Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 652: Anh em đàm luận sâu sắc.

Nhiếp Chấn Bang ra đi rất tự nhiên, rất dứt khoát. Sân bay Vọng Hải, thần sắc của Quách Tam Bảo cũng có chút lưu luyến không rời, lên tiếng:
- Chủ tịch, từ nay về sau, Lão Quách tôi không thể đi cùng bên cạnh cậu rồi. Cậu phải tự mình bảo trọng.
Nói xong, Quách Tam Bảo nhìn Lý Cư Bằng đứng bên cạnh, nói:
- Thư ký Lý, Chủ tịch từ giờ phải trông cậy vào cậu rồi.
Mấy năm trở lại đây, Quách Tam Bảo có thể nói là sớm chiều đều ở bên anh. Tuy rằng không thân thiết được như Lý Cư Bằng nhưng cũng là người tùy tùng thân cận. Nói không có chút cảm tình nào là nói dối, Nhiếp Chấn Bang giờ phút này cũng có chút xúc động, mỉm cười nói:
- Lão Quách, anh cũng phải bảo trọng đấy.
Chuyến bay của hàng không Vọng Hải tới thủ đô, cất cánh vút thẳng lên trời. Trên máy bay, Lý Cư Bằng nhìn xuyên qua cửa sổ khoang máy bay, thấy thành phố Vọng Hải đã thu nhỏ lại phía dưới, cảnh sắc trên mặt đất dần dần chỉ nhỏ như con kiến. Cũng có chút thổn thức, sau một hồi trầm mặc mới nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ tịch, ngài không cảm thấy rất hoài niệm sao?
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng hiểu rõ ý của Lý Cư Bằng. Thời gian bốn năm, từ sau vụ án của tập đoàn Á Hải, thành phố Vọng Hải có rất nhiều việc đang gác lại cần phải làm, bách nghiệp tiêu điều. Hiện giờ thành phố Vọng Hải lại trở thành một thành phố công nghệ cao số một trong nước, khu nghiên cứu kỹ thuật thành phố Vọng Hải cao cấp – hiện đại trong vùng. Trên thế giới có hơn 500 xí nghiệp lớn thì có tới 30 xí nghiệp nằm ở thành phố này. Mấy năm nay thành phố Vọng Hải đã đuổi kịp Nam Hải, thậm chí dường như còn có xu thế và địa vị ngang tầm với Thượng Hải. Hết thảy những điều này đều là do một tay anh làm ra, hiện giờ lại yên tĩnh rời khỏi đây, sao lại cảm thấy có chút quái dị.
Nhìn Lý Cư Bằng bên cạn, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Tiểu tử cậu, có phải đang cảm thấy nhất định phải vạn dân đưa tiễn, lưu luyến không rời. Khiến cho giao thông tắc nghẽn mới coi như có kết cục viên mãn không.
Những lời này khiến Lý Cư Bằng cười mỉa ngượng ngùng, không đợi Lý Cư Bằng lên tiếng, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Doanh trại quân đội vững mạnh, binh lính tinh nhuệ. Trong chín trị lại cảm thấy không phải vậy. Đối với tôi mà nói, thành phố vững mạnh, cán bộ tinh nhuệ. Vì trách nhiệm làm quan mà tạo phúc một phương. Về phần đưa tiến, những thứ đó chẳng qua chỉ là hư danh mà thôi, có cũng được mà không có cũng không sao. Không làm thất vọng lương tâm bản thân, không làm thất vọng sự kỳ vọng của tổ chức. Như vậy là được rồi, không phải sao?
Mấy tiếng đồng hồ sau đó, chiếc máy bay bắt đầu từ mấy chục nghìn mét trên cao lao xuống dưới, xuyên qua tầng mây, thủ đô đã hiện ra trong tầm mắt. Từ từ, máy bay chậm rãi giảm độ cao, nhắm ngay đường băng, đáp xuống bên trong sân bay quốc tế thủ đô.
Từ lối ra cửa khẩu quốc nội bên này. Vừa bước ra, bên ngoài, Nhiếp Gia Lương và Nhiếp Gia Dân cũng đã đứng ở cửa, anh em gặp nhau, đương nhiên lại hàn huyên một hồi.
Nhiếp Gia Lương cũng có chút cảm thán. So sánh anh với cậu em ba này, anh ta so ra càng ngày càng kém hơn rồi. Đến lúc này, bản thân anh chẳng qua cũng chỉ là cán bộ cấp Phó Giám đóc sở thành phố cấp địa chính, phó Chủ tịch thành phố. Năm nay có cơ hội rất lớn để thăng cấp lên cán bộ Giám đốc sở, nhưng luận về tuổi cũng đã tới 37 tuổi rồi.
- Lão Tam, ông anh này cũng được điều về thủ đô với cậu đây.
Nhiếp Gia Dân cười nói:
Nhìn bộ dạng của Nhiếp Gia Dân, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Gia Dân, tính đi tính lại, anh cũng sắp 34 tuổi rồi. Thế nào rồi? Bác gái không giục anh lập gia đình ư?
Người anh hai này, trong quá trình làm việc không có gì để chê trách. Từ sau khi được điều nhiệm từ thành phố Vọng Hải đến quân khu Việt Châu, liền tiến vào đội ban Tác chiến. Tham dự nhiều nhiệm vụ truy quét và phòng chống ma túy, hiện giờ cũng đã là quân hàm thượng ta rồi. Nhưng duy chỉ có vấn đề hôn nhân lại khiến bác cả là Nhiếp Quốc Đống sầu nát óc.
Vừa nói đến vấn đề này, sắc mặt của Nhiếp Gia Dân lập tức xụ xuống, cười khổ nói:
- Lão Ba, cậu thật đúng là bình nào còn chưa mở thì phải chọn bình đó ha. Có tổn hại như vậy sao?
Bên cạnh, Nhiếp Gia Lương cũng cười ha hả nói:
- Lão Ba, chuyện này thật đúng là chỉ có cậu mới khuyên bảo được nó một chút. Cái thằng hai này, chị dâu nó giới thiệu cho tiểu thư nhà Bành gia xinh đẹp là vậy, mà nó chế giễu, cứ gạt người ta ra.
Nhiếp Gia Dân dường như rất không tình nguyện nhắc tới chuyện này, khoát tay nói:
- Được rồi, được rồi. Hai người đừng có chê cười tôi nữa. Về nhà trước đi.
Một chiếc xe Jeep việt dã biển số quân đội, trực tiếp lái về phía nội thành. Sau khi đã bảo Lý Cư Bằng bố trí phòng ốc của mình ở thủ đô, đoàn người Nhiếp Chấn Bang cũng quay lại gia trang. Ở bên nhà cũ của Nhiếp gia, ba anh em và Nhiếp phu nhân nói chuyện một hồi, sau đó Nhiếp Gia Dân cũng đứng dậy rời khỏi.
Hai anh em Nhiếp Chấn Bang và Nhiếp Gia Lương lúc này cũng ngồi lại trong phòng khách của nhà Nhiếp Gia Lương. Thân là chủ nhà, Nhiếp Gia Lương rót cho Nhiếp Chấn Bang một chén trà nóng, sau đó cũng ngồi xuống, nhìn Nhiếp Chấn Bang. Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút rồi cất lời:
- Chấn Bang, lần này cậu có ý tưởng gì chưa?
Nghe câu này, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng mỉm cười, nhìn Nhiếp Gia Lương nói:
- Anh cả, ý của anh là, em tại sao lại phải lựa chọn cách thức thăng tiến như vậy? Đi đảm nhiệm chủ nhiệm văn phòng kiểm tra tam công, có phải không?
Giữa anh em cũng không có gì phải vòng vo, cũng không cần phải nói chuyện giấu diếm mờ mịt như khi nói chuyện cũng với các cán bộ khác. Lần này, Nhiếp Gia Lương cũng cố ý trở về từ tỉnh Yến Bắc, mục đích chính là muốn nghe xem suy nghĩ của Nhiếp Chấn Bang thế nào. Theo Nhiếp Gia Lương, với địa vị thân phận và chức vụ hiện giờ của Nhiếp Chấn Bang, làm như vậy có chút mạo hiểm.
Đảm nhiệm Bí thư thy thành phố Vọng Hải, từ danh hiệu ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, dù là Lý Giang Hà đảm nhiệm chức Bí thư Tỉnh ủy, Nhiếp Chấn Bang cũng không phải không có lực lượng chống lại, đây là thứ nhất. Thứ hai, dù phải né tránh, trở về thủ đô, tiến vào các bộ và ủy ban Trung ương, đảm nhiệm một chức phó Trưởng ban, sau đó lại yêu cầu trao quyền cho cấp dưới là hoàn toàn khả thi. Đây mới là cách thăng chức thỏa đáng nhất, căn bản không đáng tiếp nhận nhiệm vụ mạo hiểm này.
Lập tức, Nhiếp Gia Lương cũng gật đầu nói:
- Không sai. Với địa vị và quyền thế của Nhiếp gia chúng ta, với quan hệ tốt của cậu với Nam lão và Tổng Bí thư Viên và Tổng Bí thư Thẩm, ba lãnh đạo lớn trung tâm, cậu hoàn toàn không đáng để mạo hiểm như vậy. Chuyện này làm tốt, cùng lắm là dệt hoa trên gấm, còn làm không tốt, còn ảnh hưởng không nhỏ tới tiền đồ của cậu đâu.
Những lời này cũng khiến Nhiếp Chấn Bang có chút cảm động, đây chính là tình cảm tha thiết, chân thành giữa anh em. Lúc này đây, thân là cháu đích tôn của Nhiếp gia, tâm tình của Nhiếp Gia Lương cũng đã thay đổi hoàn toàn. Lời này cũng thể hiện rõ cách đối đãi với Nhiếp Chấn Bang như người chủ tương lai của Nhiếp gia không sai.
Trầm ngâm một hồi, sắp xếp lại từ ngữ trong đầu, Nhiếp Chấn Bang cũng cất lời:
- Anh cả, nói thế này đi. Chính bởi vì mối quan hệ giữa em và Tổng Bí thư Thẩm tốt, cũng bởi vì em từ khi công tác đã tiến vào đoàn Trung ương nên em nới đưa ra quyết định này. Thực tế, đó cũng không phải quyết định của một mình em, mà là ý tưởng và thái độ từ bên trên.
Nhiếp Gia Lương tuy đã rút khỏi cuộc cạnh tranh chủ nhân của Nhiếp gia, nhưng cũng không thể nói Nhiếp Gia Lương là kẻ ngốc. Lời nói của Nhiếp Chấn Bang, ng; nháy mắt đã hiều được ý tứ trong đó, có chút kinh ngạc nói:
- Lão Ba, nếu như vậy điều này là tất yếu sao?
Nhiếp Chấn Bang giờ phút này lại cười nói:
- Anh cả, chuyện này chưa thể nói là vấn đề có tất yếu hay không. Mà vấn đề là, lần này thái độ từ bên trên cũng rất rõ ràng. Tổng Bí thư Thẩm đây là đang buộc em phải tỏ thái độ? Hơn nữa, cho dù có không phải như vậy, có cơ hội này em cũng sẽ đáp ứng. Bởi vì địa vị và quyền thế của Nhiếp gia hiện nay không đủ để chống đỡ hai người chúng ta.
Câu này vừa dứt, Nhiếp Gia Lương lập tức rơi vào trầm mặc. Những lời này của Lão Ba khiến Nhiếp Gia Lương có chút hoảng sợ, cũng có chút hiểu rõ, lại có chút cảm động.
Từ góc độ của Nhiếp gia mà nói, quả thật bố trí một quân đội, một chính trị xem như là tột bực rồi. Hiện giờ Nhiếp gia lại một quân đội, hai chính trị, muốn cùng lên cao trên cơ bản là điều không thể. Dù sao các gia tộc chính trị khác cũng sẽ không thể nào đồng ý cho hai người Nhiếp gia được thăng chức như vậy. Đây cũng là nguyên nhân vì sao trong số con cháu quý tộc ở thủ đô lại có nhiều con ông cháu cha tới như vậy.
Cũng không phải từng con nhà quý tộc đều muốn làm con ông cháu cha, chủ yếu cũng bởi vì nguyên nhân này. Nếu không, với sự nuôi dưỡng và giáo huấn của các gia tộc thế gia ở thủ đô, căn bản không thể xuất hiện con ông cháu cha được.
Hiện giờ, Nhiếp Chấn Bang chính thức được đưa vào Đoàn hệ, điều này có thể giải quyết được cục diện xấu hổ này. Đây đối với Nhiếp Gia Lương cũng là một tin tức đặc biệt tốt, cứ như vậy Nhiếp Chấn Bang lại tiến vào Đoàn hệ, chính là dọn ra một con đường làm quan phẳng phiu cho Nhiếp Gia Lương.
Sự lựa chọn này tương đương với một đặc ân lớn, đại ân không thể cảm ơn hết được, trong lòng hiểu rõ là được rồi. Nghĩ đến đó, Nhiếp Gia Lương cũng hồi phục chút tâm tình, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Lão Ba, lần này cậu đi đảm nhận chức vụ này, cậu định làm thế nào? Đây cũng không phải là vấn đề dễ xử lý đâu.
Nói đến công việc. Trên mặt của Nhiếp Chấn Bang cũng lộ ra một nụ cười tự tin, Nhiếp Gia Lương nói:
- Anh cả, chuyện công việc anh cứ yên tâm, em sẽ xử lý tốt.
Buối tối, bên câu lạc bộ Vương Triều, đám người Lưu Côn, Triệu Tinh Long đã chuẩn bị một bữa tiệc tẩy trần cho Nhiếp Chấn Bang.
Những người bạn nối khố từ thời niên thiếu, lúc này cũng đã dần dần trở nên chín chắn hơn, cũng đã đều trở thành lực lượng vững chãi trong gia tộc của mình. Cũng ví như Lưu Côn, tuy nói Lưu Côn cũng không đi theo chính trị, nhưng trong tay Lưu Côn là một lực lượng tài chính khổng lồ, cũng giúp chi thứ Lưu gia, con cháu Lưu gia lăn lộn trên trường chính trị được phát triển nhanh chóng, ít nhất cũng không cần phải vì tiền mà phạm sai lầm.
Còn Triệu Tinh Long cũng vậy. Triệu gia là một lực lượng không thể bỏ qua trong quân đội, Triệu Tinh Long tuy không trong quân đội, nhưng giá trị thương nghiệp của Triệu Tinh Long cũng là một trợ giúp rất quan trọng đối với Triệu gia.
Đồng thời, Lý Hoa cũng vậy, đám người Lê Văn Cách, Cao Vệ hiện giờ cũng đang dần đi lên trên đường chính trị.
Nhưng, tĩnh nghĩa giữa anh em cũng không hề suy giảm chút nào. Hết thảy những người ở đây đều muốn trở thành trợ thủ giúp Nhiếp Chấn Bang leo lên đỉnh cao trong tương lai. Cả một buổi tối, mọi người tự nhiên uống đến say mèm.
Sáng sớm hôm sau, không đến 6 giờ Nhiếp Chấn Bang đã thức dậy, sau khi đánh một bài quyền, tinh thần cũng trở nên sảng khoái hơn rất nhiều. Sau khi ăn sáng qua loa,
Nhiếp Chấn Bang lái xe chạy nhanh qua bên câu lạc bộ Vương Triều. Sau khi đón Lý Cư Bằng ở tòa nhà Phúc Kiến, Nhiếp Chấn Bang cũng trực tiếp lao nhanh tới bên Ban Tổ chức Trung ương.
Bạn cần đăng nhập để bình luận