Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 763: Xí nghiệp thí điểm.

Ngoài cửa, truyền đến tiếng gõ cửa, ngay sau đó, Lý Cư Bằng từ ngoài bước vào đứng cạnh cửa báo cáo:
- Chủ tịch, Chủ tịch Kiến Chương đã đến.
Vừa nghe Lý Cư Bằng nói, Nhiếp Chấn Bang lập tức đứng lên, mở miệng dặn dò:
- Kiến Chương đã đến rồi à, nhanh mời vào!
Ngoài cửa, Phan Kiến Chương vừa đúng lúc từ bên ngoài bước vào. Hiện giờ, ở chỗ Nhiếp Chấn Bang, Phan Kiến Chương vẫn là hơi có chút gò bó. Phan Kiến Chương ngồi xuống, Nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ tịch, lần này qua đây, chủ yếu vẫn là chuyện mấy nhà máy rượu.
Phan Kiến Chương là lãnh đạo phân công quản lý, trong kế hoạch ba năm có liên quan đếnphương diện này của ngành sản xuất công nghiệp thứ hai, cũng vẫn do Phan Kiến Chương áp dụng triển khai hoạt động
Nghe câu này, Nhiếp Chấn Bang lại nhíu chặt mày. Thời gian tiếp xúc với Phan Kiến Chương tuy chỉ có vài tháng gần đây. Nhưng, tính cách của Phan Kiến Chương, Nhiếp Chấn Bang tự nhận là hiểu rất rõ. Nếu duy chỉ có chuyện của nhà máy rượu, Phan Kiến Chương tuyệt đối sẽ không đặc biệt đến đây thế này. Có thể khiến Phan Kiến Chương đến cửa, chắc chắn không phải là chuyện nhỏ.
Đợi sau khi Lý Cư Bằng bê đến cho Phan Kiến Chương một tách trà nóng, Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi trên ghế sa lon, từ hộp thuốc lá trên bàn trà rút ra một điếu, sau khi châm lửa hít một hơi. Lúc này mới nói:
- Kiến Chương, vấn đề xí nghiệp thí điểm hả?
Phan Kiến Chương không quá bất ngờ. Nhiếp Chấn Bang nhìn xa trông rộng, việc này anh ta sớm đã hiểu biết qua kế hoạch phát triển ba năm của tỉnh Ba Thục. Liên quan đến nông nghiệp, công nghiệp và ba phương diện ba ngành phát triển công nghiệp. Nông nghiệp, luôn luôn áp dụng triển khai hoạt động ở thành phố Quả Nam. Công nghiệp do mình đang phụ trách. Có thể đoán được là do kế hoạch phát triển công nghiệp, việc này hoàn toàn không có gì ngạc nhiên. Ngược lại, nếu Nhiếp Chấn Bang không đoán ra, đó mới là kỳ quái.
Gật đầu, Phan Kiến Chương cũng thẳng thắn nói:
- Chủ tịch, về vấn đề chế độ cải cách xí nghiệp, bên ngành sản xuất sắt thép thật ra không có vấn đề gì nhiều. Tập đoàn sắt thép Hoa Chi, vốn dĩ chính là loại hình xí nghiệp đặc biệt lớn trực thuộc trung ương quản lí. Lần này, về mặt hợp nhất chỉnh thể tài nguyên, trong tỉnh vài xí nghiệp đều hết sức phối hợp. Hiện nay, Hoa Cương đã hoàn thành bước đầu cải cách chế độ cổ phần. Hiện tại, đang đau đầu chính là vấn đề bên thành phố Ngũ Lương và thành phố Lô Châu.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang lập tức nhướn mày, trầm giọng nói:
- Chỗ thành phố Ngũ Lương, đồng chí Bỉnh Nghĩa không làm việc với tập đoàn Ngũ Lương sao? Lưu Bỉnh Nghĩa này, làm cái quỷ gì thế?
Trong lời nói đã có chút không hài lòng đối với Lưu Bỉnh Nghĩa. Tính cách của Nhiếp Chấn Bang, chính là như thế, càng là người của mình càng yêu cầu nghiêm khắc
Dễ dàng nhận thấy, vừa rồi, những lời này khiến Nhiếp Chấn Bang có chút hiểu lầm, Phan Kiến Chương cười nói:
- Chủ tịch, lần này anh đúng là đã trách nhầm Bỉnh Nghĩa. Về việc này, tôi đến thành phố Ngũ Lương và thành phố Lô Châu, bên chỗ đồng chí Bỉnh Nghĩa đã thống nhất ý kiến và tư tưởng. Bộ máy Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Ngũ Lương trên dưới đối với việc sáp nhập xí nghiệp đều không có ý kiến gì. Hiện tại, có ý kiến chính là tập đoàn Ngũ Lương và tập đoàn rượu Lô Tửu.
Dừng một chút, Phan Kiến Chương phân tích:
- Anh cũng biết, Ngũ Lương Tửu và Lô Tửu đều là thương hiệu rượu nổi danh của tỉnh chúng ta. Hai thành phố cấp 3 là hàng xóm láng giềng với nhau, đặc điểm khí hậu, vị trí khu vực đều không khác nhau bao nhiêu, đều là rượu trắng nằm sâu trong vùng Tam Giác Vàng. Cứ như vậy, sau khi trong tỉnh xuất hiện kế hoạch muốn làm đại công nghiệp, về việc sáp nhập mấy tập đoàn rượu lại gặp phải phiền phức rất lớn.
Nhìn sắc mặt nghiêm túc của Nhiếp Chấn Bang, Phan Kiến Chương vẫn tiếp tục nói:
- Trên thực tế, không chỉ là hai công ty này, bên xí nghiệp rượu Kiến Nam cũng có ý kiến bất đồng. Trong tỉnh, một vài công ty khác cũng có mấy cách nghĩ không giống nhau. Ngoài ra, tập đoàn Ngũ Lương và tập đoàn Lô Tửu đều đưa ra ý kiến muốn chiếm giữ địa vị chủ đạo trong công ty mới. Hai công ty này đều là công ty bắt đầu bán trên thị trường, hiệu quả lợi ích và tài sản tổng ngạch của hai bên cũng hơn kém nhau không nhiều. Tập đoàn Ngũ Lương đương nhiên hơn một chút, nhưng cũng không phải quá rõ ràng. Cứ như vậy, hiện nay, sự việc cứ tiếp tục cầm cự như thế.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang đã hơi hiểu ra. Nói thẳng ra, hiện nay, ngành sản xuất rượu trong nước đều hết sức thịnh vượng. Trung Quốc, vốn dĩ là một đất nước cường thịnh văn hóa rượu trắng. Mấy xí nghiệp rượu này của tỉnh, đều là không kém tiền, sau khi sáp nhập, trên có tổng công ty quản lý, làm gì thoải mái như bây giờ. Cho dù sáp nhập, người đứng đầu chung quy lại chỉ có một. Đây đều là cãi nhau vì lợi ích.
Đang chuẩn bị nói, điện thoại màu đỏ ở trên bàn đột nhiên lại reo vang. Phan Kiến Chương lúc này cũng đứng dậy, nói:
- Chủ tịch, anh làm việc nhé! Về mặt này tôi lại phải đi làm việc với giám đốc mấy xí nghiệp. Tin chắc, sự việc dù sao cũng có được lối đi ôn hòa.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu không nói gì, bước thẳng đến bàn làm việc trước mặt, lướt mắt nhìn qua, dãy số 8001. Đây là số điện thoại nội bộ của phòng làm việc Bí thư Tỉnh ủy. Tăng Thái Bình tìm mình?
Không dám chậm trễ, cầm lấy điện thoại Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Bí thư Tăng, anh tìm tôi?
Điện thoại vừa nối thông, đối diện phía bên kia Tăng Thái Bình liền truyền đến một tràng cười sảng khoái. Ngay sau đó, giọng Tăng Thái Bình truyền đến:
- Chủ tịch Nhiếp, bây giờ bận không? Có một việc này muốn chia sẻ với anh một chút.
Tăng Thái Bình lúc này gọi điện thoại đến chắc chắn không thể đơn giản là muốn chia sẻ một chút. Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng đang phỏng đoán tâm tình của Tăng Thái Bình.
Sự việc trong nền chính trị, nói thẳng ra là một quá trình tôi phỏng đoán anh, anh phỏng đoán tôi. Đường đường là người đứng đầu Tỉnh ủy, việc của Tăng Thái Bình, có thể nói là trăm công ngàn việc, có lẽ hơi khoa trương một chút, nhưng tuyệt đối không nhàn rỗi. Điều này là chắc chắn.
Từ bản thân mà suy ra, mình ngồi ở vị trí Chủ tịch tỉnh này, không đến chỗ này thị sát ủy lạo lại đến chỗ kia kiểm tra công tác, nếu không lại tham gia một ít hoạt động. Dù ở phòng làm việc cũng có cả đống văn kiện đưa đến bàn làm việc, cần tiền, cần các loại chính sách, đều cần phải phê duyệt.
Vô duyên vô cớ, Tăng Thái Bình chắc chắn không thể nhàn rỗi mà gọi điện cho mình như vậy, Nhiếp Chấn Bang lập tức cười nói:
- Bí thư Tăng có việc, tôi dù có bận cũng phải sắp xếp thời gian mà đến. Bí thư, anh nói đúng thế không?
Câu này, Nhiếp Chấn Bang tâng bốc Tăng Thái Bình một cách vừa phải. Việc này và nịnh bợ không giống nhau. Nịnh bợ, không hề có nguyên tắc. Như thế nào khiến lãnh đạo cảm thấy thoải mái thì làm như thế. Dù cho chỉ hươu bảo ngựa, đổi trắng thay đen, cũng sẽ không tiếc.
Tâng bốc lại khác, việc này có nguyên tắc, không ảnh hưởng toàn cục, không quan hệ đến tình hình đại cục, nói vài câu dễ nghe, khiến người ta cảm thấy hài lòng với lời nói, bày tỏ ra hàm ý tôn trọng của mình. Dùng điều này để kéo gần hơn quan hệ thân mật của đôi bên. Đây cũng là một kiểu học vấn và sách lược làm quan.
Phía bên kia, Tăng Thái Bình rất hài lòng thái độ này của Nhiếp Chấn Bang, cười ha hả nói:
- Đồng chí Chấn Bang, tôi nghe nói trong việc cải cách các xí nghiệp công nghiệp, hiện nay gặp phải không ít phiền toái.
Vừa nghe Tăng Thái Bình nói Nhiếp Chấn Bang lập tức nhướn mày. Quả nhiên là thế! Ngay lập tức mở miệng nói:
- Vâng, tôi cũng vừa mới nhận được tin tức. Trong quá trình sáp nhập tổ chức lại, có một vài xí nghiệp có một chút ý kiến, cũng là việc rất bình thường. Mỗi người đều chăm chăm nhìn vào một mẫu ruộng ba phần đất. Có chút tư lợi, cũng không thể tránh được. Tôi tin rằng, các đồng chí bên dưới vẫn là có giác ngộ này.
Nhiếp Chấn Bang này giỏi lắm, vẫn đem lời nói đến chặn miệng mình đây. Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, bên trụ sở làm việc Tỉnh ủy, sắc mặt Tăng Thái Bình lập tức trầm xuống.
Cái gì có tư lợi, cái gì nhìn chăm chăm vào một mẫu ruộng ba phần đất của mình. Những lời này không ngoài ý nói, giám đốc của mấy xí nghiệp bên dưới không muốn từ bỏ những lợi ích này. Cứ như vậy, Nhiếp Chấn Bang dĩ nhiên là đem mình đặt ở vị trí cách biệt với thế giới.
