Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 989: Ý kiến của bí thư Nhiếp

Sau khi Vi Lâm nhậm chức tại Hồng Giang, suốt thời gian này đường lối của Ban Tuyên giáo tỉnh ủy vẫn luôn theo sát sau bước đi của bí thư Nhiếp, điều này nói rõ quan hệ giữa Vi Lâm và bí thư Nhiếp là rất hòa hợp. Thái độ và thành ý của Vi Lâm đã hoàn toàn biểu hiện ra rồi, hơn nữa khoảng thời gian này bí thư Nhiếp vô cùng vừa lòng với việc tuyên truyền của tỉnh ủy, trong phần lớn trường hợp và trên hội nghị, đều biểu dương đích danh mặt tốt của công tác tuyên truyền Hồng Giang, quán triệt và lĩnh hội sâu sắc, tinh thần chỉ thị tỉnh ủy cũng nói Trưởng ban Vi Lâm không hổ là đồng chí do trung ương điều xuống dưới, về cách nhìn chính trị và tính cảnh giác đều có tiêu chuẩn rất cao.
Những lời này nếu từ người dân bình thường thì có lẽ đó là những lời nịnh hót, nhưng từ miệng bí thư Nhiếp nói ra thì ý nghĩa lại khác hẳn, điều này đại diện cho một loại thái độ của bí thư Nhiếp đối với công tác tuyên truyền của Vi Lâm.
Có thể nói là lời nói này thể hiện sự tín nhiệm của Nhiếp Chấn Bang đối với Vi Lâm.
Nhưng lúc này lời của Nhiếp Chấn Bang cũng hoàn toàn đảo ngược cách nhìn của những người khác trong tỉnh ủy, “Phủ định toàn bộ” tin rằng ý nghĩa của từ ngữ này tất cả mọi người đều hiểu ý tứ ẩn chứa bên trong.
Nói cách khác, mọi cố gắng của Vi Lâm cùng với tiểu tổ chuẩn bị cho hội chợ du lịch lần này trong một tháng trở lại toàn bộ đều uổng phí, bộ phim này chỉ có thể làm phim quảng cáo thứ yếu được chiếu ở hội chợ du lịch, ý tứ bên trong chính là phim quảng cáo chính còn phải làm lại.
Đối với sự thay đổi nét mặt của các ủy viên thường vụ Tỉnh ủy liên quan, Nhiếp Chấn Bang nhìn rất lãnh đạm, người trong thể chế phần lớn đều như thế, rất thích tính toán, đã đạt đến một trình độ vô căn cứ.
Ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang nhìn quét qua mọi người xung quanh, trong số này sắc mặt của Văn Bảo Quý thản nhiên, sắc mặt của Hạ Ngọc Sanh rất bình tĩnh, còn ba người Trần Nhạc, Lý Úy Nhiên và Hứa Hồng Chuyên lại không có bất kỳ biểu lộ nào.
Những người khác thì Tần Quảng Hán là một thái độ thờ ơ, ba người còn lại là Diêu Định Quốc, ủy viên thường vụ Phó chủ tịch tỉnh Chu Gia Truyền và Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Lý Dịch Hồng dường như có thoáng chút suy nghĩ.
Nhưng còn Vi Lâm lúc này lại bình tĩnh như không, điều này làm Nhiếp Chấn Bang vô cung khen ngợi trong lòng, Vi Lâm không hổ là từ Bắc Kinh xuống dưới, không hổ là con rể nhà thế gia, là nhân vật chính của sự kiện, là diễn viên chính lúc này mà Vi Lâm có thể bình tĩnh như vậy thật sự là nhân tài hiếm thấy, ít nhất thì sự kiềm chế và khí chất này không phải người bình thường có thể so sánh được.
Trầm ngâm một chút Nhiếp Chấn Bang này mới mở miệng nói:
- Mọi ngượi không nên bị lời của tôi dọa cho sợ, vẫn là câu nói vừa rồi, phim quảng cáo làm rất tốt nhưng dùng làm phim quảng cáo chính thì tôi cho rằng còn thiếu sót một chút.
Nói xong. Nhiếp Chấn Bang nhìn Vi Lâm nói:
- Phim quảng cáo như vậy, không chỉ có Hồng Giang đang làm, những tỉnh thành khác, nhất là tỉnh có du lịch lớn, du lịch mạnh ví dụ như tỉnh Sở Nam, tỉnh Ba Thục và tỉnh Thái Vân. Những tỉnh này kinh tế còn mạnh hơn Hồng Giang tương đối, thu nhập tài chính cũng nhiều hơn, hiệu quả làm phim cũng mạnh hơn Hồng Giang. Bộ phim này rất bình thường rồi, bây giờ xem thực sự không tệ, nhưng nếu có cùng thể loại để so sánh thì phim của Hồng Giang chúng ta sẽ không có sự nổi bật. Lần này đối với Hồng Giang chúng ta mà nói là rất quan trọng, đối với tỉnh khác thì lần hội chợ du lịch có lẽ chỉ là một lần hội nghị triển lãm bình thường, nhưng đối với chúng ta mà nói thì việc này quan hệ đến việc phát triển toàn cục của Hồng Giang, nhất định cẩn thận phải càng cẩn thận, hoàn mỹ lại càng hoàn mỹ.
Nhiếp Chấn Bang nói rất thẳng thắn, lúc này không phải là lúc lập lờ nước đôi, trả vờ thâm trầm, thần bí, lúc này nhất định phải có một thái độ rõ ràng, thậm chí cần phải có ý kiến cụ thể của bản thân.
Nhìn thấy tất cả mọi người đã thông suốt, Nhiếp Chấn Bang mới tiếp tục nói:
- Ý tưởng của phim quảng cáo chính, tôi cảm thấy chúng ta đã đi vào một sự nhầm lẫn.
Ở đây Nhiếp Chấn Bang cũng không nói là trách nhiệm của Vi Lâm mà chọn dùng một danh từ chung, bao gồm hết cả bộ máy tỉnh ủy, như vậy không làm Vi Lâm thấy xấu hổ, không thể không nói bí thư Nhiếp thật sự quan tâm tới lòng người.
Im lặng một chút, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bộ phim quảng cáo vừa rồi phần lớn vẫn là giới thiệu những danh lam thắng cảnh nổi tiếng của Hồng Giang chúng ta, ý diễn đạt mặc dù không tệ nhưng tôi cảm thấy không cần thiết. Hiện nay vấn đề trước mắt của Hồng Giang, không phải là vấn đề danh lam thắng cảnh nổi tiếng chưa nổi tiếng, mà là vấn đề phần lớn tài nguyên du lịch ưu tú chưa được khai thác, cá nhân tôi cảm thấy vẫn phải coi trọng những tài nguyên du lịch khác, ở đầu mối chính phải nắm chắc thời gian, sáng tác một ca khúc hoặc là bài thơ ngắn, ẩn chứa như là Hồng Giang là một nơi tốt, phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần. Những bài hát loại này trong âm nhạc, trong lời hát phải đem cảnh sắc Hồng Giang tuyệt mỹ giới thiệu ra, phải tăng mạnh về mặt tỉ lệ nhân văn, sự đặc sắc, tình cảm của phong tục tập quán Hồng Giang cũng phải ít nhiều được thể hiện toàn bộ ra.
Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến tất cả mọi người ngồi đây có chút khiếp sợ, năng lực của bí thư Nhiếp một lần nữa lại thể hiện đầy đủ.
Nếu những lời lúc trước có người cho rằng đây chẳng qua là bí thư Nhiếp thể hiện quyền uy của mình, vì quyền uy mà phản đối nhưng bây giờ thái độ mọi người đều thay đổi, lời nói của bí thư Nhiếp, giống như Sét đánh ngang tai, phá tan lớp sương mù mở cho mọi người một hướng đi mới.
Trong lòng Vi Lâm cũng chấn động, lúc vừa nãy phim quảng cáo bị phủ quyết thì Vi Lâm còn có chút không phục, nhưng bây giờ ông ta đã phục lắm rồi, không phục không được vì quan điểm của bí thư Nhiếp rất chính xác, ý nghĩ cũng rất đúng. Thực sự là nếu đơn thuần chỉ nhìn từ phim quảng cáo mà nói thì cuộn phim này rất xuất sắc, nhưng nếu từ sự phát triển của Hồng Giang mà nói thì cuộn phim này không hợp cách.
Du lịch Hồng Giang cần phát triển, nhiệm vụ quan trọng hôm nay của tỉnh Hồng Giang là hy vọng có thể mượng “Ngọn gió Đông” là hội chợ du lịch để làm tăng vọt sự thu hút đầu tư toàn diện, từ đó thúc đẩy Hồng Giang phát triển mọi mặt. Cứ như vậy mà suy nghĩ thì phim quảng cáo đúng là không đủ tư cách, phim quảng cáo quan trọng nhất vẫn là muốn chú trọng đầu tư, như vậydanh lam thắng cảnh thực sự có thể xem nhẹ, ý tứ của phim quảng cáo này thật sự là nếu ra những danh lam thắng cảnh, phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần nhưng hoàn toàn chưa khai thác sự xuất phát của khu du lịch, khiến càng nhiều người, càng nhiều xí nghiệp và ông chủ nhìn thấy triển vọng và việc kinh doanh quan trọng trước mắt.
Ngoài ra, từ tổng thể ý nghĩa tuyên truyền Hồng Giang mà nói thì lịch sử, nhân văn, nội tình của Hồng Giang cũng là một phương diện phải chú trọng tuyên truyền, rõ ràng là phim quảng cáo này chưa làm được.
Trầm ngâm một chút, Vi Lâm giơ tay nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi xin nói vài lời.
Nhiếp Chấn Bang cười nhạt, nét mặt rất ung dung và bình tĩnh nói:
- Đồng chí Vi Lâm, mời nói.
Lúc này thái độ Vi Lâm rất chân hành, khiêm tốn, chậm rãi nói:
- Lúc này tâm tư của tôi rất kích động, bởi vì lời nói của bí thư Nhiếp không khác gì đã rọi một ánh sáng cho Ban Tuyên giáo chúng tôi, cho tôi có cảm giác bừng tỉnh. Phim quảng cáo vừa rồi thực sự là phạm vào sai lầm chủ nghĩa chủ quan, chỉ quan tâm đến vấn đề xuất hiện những danh lam thắng cảnh chủ yếu, bây giờ nhìn lại thấy thật là sai lầm, phim quảng cáo như vậy chỉ có thể tạo được tác dụng “Dệt hoa trên Gấm” mà không đạt được mục đích “Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi”, dùng cuộn phim này đi tham gia triển lãm thì vẫn chưa thể hiện vẻ đẹp hoàn mỹ và sức hấp dẫn của Hồng Giang. Bây giờ tôi xin tỏ thái độ, bên Ban Tuyên giáo trong thời gian tiếp theo nhất định làm việc tăng ca, cố gắng hết sức để làm tốt việc chuẩn bị phim quảng cáo và công tác quay chụp, tuyệt đối không cản trở tỉnh ủy và tổ trù bị.
Sau khi thảo luận xong phim quảng cáo, tiếp theo là xoay quanh vấn đề tham gia triển lãm hội chợ du lịch, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Nếu hôm nay đã bàn về vấn đề hội chợ du lịch, lại rất khó có được tất cả các ủy viên thường vụ đều đến đông đủ như vậy, tiếp theo vẫn nói một chút về việc hội chợ du lịch.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn Văn Bảo Quý nói:
- Đồng chí Bảo Quý là tổ trưởng tổ lãnh đạo trù bị của hội chợ du lịch lần này, anh giới thiệu một chút đi.
Hội chợ du lịch không phải đơn giản chỉ là một chuyện tham gia triển lãm như vậy, cũng không phải một câu có thể bao quát được, đương nhiên nếu việc nào tỉnh không coi trọng thì chỉ cần nói qua, hiệu quả tham gia triển lãm không đáng suy xét thì việc đó đừng nói tới. Nhưng tỉnh Hồng Giang từ trên xuống dưới đều hết sức coi trọng hội chợ du lịch nên lại khác, đây chính là một cái hệ thống của một công trình khổng lồ, không chỉ bỏ công sức ở phim quảng cáo mà ở các mặt khác. Ví dụ như: phân bố khu du lịch, làm sao để lấy danh lam thắng cảnh sẵn có để kéo danh lam thắng cảnh mới xây dựng thành một tuyến, trong đồng bộ phương tiện du lịch như thu hút đầu tư khách sạn nhà khách có chính sách và hành động cụ thể gì, thậm chí mở những đường thông đến quốc lộ, phân phối du lịch đường bộ, tất cả những việc lớn nhỏ không rõ chi tiết này đều phải thận trọng suy tính.
Tiếp theo Văn Bảo Quý nét mặt nghiêm túc, nhẹ nhàng đem những công tác trù bị cho hội chợ du lịch giới thiệu từng việc một, sauu đó ủy viên thường vụ liên quan cũng đều phát biểu ý kiến của bản thân.
Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu coi như đã đồng tình, năng lực của Văn Bảo Quý vẫn rất xuất sắc, bằng không thì năm đó lúc làm bí thư thành ủy ở Tống Châu cũng không có khả năng sáng tạo ra một mô thức Tống Châu.
Nhiếp Chấn Bang lập tức mỉm cười nói:
- Cuộc họp thảo luận vừa rồi rất thành công, các đồng chí đều rất tích cực, rất nhiệt tình quan tâm đến việc hội chợ du lịch, như vậy rất tốt. Một người thì kế ngắn mà nhiều người thành kế dài, chỉ có như vậy mới có thể làm tốt có hiệu quả các công việc chuẩn bị cho hội chợ du lịch, đảm bảo chất lượng và trình độ của đoàn đại biểu Hồng Giang chúng ta, đảm bảo có thể nổi bật lên trong hội chợ du lịch. Thời gian đã không còn sớm nữa, tất cả mọi người tan họp đi.
Theo lời tuyên bố tan họp của Nhiếp Chấn Bang, tất cả ủy viên thường vụ trong phòng họp đều bắt đầu chuyển động, Nhiếp Chấn Bang đứng lên thong thả tiến về phòng làm việc của mình, phía sau là thư ký Hồng Phong và Hạ Ngọc Sanh cùng đi theo vào.
Nhìn thấy ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang, Hạ Ngọc Sanh cười mỉa một chút rồi mỉm cười nói:
- Bí thư, về việc nhà máy cơ giới Hồng Thành có thêm một chút tiến triển mới, tôi muốn báo cáo với anh một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận