Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1113: Chớ xen vào việc của người khác.

Huyện Tần Tây nằm ở phía tây nam của Kim An, ở sát núi Tần Lĩnh.
Vì thế nên mới có cái tên Tần Tây. Đây là một thị trấn miền núi điển hình.
Tần Tây là một mảnh đất dài và hẹp được bao quanh bởi những dãy núi. Dòng sông uốn lượn chảy qua, thị trấn Tần Tây lặng yên nằm gọn trong thung lũng.

Từ Cố Đô đến thành phố Kim An thì còn có đường cao tốc, nhưng đi tới huyện Tần Tây chỉ có tỉnh lộ. Con đường uốn lượn gập ghềnh theo sườn núi. Tuy giữa thành phố Kim An và huyện Tần Tây chỉ cách nhau khoảng trăm mười km nhưng cũng đi mất hơn bốn tiếng đồng hồ.
Xuất phát từ sáng sớm nhưng tới trưa Nhiếp Chấn Bang mới tới huyện Tần Tây.
Tìm một quán cơm bất kỳ ở trong huyện thành, sau khi ăn cơm trưa xong, Nhiếp Chấn Bang mới đi vào.
Tuy lúc này đã được nghỉ hè nhưng ngoài những học sinh cấp ba đã thi vào cao đẳng đại học thì vẫn còn những học sinh lớp 11 đang đi học.
Đỗ xe bên cạnh đường, Nhiếp Chấn Bang mở cửa xe đi xuống, đi thẳng tới phòng trực, cười nói:
- Xin hỏi, thầy giáo Mã Phúc Toàn có ở nhà không?
Nghe Nhiếp Chấn Bang hỏi, ông bác giữ bảo vệ lập tức trở nên cảnh giác, nhìn Nhiếp Chấn Bang từ trên xuống dưới, trầm giọng nói:
- Anh là ai?
Ông ta không nói là Mã Phúc Toàn có ở hay không mà chỉ chằm chằm nhìn Nhiếp Chấn Bang.
Điều này khiến cho Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên, nhưng lập tức chỉ chỉ vào xe của mình rồi cười nói:
- Bác, tôi từ Cố Đô tới. Một học sinh trước đây của thầy Mã là bạn của tôi, nhờ tôi đưa ít đồ cho thầy Mã.
Nhiếp Chấn Bang đứng rất oai nghiêm, hơn nữa, trên người còn có một loại khí chất đã được bồi dưỡng ra từ bấy lâu nay khiến cho người ta cảm thấy đây chính là một người chính nghĩa, khiến cho người ta có cảm giác tín nhiệm.
Sau khi suy nghĩ một lúc, ông bác bảo vệ cũng không nhìn Nhiếp Chấn Bang nữa mà ánh mắt chuyển sang nhìn xung quanh, thấp giọng nói:
- Thầy Mã không đi dạy nữa rồi. Nhà ông ấy ở số 2, khu Gia Chúc. Cậu tự đến đó đi.
Theo địa chỉ mà ông bảo vệ cỉ, Nhiếp Chấn Bang lái xe vào trong khu tập thể giáo viên của huyện Tần Tây. Chiếc xe liên tục đi qua các con đường, rất nhanh liền dừng lại trước cửa nhà số 2, khu Gia Chúc.
Nhiếp Chấn Bang xuống xe, đi theo sự hướng dẫn của người bảo vệ, sau khi gõ cửa, một tiếng nói ở trong nhà vang lên:
- Khu khụ, ai đó?
- Xin hỏi, đây có phải nhà của thầy Mã không? Tôi được một học sinh trước đây của thầy nhờ gửi tới thầy chút đồ.
Nhiếp Chấn Bang nói rất cẩn thận.
Khi xe của mình vừa tới đây, Nhiếp Chấn Bang đã phát hiện ra, xung quanh nhà Mã Phúc Toàn có tới bốn năm người đang theo dõi ở bốn phía.
Kết hợp với chuyện Mã Phúc Toàn bị đình chỉ công tác, có thể khẳng định chuyện Mã Phúc Toàn viết thư tố cáo đã bị người của tập đoàn Triệu thị biết được.