Sắc mặt trầm xuống, Tăng Thái Bình lại không chút khách sáo nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, tôi lại cảm thấy vấn đề chế độ cải cách xí nghiệp này đáng để bàn bạc. Đại công nghiệp có chỗ tốt của đại công nghiệp, tập đoàn nhỏ có ưu thế của tập đoàn nhỏ. Về việc của xí nghiệp đặc biệt lớn Hoa Cương. Sáp nhập ngành công nghiệp sắt thép toàn tỉnh, có trợ giúp tổng hợp tài nguyên Hoa Cương, hình thành ưu thế cạnh tranh. Nhưng, về vấn đề cải cách các xí nghiệp khác, tôi cho rằng vẫn nên thận trọng một chút.
- Gần đây, đồng chí ở phía dưới gọi điện đến cho tôi, một giọng kể khổ, lấy ngành sản xuất rượu trắng mà nói. Rượu Ngũ Lương, Lô Tửu và rượu Kiếm Nam đây đều là nhưng xí nghiệp đầu đàn của ngành sản xuất rượu trong tỉnh. Không phân trên dưới, trong nước, mấy thương hiệu này đều có độ nổi danh tương đối cao. Tập đoàn Ngũ Lương và tập đoàn Lô Tửu đều là công tác đưa ra thị trường. Cưỡng ép sáp nhập, tôi cảm thấy vẫn là không thỏa đáng. Nếu như vậy khó tránh khỏi sẽ dẫn đến một vài phản ứng dây chuyền. Tính tích cực của công nhân, phương hướng phát triển xí nghiệp, nợ nần? Vấn đề công nhân viên chức …vv…Đây đều là việc không thể không suy xét.
Nói đến đây, Tăng Thái Bình cười ha hả, lại bình thản nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, vấn đề đối đãi cũng không thể phiến diện như vậy. Hiện nay, mấy xí nghiệp này đều phát triển rất tốt. Làm như vậy, không phải gây sức ép sao? Khó tránh khỏi cho người ta cảm giác vẽ vời thêm chuyện. Ý kiến của tôi là, về việc cải cách chế độ mấy xí nghiệp này, vẫn cần phải đối xử khác biệt, hoàn toàn không thể tập thể ăn chung một nồi giống như trước đây, không thể xử lý sự việc một cách chung chung như vậy.
- Đây chắc chắn sẽ xảy ra loạn lớn!
Lời của Tăng Thái Bình rất thẳng thắn, ngôn từ rất sắc bén, hoàn toàn không để cho Nhiếp Chấn Bang giữ lại bất kỳ đường quay đầu nào. Lời lẽ tuy ôn hòa, nhưng trong từng câu chữ, bày tỏ ý tứ lại rất rõ ràng.
Lần này, Nhiếp Chấn Bang anh về phương diện quy hoạch công nghiệp có chỗ sai lầm. Không nói cái khác, trong vấn đề ngành công nghiệp sản xuất rượu trắng, sáp nhập mù quáng như vậy không phải là phương pháp chính xác. Ý tiềm ẩn chính là, đối với việc sáp nhập xí nghiệp công nghiệp trong toàn tỉnh, phải cư xử thận trọng, phải lập tức ngưng hẳn.
Trong giọng nói, thái độ cứng rắn của Tăng Thái Bình lại trực tiếp biểu đạt ra khiến Tăng Thái Bình cảm nhận điều bất ngờ chính là, lúc này Nhiếp Chấn Bang nghe những lời này lại trầm ngâm, lập tức, lại mở miệng một lần nữa, giọng nói cũng rất bình tĩnh:
- Bí thư Tăng, về phương diện này, hiện nay tôi cũng cảm thấy, lúc đầu lập ra kế hoạch, tôi hơi qua loa đại khái. Các mặt khác không nói đến, về việc sáp nhập ngành sản xuất rượu trắng, quả thật sáp nhập cũng không phải là một cách tốt. Như hiện nay mới là hình thức phát triển đúng đắn nhất.
Vừa dứt lời, Tăng Thái Bình lại ngẩn cả người, đây vẫn là Nhiếp Chấn Bang sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận