Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 983: Đồng chí Bảo Quý dẫn đoàn

- Hội chợ du lịch Trung Quốc sao?
Nhiếp Chấn Bang lặp lại, trong lòng sáng bừng lên, điều này nhắc Nhiếp Chấn Bang nhớ tới năm xưa lúc ở huyện Lê dẫn theo đội ngũ xuôi nam xuống Việt Đông tham gia hội chợ giao dịch Việt Châu, tuy rằng là lần đầu tiên trong cả nước nhưng đã tạo ra chấn động, hiệu quả và lợi ích rất lớn, huyện Lê nhờ vậy mà đi vào tầm nhìn cả nước, trở thành viên ngọc sáng của địa khu Tây Bộ, nhờ có quan hệ lớn lao của lần xuất hiện kia.
Hội chợ du lịch, một cơ hội tốt như thế, là một thạc sĩ kinh tế nên Nhiếp Chấn Bang có sự hiểu biết nhất định về vấn đề này.
Trên cơ bản, hội chợ du lịch thật sự là một sự giới thiệu tài nguyên du lịch của tỉnh mình, tạo ra một bước rất tốt để tiến cử đầu tư thương hiệu du lịch.
Hơn nữa, không chỉ giới hạn như vậy, hội chợ ngoại trừ có nhà đầu tư du lịch chú ý ra còn quan trọng hơn là có các công ty du lịch lớn trong cả nước thậm chí trên thế giới cũng chú ý. Du lịch quan trọng nhất là vấn đề du khách, ký kết hợp đồng hợp tác cới các công ty du lịch lớn, mở ra các con đường du lịch đó chính là vai trò lớn nhất của hội chợ du lịch.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang gật đầu rất vừa lòng, nhìn từ điểm này thì thấy đại bộ phận cán bộ trong tỉnh Hồng Giang vẫn rất có năng lực, Chu Đại Niên có thể làm ra một kế hoạch như vậy, cho dù chưa thực sự thành thục, chưa hoàn toàn hoàn thiện nhưng nói đi cũng phải nói lại, xã hội ngày càng tiến bộ, thời đại đang ngày càng thay đổi, kế hoạch này dù sao cũng là ba năm trước, đến bây giờ còn có thể như vậy đã là rất tốt.
Còn Hoàng Chí Viễn là một người lại rất chú ý cẩn thận như vậy mà có thể trong thời gian nhanh nhất tìm đúng mục tiêu, can đảm đề xuất việc tham gia hội chợ du lịch, cũng chứng minh rằng người này không phải là bù nhìn.
Nhiếp Chấn Bang lập tức nói:
- Giám đốc sở Hoàng, đề nghị này của anh rất tốt, rất khả thi, bây giờ cách lúc hội chợ du lịch còn gần hai tháng, thoạt nhìn thì không sao nhưng trên thực tế cũng rất cấp bách.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang nhìn Hoàng Chí Viễn một cái, nói:
- Lần này, Hồng Giang tham gia hội chợ du lịch phải tạo ra sự đặc sắc của Hồng Giang, tạo ra thương hiệu của Hồng Giang, các đồng chí của Sở Thương mại, Cục Du lịch và Cục Phát thanh Truyền hình nhất định phải phối hợp công tác thật tốt, đối với khai thác, phát triển du lịch phải tái sắp xếp nhân sự tiến hành tỉ mỉ khảo sát và quy hoạch, ngoài ra Sở Thương mại phải chịu trách nhiệm làm tốt các loại tờ rơi tuyên truyền và mở rộng kế hoạch, tham gia vài lần hội chợ rồi, bây giờ cũng là thời điểm để Hồng Giang nổi tiếng.
Nói tới đây Nhiếp Chấn Bang đứng lên, khí thế của nhân vật số một tỉnh ủy tuyệt đối không phải là thổi phồng lên, một cử động kia của Nhiếp Chấn Bang làm Hoàng Chí Viễn cũng lập tức đứng lên theo, dựa vào bản tính chú ý cẩn thận của Hoàng Chí Viễn thì không có bất cứ lý do nào để lãnh đạo đã đứng lên mà ông ta còn có thể ngồi im.
Nhiếp Chấn Bang xoay người nói:
- Đồng chí Chí Viễn, bên Sở Thương mại anh là số một, trong thời gian này công tác của Sở Thương mại phải tập trung nhiều cho việc tiến hành hội chợ, phải thành lập một tổ liên lạc kết nối thật tốt cùng với Cục Du lịch, Sở Giao thông và Cục Phát thanh Truyền hình, cần phải cam đoan trong hội chợ du lịch lần này tỉnh Hồng Giang phải tỏa sáng.
Nhiếp Chấn Bang nói xong, Hoàng Chí Viễn gật đầu cung kính nói:
- Bí thư Nhiếp, xin anh yên tâm, xin tổ chức yên tâm, sau khi trở về tôi sẽ lập tức triệu tập thành viên bộ máy tổ Đảng của Sở để chuyển đạt tinh thần chỉ thị của Bí thư Nhiếp. Trong phòng, thành lập tổ lãnh đạo riêng do tôi đích thân điều hành công việc của mặt này, nhất định hoàn thành tốt đẹp nhiệm vụ tổ chức giao cho Sở Thương mại chúng tôi.
Giây phút này mà tính cách chú ý cẩn thận của Hoàng Chí Viễn vẫn lộ ra, trong lúc đảm bảo mà Hoàng Chí Viễn vẫn cố ý giảm bớt bản thân, thay đổi khái niệm, những lời đổi thành Sở Thương Mại cân nhắc rất kỹ.
Đối với sự nhỏ mọn của Hoàng Chí Viễn thì Nhiếp Chấn Bang không quan tâm, chẳng ai hoàn mỹ, đây không phải trọng tâm, lập tức gật đầu nói:
- Chuyện này, anh cứ yên tâm làm, lúc nữa tôi cùng đồng chí Bảo Quý sẽ thảo luận chuyện này, lần hội chợ du lịch này không riêng gì quan hệ đến phát triển du lịch Hồng Giang mà là một mở màn cho việc xây dựng kinh tế Hồng Giang, đến lúc đó Ủy ban nhân dân tỉnh sẽ thành lập một tổ chuyên môn phối hợp, anh yên tâm đi.
Hoàng Chí Viễn gật gật đầu, lập tức nói:
- Bí thư, không còn chuyện gì, tôi đi về trước.
Vừa dứt lời thì ngoài cửa của văn phòng gian ngoài vang lên tiếng nói:
- Thư ký Hồng, xin chào.
Ngay sau đó là tiếng Hồng Phong:
- Chủ tịch tỉnh Văn, anh đã tới, mời ngồi.
Nhiếp Chấn Bang nhìn đồng hồ, mới gần ba giờ hai mươi, so với lời hẹn ba rưỡi của Văn Bảo Quý còn sớm mười phút, đối với loại thái độ này của Văn Bảo Quý Nhiếp Chấn Bang rất vừa lòng, giữa tỉnh ủy và chính quyền có thể hòa thuận, cùng chung sức là tốt nhất, tránh khỏi hao tổn bộ máy, mọi người mới có thể cùng tâm nghĩ về một chỗ, lực tập trung một điểm, chỉ có như vậy việc phát triển Hồng Giang mới có hiệu suất cao, mới có thể nhanh chóng.
Gật đầu với Hoàng Chí Viễn, đợi Hoàng Chí Viễn từ cửa bên này ra ngoài rồi Nhiếp Chấn Bang cũng đi tới cửa văn phòng.
Tính cách của Nhiếp Chấn Bang từ trước đến nay đều là như thế, theo nguyên tắc: Người kính tôi một thước, tôi mời người một trượng, nếu Văn Bảo Quý tỏ ra thái độ thì Nhiếp Chấn Bang tự nhiên cũng không ra vẻ cao ngạo, nói vậy, lần một lần hai thì có thể, nếu cứ thế mãi sẽ khó tránh khỏi việc phá hỏng không khí hài hòa hiện nay.
Người cũng phải cần tôn trọng lẫn nhau mới có thể va chạm lâu dài, Văn Bảo Quý đương nhiên là do mình giúp đi lên, bản thân Văn Bảo Quý biết điểm này, cho nên thái độ tỏ ra rất thấp, nhưng nếu như mình luôn lấy việc này để làm lợi thế thì sớm hay muộn có một ngày quan hệ của hai người sẽ hoàn toàn chai sạn, đây không phải là điều Nhiếp Chấn Bang hy vọng.
Mở cửa phòng, Văn Bảo Quý nghe được tiếng động cũng đứng lên, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí Bảo Quý đến rồi, mời vào.
Đón Văn Bảo Quý vào khu tiếp khách, Nhiếp Chấn Bang cũng từ trong ngăn kéo của mình lấy ra một hộp trà, đưa tới trước mặt của Văn Bảo Quý, mỉm cười nói:
- Lão Văn, đây là một số cấp dưới cũ của tôi ở Vọng Hải sai người mang tới cho tôi Thiết Quan Âm, có một chút anh cầm nếm thử hương vị.
Văn Bảo Quý bất ngờ nhưng rất vui, thái độ như vậy của Nhiếp Chấn Bang làm Văn Bảo Quý rất thoải mái dẽ chịu, rất tự nhiên đón nhận gói trà để ở bên cạnh, mỉm cười nói:
- Bí thư có quà năm mới, tôi nhất định phải trân trọng.
Tiếp theo, Nhiếp Chấn Bang lại tự mình rót cho Văn Bảo Quý một chén trà nóng, tóm lại ở mặt tiếp đãi cần là gì Nhiếp Chấn Bang đều làm được, hơn nữa lại rất long trọng, tỏ ra rất nể mặt Văn Bảo Quý, Nhiếp Chấn Bang rất chắc chắn dựa vào sự thông minh của Văn Bảo Quý thì không có khả năng không hiểu được hàm ý của chuyện này, tiếp theo Văn Bảo Quý đương nhiên biết nên làm như thế nào.
Nếu Văn Bảo Quý đến điểm này cũng không hiểu thì Văn Bảo Quý cũng không đi đến được như hôm nay.
Sau khi nói chuyện vài câu, Nhiếp Chấn Bang cũng đi thẳng vào vấn đề, một nhân vật số một, một chức vị chính của chính quyền nếu nói không có chuyện gì thì là nói dối, cho nên thời gian của Nhiếp Chấn Bang trên cơ bản đều nắm chặt trong tay.
Nhìn Văn Bảo Quý, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí Bảo Quý, lần này mời anh đến đây chủ yếu là muốn thảo luận một chút với anh về vấn đề phát triển Hồng Giang.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang đem suy nghĩ của mình bắt đầu từ việc phát triển du lịch Hồng Giang đến tiến cử đầu tư, tiến hành khai thác tài nguyên du lịch Hồng Giang, phát triển và đầu tư, trong quá trình này biến thành xúc tiến xây dựng và đầu tư phương tiện cơ sở Hồng Giang, gồm lần này tham gia hội chợ du lịch kể lại tỉ mỉ với Văn Bảo Quý một chút, Nhiếp Chấn Bang nói tiếp:
- Đồng chí Bảo Quý có ý kiến gì không?
Văn Bảo Quý lúc này vô cùng chấn động, trước kia chỉ nghe nói Nhiếp Chấn Bang có khả năng làm kinh tế, là một người tài giỏi trong nước đều biết tiếng, đó dù sao cũng là nghe đồn, nhưng lúc này Văn Bảo Quý lại thật sự rõ ràng cảm nhận được năng lực mạnh mẽ của Nhiếp Chấn Bang.
Hồng Giang cơ sở công nghiệp bạc nhược, nông nghiệp do bị hạn chế là vùng núi nên cũng không phải rất mạnh, nhưng bí thư Nhiếp liếc mắt một cái liền nhìn ra sản nghiệp màu xanh du lịch này, loại năng lực này, loại quyết đoán này thực sự không phải người bình thường có thể có.
Trầm ngâm một chút, Văn Bảo Quý cũng mở miệng nói:
- Bí thư, suy nghĩ phát triển du lịch này rất tốt, du lịch không chỉ có thể kéo đầu tư mà quan trọng hơn là cũng kéo tiêu dùng và buôn bán, đây chính là phát triển không ô nhiễm, tôi giơ hai tay tán thành.
Nói đến đây, Văn Bảo Quý dừng một chút, nói tiếp:
- Ý kiến tham gia hội chợ triển lãm cũng rất tốt, bên ủy ban nhân dân tỉnh tôi nhất định toàn lực ủng hộ, tôi nhất định làm tốt công tác phối hợp các mặt, duy trì kết nối liên lạc bốn hướng giữa Cục Du lịch, Sở Thương mại, Sở Giao thông và Cục Phát thanh Truyền hình, nhất định có thái độ hoàn toàn ủng hộ công việc này, tôi sẽ đưa lên thành công việc quan trọng nhất của gia đoạn này đối với ủy ban nhân dân tỉnh.
Thái độ này của Văn Bảo Quý Nhiếp Chấn Bang thật ra đã đoán trước, Văn Bảo Quý người này rất thông minh, ở đây ông ta hiểu được làm như thế nào lấy hay bỏ, lúc trước bản thân mình vừa mới đảm nhiệm Hồng Giang cũng như thế, kết quả là Văn Bảo Quý thành công chiếm được tình cảm của mình nên chiến thắng Hạ Ngọc Sanh.
Lần này, Văn Bảo Quý cũng hiểu được nên lấy hay bỏ, Hồng Giang phát triển tốt đương nhiên là không thể thiếu một phần chiến tích của ông ta.
Nhìn Văn Bảo Quý, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Đồng chí Bảo Quý, lần này anh hiểu nhầm rồi, ý của tôi là lần tham gia hội chợ du lịch sẽ do anh tự mình dẫn đội, bên ủy ban nhân dân tỉnh thành lập riêng một tổ lãnh đạo anh đảm nhiệm tổ trưởng, phụ trách tham gia công việc triển lãm lần này, anh thấy thế nào?
Lời của Nhiếp Chấn Bang làm Văn Bảo Quý ngơ ngẩn cả người, bí thư Nhiếp là ý gì? Văn Bảo Quý có chút không hiểu rồi, bảo mình dẫn đội, nói cách khác là để mình phụ trách toàn diện, bí thư Nhiếp chỉ đứng ở phía sau màn, như vậy chiến tích chủ yếu chỉ là ở trên người của mình, ý kiến này của bí thư Nhiếp là có ý gì? Nghĩ vậy Văn Bảo Quý liền rơi vào trầm tư.
Bạn cần đăng nhập để bình luận