Từ việc Mã Phúc Toàn viết thư cho cả phu nhân của sếp Kiều, có thể thấy nhất định Mã Phúc Toàn này đã viết không ít thư tố cáo. Chưa nói đến ở huyện, ở thành phố nhất định là có. Như vậy, Mã Phúc Toàn chắc chắn đã bị người của tập đoàn Triệu thị chú ý.
Vì sao lại không động đến Mã Phúc Toàn mà chỉ tạm thời đình chỉ công tác. Một mặt có lẽ là tập đoàn Triệu thị cũng có chút băn khoăn, liệu Mã Phúc Toàn này có bí ẩn nào không, cần cân nhắc một chút trước khi ra tay. Ngoài ra, cũng có thể là đối với tập đoàn Triệu thị thì Mã Phúc Toàn chỉ là tép riu mà thôi, căn bản không thể làm gì được họ. Dù sao giết nhiều người thì tội sẽ nặng hơn, những người chịu tội cũng nhiều hơn, ảnh hưởng lớn hơn. Ở thành phố Kim An, tập đoàn Triệu thị có thể một tay che trời nhưng ở tình chắc chắn sẽ có người để ý. Làm lớn chuyện cũng sẽ nguy hiểm cho tập đoàn Triệu thị.
Cửa phòng két một tiếng, mở ra. Nhiếp Chấn Bang nhìn lên khung cửa. Trên khung cửa có dấu vết gỗ mới, đây là dấu vết lưu lại sau khi sửa chữa.
Từ điểm này có thể thấy, nhất định cả nhà Mã Phúc Toàn đã bị quấy rối.
Mã Phúc Toàn khoảng trên dưới năm mươi tuổi, tóc hoa râm. Trong ánh mắt sáng ngời hiện lên một tia bất khuất. Đây chính là con người của chính nghĩa. Cho dù vóc dáng của Mã Phúc Toàn không cao, nhưng Nhiếp Chấn Bang lại cảm thấy đây là một người rất cao lớn.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Thầy Mã, chào thầy. Tôi có thể vào nói chuyện không?
Có thể nhìn thấy Mã Phúc Toàn vẫn còn có vẻ chần chừ, nhưng sau khi suy nghĩ một chút liền gật đầu nói:
- Xin hỏi, cậu là bạn của học sinh nào của tôi?
Đi vào trong phòng, Nhiếp Chấn Bang có vẻ rất tự nhiên, thuận tay đóng cửa lại, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc, thấp giọng nói:
- Thầy Mã, chào thầy. Tôi xin tự giới thiệu, tôi là phóng viên báo “Nhật báo nhân dân” của Lũng Tây. Tôi họ Nhiếp. Thầy Mã, tôi tới đây là muốn hỏi về chuyện của học sinh ở trường Tần Tây. Tập đoàn Triệu thị đó thật sự kiêu ngạo như thế sao? Thầy là người biết chuyện, có thể kể lại cho tôi biết không?
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, vẻ mặt Mã Phúc Toàn liền trở nên vui mừng, nhưng vẫn có chút hoài nghi, nói:
- Phóng viên? Cậu có gì để chứng minh không?
Vừa nói chuyện, Nhiếp Chấn Bang vừa rút ra chiếc thẻ phóng viên từ trong túi. Thẻ này là do Nhiếp Chấn Bang nhờ người làm trước khi đến Lũng Tây. Đến Lũng Tây, Nhiếp Chấn Bang cũng muốn chuẩn bị cho mình một thân phận thích hợp. Mà phóng viên chính là thân phận thích hợp nhất. Là phóng viên, đi vào chỗ nào cũng được, mà như vậy cũng là cách tốt nhất để che giấu thân phận của mình.
Cầm thẻ phóng viên của Nhiếp Chấn Bang, Mã Phúc Toàn xem rất cẩn thận, sau khi trầm mặc một lúc mới nói:
- Rất tốt. Có vài học sinh của tôi trước đây sau khi tốt nghiệp đại học cũng trở thành phóng viên. Nhìn thẻ của chúng và của cậu cũng không khác nhau mấy. Ngồi đi, nhà báo Nhiếp.
Nghe Mã Phúc Toàn nói, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười. Thẻ này đương nhiên là thật, dù có gọi điện thẳng tới tòa soạn “nhật báo nhân dân” kiểm tra thì cũng không sai.
Lúc này, Mã Phúc Toàn lại trầm xuống, chậm rãi nói:
- Cậu Nhiếp, nói đến chuyện của tập đoàn Triệu thị thì quả là đáng giận. Một công ty xã hội đen như thế, đã ngạo mạn tới mức coi trời bằng vung. Thiếu gia của tập đoàn Triệu thị là Triệu Hiểu Dương còn ngang nhiên gọi Kim An là thiên hạ của nhà họ Triệu.
- Nhà báo, một học sinh của tôi là Tiểu Phượng, mới mười tám tuổi nhưng bọn đàn em của Triệu Hiểu Dương nhìn thấy Tiểu Phượng xĩnh đẹp, liền động tâm. Đầu tiên bọn chúng đánh người nhà của Tiểu Phượng, sau đó dùng thủ đoạn ép Tiểu Phượng đi uống rượu cùng với chúng. Cuối cùng Tiểu Phượng bị tên Triệu Hiểu Dương đó làm nhục. Chưa hết, sau đó Tiểu Phượng còn bị bọn chúng ép tới khách sạn của tập đoàn Triệu thị ở Kim An làm gái. Rất nhiều cô gái đã bị bọn chúng chà đạp.
Chuyện này, Mã Phúc Toàn nói một cách rất tự nhiên. Hơn nữa, khi nói, vẻ mặt Mã Phúc Toàn đầy vẻ căm phẫn, nhìn không giống như đang bịa chuyện.
Nghĩ tới vẻ mặt ngang ngược của Triệu Hiểu Dương hôm nay, Nhiếp Chấn Bang đã có thể khẳng định tám chín phần chuyện này là sự thật. Loại ngường ngang ngược như Triệu Hiểu Dương làm ra những chuyện như vậy cũng không có gì là ngạc nhiên.
Sau khi nói chuyện với Mã Phúc Toàn hơn hai tiếng đồng hồ, Nhiếp Chấn Bang đã ghi chép được rất nhiều vào cuốn sổ mình mang theo. Trên người Nhiếp Chấn Bang còn có cả bút ghi âm, toàn bộ cuộc nói chuyện cũng đã được ghi lại.
Nhiếp Chấn Bang đứng lên, nhìn Mã Phúc Toàn nói:
- Thầy Mã, xin thầy yên tâ, tối với loại người này, đối với loại công ty này, bất cứ ai có lương tâm cũng sẽ không thể để chúng tiếp tục tồn tại. Tôi nhất định sẽ vạch trần và đưa chúng ra ánh sáng.
- Nhà báo Nhiếp, kính nhờ cậu.
Mã Phúc Toàn đứng lên, cúi người thật sâu cảm ơn Nhiếp Chấn Bang.
Từ nhà của Mã Phúc Toàn đi ra, vừa mới xuống dưới lầu đã có bốn thanh niên tới, vây quanh Nhiếp Chấn Bang.
Tên cầm đầu liếc mắt nhìn Nhiếp Chấn Bang, trầm giọng nói:
- Thằng nhóc, mày đi vào nhà Mã Phúc Toàn làm gì?
- Tôi đi đưa đồ giúp bạn thôi. Các người là ai?
Nhiếp Chấn Bang tỏ vẻ sợ hãi, nói.
Thấy vậy, tên cầm đầu cũng yên tâm hơn, lạnh lùng nói:
- Bọn này là ai thì không cần phải hỏi. Tóm lại không phải người mà loại người bình thường như mày có thể động vào. Cảnh cáo cho mày biết, có một số việc đừng có xen vào. Nếu không xảy ra chuyện thì mày sẽ là người thiệt đấy. Cút đi!
- Khoan đã, Bưu. Cậu lục soát xem thằng nhóc này có đem theo đồ gì không?
Tên cầm đầu vẫn không yên tâm, nói.
Trong lúc nói chuyện, Nhiếp Chấn Bang đã lùi đến bên cạnh xe của mình, khéo léo lén đặt cuốn sổ cỡ bàn tay lên chân bàn đạp của xe.
Sau một hồi lục soát không thấy gì, tên đó mới khoát tay nói:
- Cút đi. Thằng nhóc, nhớ cho kỹ, chớ có xen vào chuyện của người khác. Có nhiều người mày không thể động vào được đâu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận