bị mời ông ta xuống thì chợt nghe thấy tiếng kêu là của Từ Quân Nhiên, ngay lập tức có người đóng cửa xe, những người còn lại đi tới chặn trước mặt Từ Quân Nhiên, đây là chức trách của bọn họ.
Lúc này Từ Quân Nhiên đã không còn quan tâm đến phong độ hay dáng vẻ gì nữa, hắn bước lên phía trước lớn tiếng nói:
- Tổng Giám đốc Lâm, xin ông hãy cho tôi một cơ hội mà cũng là cho tập đoàn Viễn Đại một cơ hội để thay đổi, tôi chỉ xin ông cho tôi đúng một phút thôi! Xin ông hãy tin tôi!
Mấy tên vệ sĩ bước đến trước mặt Từ Quân Nhiên đẩy hắn rời khỏi đó, hiện giờ Từ Quân Nhiên cả người đã chẳng còn tí sức lực nào nữa, hơn nữa hắn cũng không muốn đánh trả mấy người này trước mặt Lâm Hạo Đông nên lại một lần nữa đứng trơ mắt nhìn xe của Lâm Hạo Đông khởi động, trong lòng hắn có một nỗi thất vọng không thể diễn tả bằng lời.
Nhưng đúng lúc này lại có tiếng người nói truyền tới:
- Đợi đã, để người đó tới đây đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận