Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 660: Trở về Lê Châu.

Nhìn thấy cảnh này khiến Nhiếp Chấn Bang có chút kích động, Tây Bắc, đây là sự khởi đầu vô cùng có ý nghĩa. Nhớ lại năm đó, Ông cụ vừa vung tay thì hắn bị điều đến khu tự trị, cảnh tượng đó vẫn còn mồn một trước mắt
Chính tại nơi này, chỉ trong hai năm từ chức phó phòng đã hoàn thành một cách vượt bậc lên đến cấp Phó giám đốc sở. Nếu không trải qua giai đoạn như vậy, e rằng, sau khi ban bố điều lệ lựa chọn cán bộ lãnh đạo, thì bản thân hắn cũng giống như những thế tử thế gia ở thủ đô vì chức cấp Phó giám đốc sở mà phải suy ngẫm
Mãi tới lúc này, Nhiếp Chấn Bang mới thể hiện sự kính trọng ngưỡng mộ đối với ông cụ. Ban đầu được điều đi Tây Bắc, Nhếp Chấn Bang còn tưởng rằng, mục đích của ông cụ là muốn hắn rèn luyện chính mình tại nơi gian khổ như vậy, nhưng bây giờ thì thấy, ông cụ sớm đã biết quốc gia có động tĩnh, nên cố tình cho hắn đến đây một thời gian để tham mưu trước
Hiện tại hắn có được coi là áo gấm về làng không, trong lòng hắn lé lên một tia suy nghĩ như vậy. Bước xuống cầu thang, các ủy viên thường vụ của Đảng ủy khu tự trị Tây Bắc đã đứng đó nghênh đón. Trong đó người đứng đầu có lẽ là bí thư đảng ủy của khu tự trị Tây Bắc tên là Lý Dật Phong.
Nhân vật trọng tâm tiêu biểu cho nhà Nhiếp, mối quan hệ của Lý Dật Phong và Nhiếp Chấn Bang đương nhiên không cần phài nói
Nhiếp Chấn Bang lúc này chủ động đưa tay ra mỉm cười nói:
- Bí thư Lí, chủ tịch Địch Lực, các vị khách sáo quá. Các đồng chí vùng Tây Bắc khách sáo quá, Chấn Bang tôi thật hổ thẹn không dám nhận
Dừng một lát Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Bí thư Lí và các vị lãnh đạo, các vị đều là cựu lãnh đạo thời kỳ tôi còn làm ở đây, các đồng nghiệp cũ, tiếp đón long trọng như vậy làm tôi ngại quá
Thái độ khiêm tốn của Nhiếp Chấn Bang khiến bộ máy Đảng ủy thường khu tự trị Tây Bắc đều gật gật đầu khiến trong lòng thấy vô cùng bình thản, còn đối với những người ra tiếp đón Nhiếp Chấn Bang thì trong lòng thấy cân bằng ít nhiều. Trên quan trường đều như vậy, anh nể mặt tôi thì tôi cũng nể mặt anh.
Lý Dật Phong vui vẻ cười nói rồi ôm lấy Nhiếp Chấn Bang, tỏ ra vô cùng thân mật:
- Chủ nhiệm Nhiếp khách sáo quá, một mặt, ngài là cán bộ đi ra từ Tây Bắc, lần này chủ nhiệm Nhiếp có thể coi là áo gấm về làng rồi, trở về gia đình của mình. Thân làm phụ mẫu, đương nhiên sẽ làm cho chủ nhiệm Nhiếp thấy được sự thân mật. Ngoài ra bây giờ, chủ nhiệm Nhiếp là chủ nhiệm phòng Tam công của trung ương, đại diện trung ương đến Tây Bắc kiểm tra chỉ đạo công việc, về tình về lý chúng tôi đều phải đón tiếp ngài trọng thể rồi
Địch Lực ngồi cạnh đó cũng cười nói:
- Bí thư Lý, chủ nhiệm Nhiếp, chúng ta tới nhà khách Khu ủy bên kia đi
Đoàn người lên xe, Nhiếp Chấn Bang lúc này ngồi cùng xe với Lý Dật Phong. Xe của sở công an khu tự trị dẫn đường, đoàn xe gào rú dời khỏi sân bay
- Chấn Bang ạ, thật không ngờ
Ngồi trên xe, Lý Dật Phong xúc động nói:
- Sau bảy năm không gặp anh đã là cán bộ cấp thứ trưởng, mới ba mươi tư tuổi, tin rằng cho dù các cụ có đi sớm thì ở bên kia thế giới cũng sẽ rất vui khi biết được tin này
Với Nhiếp Chấn Bang, Lý Dật Phong từng bước từng bước đi lên, năm đó, người trẻ tuổi kia đến Tây Bắc, khi đến nhà của mình, bản thân hắn chẳng qua là Trưởng ban tổ chức, phó bí thư Đảng ủy khu tự trị mà thôi
Vậy mà giờ đây bản thân hắn tình nguyện đảm nhiệm chức vụ bí thư đảng ủy khu tự trị Tây Bắc. Nhưng so sánh với Nhiếp Chấn Bang thì hoàn toàn là hai khái niệm khác biệt, nhất định sẽ không vui vẻ gì khi so sánh với nhau như vậy
Nghe những lời của Lý Dật Phong, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Chú Lý, cảm ơn chú đã quan tâm và chăm sóc cháu, cảm ơn chú đã chiếu cố thành phố Lê Châu.
Ý tứ của Nhiếp Chấn Bang, Lý Dật Phong hiểu rất rõ, thành phố Lê Châu tiền thân là thành phố Tân Lê. Có thể nói, nếu không phải thành phố Tân Lê thì không có thành phố Lê Châu cấp tỉnh thứ mười sáu của Trung ương. Ngày nay, cán bộ của Lê Châu đa phần đều là thuộc hạ của Chấn Bang hồi đó.
Lý Dật Phong khoát tay rồi cười nói:
- Chấn Bang, cậu nói sai rồi, không phải tôi chiếu cố họ, tình hình của thành phố, cậu không biết đấy, những thuộc hạ trước đây của cậu cũng khá được. Nếu không có họ thì Lê Châu làm sao lên được cấp tỉnh chứ
Dừng một lát Lý Dật Phong nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang à, theo lý mà nói, câu này tôi không muốn hỏi, nhưng tôi nghĩ quan hệ giữa chúng ta không phải bình thường, nên tôi cũng mặt dày hỏi một chút. Lần này cậu bắt đầu từ thành phố Ô Châu hay là…
Câu nói này đích thực có cảm giác vượt qua giới hạn. Theo quy định của trung ương, việc kiểm tra giám sát theo điều lệ Tam công được tiến hành độc lập, tất cả các tỉnh trực thuộc trung ương các bộ, có nghĩa vụ dốc toàn lực phối hợp. Lý Dật Phong nói như vậy, nghi rằng có gì đó trái với quy tắc
Tuy nhiên, dựa vào quan hệ giữa Lý Dật Phong và Nhiếp Chấn Bang mà nói thì mọi thứ đều dễ dàng bỏ qua. Đối với nghi vấn của Lý Dật Phong, Nhiếp Chấn Bang cũng không nói gì thêm
Nhìn thấy thái độ vui vẻ của Nhiếp Chấn Bang, Lý Dật Phong cũng cười nói:
- Nếu Chấn Bang không nói gì thì chắc là đúng rồi
Nghe thấy vậy, Chấn Bang bối rối đáp lại:
- Chú Lý à, không phải nói là không nói nữa sao, tôi đang chuẩn bị đến thành phố Lê Châu xem thế nào
Trong phòng thiết đãi tiệc của nhà khách Quận ủy khu tự trị Tây Bắc, đang tổ chức nghi lễ tiếp đãi trọng thể đoàn người của Chấn Bang
Tiêu chuẩn trong đãi tiệc của khu tự trị Tây Bắc, vẫn là tuân thủ nghiêm ngặt điều lệ Tam công, không có chỗ nào vượt quá quyền hạn
Nhưng qua thết đãi vẫn thể hiện sự nhiệt tình, long trọng. Toàn bộ bộ máy ủy viên thường vụ Khu ủy, thay nhau chúc rượu, bày tỏ sự nhiệt tình với Chấn Bang, họ thoải mái uống rượu, đã uống là cạn ly. Các cán bộ cấp tỉnh hiện giờ rất hiếm khi gặp nhau. Bữa tiệc rượu này coi như mở ra tiền lệ rồi. Nhưng tửu lượng của Nhiếp Chấn Bang trước mặt các cán bộ vùng tây bắc này coi như là tiên rượu rồi.
Cùng thời điểm Nhiếp Chấn Bang đang dự tiệc chiêu đãi, thì trong trụ sở làm việc của ủy ban nhân dân thành ủy thành phố Lê Châu cũng thắp đèn sáng trưng.
Trụ sở này được xây dựng một năm trước đây, nằm giữa thành phố Bá Châu và Tân Lê, cách sân bay Lê Châu không đến mười cây số, khoảng cách giữa Tân Châu và Bá Châu không đến mười lăm cây số.
Toàn bộ nội thành của thành phố Lê Châu Cả thành hình dạng theo chiều dài. Từ khu vực Bá Châu trước đây đến khu vực Tân Lê hình thành vành đai thành phố khoảng bốn mươi cây số. Đối với Tây Bắc thậm chí cả nước đây là điều hiếm thấy.
Nhưng những điều này không quan trọng, hiện tại trong phòng họp của thành ủy thành phố Lê Châu, bộ máy ủy viên thường vụ thành phố Lê Châu đang tập trung lại với nhau.
Hiện giờ bí thư thành ủy thành phố Lê Châu là Lê Văn Thanh, đây cũng là điều khiến ông ta có chút bức xúc. Từ vị trí bí thư thành ủy thành phố Bá Châu, được thăng chức tới phó chủ tịch của khu. Coi như đã bước vào ngưỡng của các lạnh đạo. Nhưng không ngờ rằng, sau khi thành phố Lê Châu được thành lập, tại thời điểm trung ương đang cân nhắc lựa chọn người, Lưu Văn Thanh lại về tới Bá Châu, chỉ có điều lần này đảm nhiệm chức bí thư thành phố Lê Châu, vẫn là chức vụ cấp phó
Hiện giờ Lưu Văn Thanh đã năm mươi sắp sửa đến tuổi sáu mươi, không còn động lực của buổi ban đầu giữ chức vụ bí thư thành ủy thành phố Bá Châu nữa.
Tuổi sáu mươi đã tới rồi. Nhìn mọi người xung quanh, hắn trầm giọng nói:
- Các đồng chí, vừa nãy nhận điện thoại của trưởng ban thư ký Khu ủy. Lần này điều lệ Tam công của chủ nhiệm Nhiếp đã tới Ô Châu, trạm đầu tiên đặt tại thành phố Lê Châu chúng ta
Nói xong câu đó không khí trong hội nghị lập tức sôi trào, hiện giờ trong các thành viên thường vụ thành phố Lê Châu, chủ tịch Tạ Dật, phó bí thư thành ủy Nghiêm Phượng Kiều, phó chủ tịch thường vụ Tạ Cửu Đạt, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Bạch Vi Dân. Những người này đều làm ở thời Nhiếp Chấn Bang, từng bước từng bước đi lên.
Nhiếp Chấn Bang đến Lê Châu, mọi người không những không ngạc nhiên mà ngược lại còn vô cùng hưng phấn. Dù sao đây là lãnh đạo cũ của họ
Lưu Văn Thanh ít nhiều vẫn để ý tâm tư của các ủy viên thường vụ. Cục diện hiện giờ của thành phố Lê Châu, đều là một tay Nhiếp Chấn Bang khởi tạo. Bây giờ nhìn thấy lãnh đạo cũ, trong lòng cảm thấy hưng phấn thì cũng là chuyện thường tình
Theo thói quen, Lưu Văn Thanh gõ gõ bàn, chậm rãi mở miệng nói:
- Các đồng chí, tôi biết, chủ nhiệm Nhiếp là lãnh đạo cũ của Lê Châu chúng ta, lần này trở về mọi người đều rất vui, nhưng mọi người đừng quên, chủ nhiệm Nhiếp phụ trách điều lệ Tam công, có công việc mà tới. Nếu trong quá trình kiểm tra lần này, thành phố Lê Châu để xảy ra chuyện gì thì chúng ta còn mặt mũi nào đối diện chủ nhiệm Nhiếp nữa. Bây giờ tạm thời triệu tập mọi người tới đây, mục đích chính là thảo luận một chút vấn đề tiếp đón đoàn người của chủ nhiệm Nhiếp.
Kế tiếp, một số ủy viên thường vụ thành phố Lê Châu thu nạp tâm tư, những mục công việc có liên quan đều được định hình.
Cùng lúc đó, toàn bộ thành phố Lê Châu, cũng bắt đầu hành động suốt đêm, tất cả các xe của sở vệ sinh môi trường đều tăng ca, nhân viên của sở thì tăng ca tăng giờ, nội thành bắt đầu đồng loạt tổng vệ sinh. Đồng thời sở công an triệu tập hội nghị khẩn cấp, phân bố các khu vực để hành động, các sở công an hành động cả đêm, tiến hành kiểm tra trị an các khu trực thuộc, dặn dò các tên côn đồ của khu trực thuộc, thời gian này thu thập đầy đủ chúng lại
Các biểu ngữ chào đón được treo suốt đêm, trên đường cao tốc từ Ô Châu cho đến Lê Châu. Trạm thu phí bên này thành phố Lê Châu cũng treo hàng chữ đỏ thẫm
Một đêm yên bình
Hơn chín giờ sáng hôm sau, các lãnh đạo thành ủy thành phố Lê Châu đều đứng đợi ở đây
Mười giờ rưỡi tại sở công an Ô Châu, đi theo xe của sở công an Ô Châu, một chiếc Toyota Coaster, chậm rãi chạy đến cổng của chạm thu phí thành phố Lê Châu. Sau quãng thời gian bảy năm, Nhiếp Chấn Bang lại tới thăm Bá Châu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận